Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 42: Vây Bắt Lâm Tần
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thông tin mật từ nội gián trong tổ chức Dương Long cho hay, Lâm Tần sắp có một chuyến giao dịch hàng cấm quy mô lớn tại ngoại ô thành phố, gần khu vực đường ven biển. Nơi đó là một vùng hẻo lánh, xung quanh núi non trùng điệp, địa hình hiểm trở. Kề bên triền núi là biển cả mênh mông, sâu thăm thẳm, có lẽ một khi đã rơi xuống thì khó lòng trở về.
Theo thông tin mật, đúng bảy giờ tối nay, Lâm Tần sẽ mang hàng cấm đến địa điểm đã định. Mục tiêu đã được xác định rõ ràng, và lần này, anh sẽ trực tiếp chỉ huy chiến dịch.
- Tử Quân.
Cô vội chạy theo anh sau khi cuộc họp kết thúc rồi gọi với. Cuộc họp hôm nay vốn là nội bộ của lực lượng công an, nhưng vì cô từng là thành viên của tổ chức, ít nhiều có thể hỗ trợ quá trình điều tra, nên Giám đốc Hoắc đã yêu cầu cô tham gia.
- Sao vậy? Không nỡ rời xa tôi sao?
Tử Quân mỉm cười quay lại, vòng tay đã nhanh chóng kéo cô vào lòng. Khoảng cách giữa hai người giờ đây vô cùng gần, dường như chỉ cần nhích thêm một chút, anh đã có thể chạm vào đôi môi ngọt ngào của cô.
- Anh… buông tôi ra.
Cô nhíu mày, vùng vẫy thoát khỏi vòng tay anh. Từ khi xuất viện trở về, anh chưa bao giờ đứng đắn khi ở gần cô. Lúc trêu chọc, lúc lại ngang nhiên chiếm tiện nghi. Mỗi lần cô định nhắc nhở, anh liền lấy những vết thương cũ ra để biện minh, khiến cô đành câm nín. Dù sao anh cũng là người đã cứu mạng cô, cô không đành lòng nặng lời với ân nhân.
- Được rồi, được rồi. Có chuyện gì mà em cần tìm đến tôi vậy?
Khóe môi anh khẽ cong lên nụ cười. Tử Quân nhìn dáng vẻ của cô, có lẽ cả đời cũng không thấy chán nổi. Một con mèo hoang nhỏ, bên ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong lại yếu mềm.
- Tối nay cho tôi đi cùng được không?
Cô nhỏ giọng hỏi anh, mong muốn được đi cùng. Dù sao cô cũng từng ở trong tổ chức gần chục năm, mọi hoạt động và thói quen của Lâm Tần, địa điểm giao dịch, hay những kẻ liên quan, cô đều nắm rất rõ. Vì vậy, việc để cô đi cùng chỉ có lợi chứ không hề có hại.
Tử Quân nhìn vẻ mặt cô. Anh đang định gật đầu đồng ý thì bất chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu.
- Một tiếng đi theo là một hiệp, không trả giá.
Cô nghe xong lời anh nói liền bất giác hiểu ý. Gương mặt Duệ Trân đỏ ửng, bàn tay cô siết chặt lại. Cô quay lên nhìn anh, lửa giận trong lòng nhanh chóng bùng lên.
- Cái gương mặt này mà vô cảm gì chứ? Là vô sỉ mới đúng đó!
Cô quát lớn rồi giận dữ bỏ đi. Tuy bị cô mắng, nhưng anh vẫn không hề có chút hối lỗi nào. Cảnh Tử Quân khẽ nhoẻn miệng cười, không ngờ rằng cô cũng có một mặt đáng yêu như vậy.
- Bác sĩ Cẩn à, em không muốn đi nữa sao?
Anh nói với theo, trong lòng không ngừng thỏa mãn. Từ bao giờ mà sở thích của anh lại chuyển sang trêu chọc cô như vậy? Duệ Trân hậm hực quay người lại, cô nhìn cái tên đáng ghét trước mặt rồi quát lên.
- Không cần anh cho phép, bà đây tự mình có thể đi!
Nói rồi cô quay người rời khỏi cục cảnh sát, với tâm trạng vô cùng tệ hại.
"Ai nói Cảnh Tử Quân là một người đàn ông tốt đâu chứ? Anh ta khác gì một con thú lúc nào cũng trong kỳ động dục sao?"
Cô thật sự đã sai lầm khi đêm đó lại dễ dàng để anh chiếm lấy cơ thể mình như vậy. Khi chưa có được, anh ta nhất định sẽ nâng niu, cẩn trọng dò xét tâm tư. Giờ đây, anh đã có được cô một lần thì sẽ muốn lần thứ hai; đã biết được cảm xúc trong lòng cô thì sẽ muốn lợi dụng để chiếm hữu cô.
"Cảnh Tử Quân à Cảnh Tử Quân, đáng lẽ tôi nên nhận ra anh vốn là kẻ tâm cơ như vậy từ sớm mới phải."
Với tâm trạng không mấy tốt đẹp, cô trở về bệnh viện để tiếp tục công việc. Hôm nay Lộ Lộ đã đi tập huấn, sau này nhất định có thể san sẻ bớt một phần gánh nặng cho cô. Công việc hiện tại của Duệ Trân quá nhiều, có lẽ cô cần phải giảm bớt một chút để bản thân có thời gian nghỉ ngơi.
Chỉ mới nhập xong vài chục hồ sơ bệnh nhân, ghé qua phòng bệnh kê thuốc và trị liệu định kỳ, vậy mà đã bảy giờ tối. Cô nhìn lên đồng hồ rồi tắt máy tính. Nhanh như vậy mà đã đến giờ rồi. Bước ra khỏi văn phòng, cô uể oải đến kiệt sức nhưng vẫn vội vã chạy xuống sân bệnh viện để tìm xe.
- Bác sĩ Cẩn, nếu em không nhanh lên xe, tôi sẽ bỏ em lại một mình đó.
Ánh mắt cô chợt chuyển sang chiếc Bugatti La Voiture Noire quen thuộc. Bóng dáng một người đàn ông đang dựa vào xe nhìn về phía cô, chính là Tử Quân. Hôm nay anh không mặc quân phục, thay vào đó là một chiếc áo cổ lọ đen phối cùng quần tây ống rộng màu trắng, bên ngoài khoác chiếc măng tô dáng dài. Nhìn vẻ lãng tử kia, chẳng trách người gặp người yêu, hoa gặp hoa thẹn.
Cô bước đến bên cạnh anh, Tử Quân lập tức hiểu ý mà mở cửa xe cho cô rồi chạy sang ghế lái. "Cạch." Cánh cửa xe đóng lại, Tử Quân trước tiên chỉnh lại gương chiếu hậu trong xe.
- Nhanh đi đi, Lâm Tần sẽ không trễ hẹn đâu. Nếu bây giờ đến, nhất định sẽ kịp lúc chúng đang giao dịch.
Cô nhìn lên đồng hồ rồi gấp gáp giục anh. Nếu bắt được Lâm Tần, việc đào sâu vào tổ chức cũng đồng nghĩa với việc chặt đi cánh tay phải của Dạ Hoắc Tước. Sớm muộn gì Dương Long cũng sẽ sụp đổ, một đế chế huy hoàng sắp suy tàn.
Anh nhấn ga, tăng tốc đến nơi đã định. Lần này, anh không mang theo quá nhiều người để tránh gây sự chú ý của Lâm Tần. Anh từng đề nghị không mang theo người của cục cảnh sát, và dù trước đó bị Hoắc Đình kịch liệt phản đối, nhưng cuối cùng ông cũng đành chấp nhận yêu cầu của anh. Đi theo sau anh chỉ có hai người trong đội đặc vụ, và có lẽ họ cũng đã đến địa điểm giao dịch từ lâu.
Càng ra ngoài ngoại ô thành phố, gió càng rít mạnh hơn, luồng khí lạnh từ biển thổi về khiến cô khẽ rùng mình. Lúc đi quá vội vàng nên cô không mang theo áo khoác, bên ngoài lạnh như vậy mà cô lại không chịu lạnh giỏi.
- Mặc vào đi.
Tử Quân lấy từ sau ghế ra một chiếc áo khoác rồi đưa cho cô. Duệ Trân không suy nghĩ nhiều, lập tức nhận lấy nó, vì bây giờ giữ ấm cho cơ thể mới là điều quan trọng nhất.
- Anh mang theo sao?
Sau khi mặc xong áo, cô mới quay sang hỏi anh. "Từ khi nào mà Thượng tướng Cảnh lại tinh tế như thế này?"
- Ai muốn mang theo chứ, tôi là mang đi cho Thiếu phu nhân.
Nụ cười trên gương mặt anh lại cong lên. Cô nhíu mày, giờ đã hối hận vì hỏi câu đó, nhưng rốt cuộc muốn cởi cũng không thể cởi được. Nếu cởi ra, đồng nghĩa với việc sau khi ra khỏi xe, cô sẽ bị gió rét làm cho đông cứng. Tuyết ở đây lại đang rơi, cô không muốn bản thân chết thảm như vậy.
- Đơ ra đó làm gì, mau xem xem vị trí của chúng ta sắp đến chưa.
Anh quay sang nhắc nhở cô đang ngồi thẫn thờ bên ghế lái phụ. Duệ Trân chợt giật mình, cô quay sang cầm lấy điện thoại rồi mở lên xem.
- Vị trí chúng ta cần đến ngay trước mặt rồi. Anh có thể để xe ở đây.
Trước mặt cô là một dãy núi phủ tuyết trắng xóa. Một dải phân cách ngăn đường lớn với biển, tuyết dường như muốn phủ trắng xóa cả con đường, và càng lúc càng dày đặc hơn. Không có ánh sáng, chỉ có bông tuyết trắng nổi bật giữa màn đêm tĩnh lặng. Chiếc xe của anh nhanh chóng dừng lại bên đường, còn chưa kịp rời khỏi xe thì một tiếng súng bất chợt vang lên. "Đoàng."