43. Chương 43: Gặp Nạn

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một tiếng súng chát chúa vang lên, một chiếc lốp xe của anh ta lập tức xẹp lép. Anh giật mình quay đầu nhìn lại, gương chiếu hậu phản chiếu năm chiếc ô tô đang bám sát phía sau. Anh loáng thoáng nhận ra kẻ đang cầm súng là Lâm Tần. Thoáng nhìn qua, lực lượng của Dương Long không hề ít, phải có đến hơn một trăm người.
- Chúng ta đã bị phục kích rồi.
Anh nhíu mày, cố gắng khởi động xe để thoát khỏi nơi này. Không ngờ rằng đến đây lại rơi vào bẫy của Dương Long. Nhưng tại sao chúng lại biết anh sẽ đến để giăng bẫy? Chẳng lẽ đã có chuyện xảy ra với điệp viên của cục cảnh sát rồi sao?
- Cảnh Tử Quân, Cẩn Duệ Trân, trước mặt là đường biển, sau lưng là quân của Dương Long. Để tao xem hôm nay chúng mày mọc thêm bao nhiêu cánh để thoát thân!
Anh hiểu rõ tình cảnh hiện tại của mình và có thể đoán được những chuyện sắp xảy ra. Phía trước là biển rộng, phía sau là lực lượng của Lâm Tần. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu sáng con đường hoang vắng, in lên đó bóng đen dài của hai dãy núi cao. Tiếng sóng biển vỗ bờ rì rào trong màn đêm, tạo nên một cảm giác lạnh lẽo, u ám. Trên con đường phủ đầy tuyết, không một bóng người nào khác, chỉ có đám người của Lâm Tần và chiếc Bugatti La Voiture Noire của anh.
- Duệ Trân, nghe lời anh một chút, ở yên trong xe. Anh sẽ quay lại ngay.
Chưa kịp để cô đáp lời, anh đã nhanh chóng mở cửa xe rồi bước ra ngoài. Duệ Trân cũng muốn theo anh nhưng khi vừa chạm tay vào cửa xe, cô phát hiện nó đã bị khóa. Lúc này, chỉ còn ánh mắt của anh đọng lại phía sau lớp kính dày.
- Mẹ kiếp, Cảnh Tử Quân! Anh mở cửa ra cho em! MAU MỞ CỬA RA, CẢNH TỬ QUÂN!
Cô điên cuồng đập vào tấm kính ô tô nhưng cuối cùng anh vẫn không hề nghe thấy lời cô nói. Bước chân Tử Quân ngày càng xa, mang theo bóng dáng anh rời đi.
- Cảnh Tử Quân, anh là đồ khốn!
"Xin lỗi em. Nếu không làm như vậy, em nhất định sẽ lao ra ngoài và gặp nguy hiểm. Anh chỉ là không muốn nhìn thấy thêm bất cứ vết thương nào trên người em nữa mà thôi."
Cô không ngừng đập mạnh vào cửa kính đến mức bàn tay đỏ ửng, nhưng anh vẫn cứ bước đi. Một người trong đội đặc vụ nghe theo lệnh của anh, nhanh chóng chạy tới xe để bảo vệ an toàn cho cô. Còn Tử Quân và Hứa Kha sẽ cùng đối phó với đám người của Lâm Tần.
- Gan lớn thật đấy nhỉ? Để tao xem hôm nay mày làm gì để cứu ả đàn bà kia!
Nói rồi, Lâm Tần ra hiệu cho đám đàn em phía sau chuẩn bị xông lên. Cảnh Tử Quân nhanh chóng lùi lại vài bước, tạo thế thủ, sẵn sàng cho cuộc chiến bảo vệ Duệ Trân. Bọn người kia nhanh chóng lao đến phía anh như hổ đói mồi, không ngần ngại rút ra những con dao sắc nhọn chĩa thẳng vào Tử Quân.
Ra khỏi xe quá vội vàng nên anh quên mất khẩu súng được để sẵn bên trong. Nhưng với kinh nghiệm bôn ba trên thương trường bao nhiêu năm, anh không cần dùng súng. Bởi lẽ, lát nữa chính những lưỡi dao của chúng sẽ trở thành vũ khí của anh. Bằng kỹ năng võ thuật vốn có, anh dễ dàng tấn công, né tránh và hạ gục kha khá đám người của Lâm Tần. Với kỹ năng vô cùng nhanh nhẹn, Tử Quân di chuyển linh hoạt, dùng cả chân, tay, đầu để tấn công và phòng thủ. Tử Quân tỏ ra rất thành thạo khi tay không đối đầu với vũ khí, anh ngạo mạn và tự tin, hơn nữa còn có thể kết hợp thuần thục tất cả những kỹ năng của bản thân để đối phó với lực lượng của Lâm Tần.
- Lũ ăn hại này!
Hắn nhìn đám người của mình dần ngã xuống mà tức giận quát mắng. Trước mắt hắn là hình ảnh một thượng tướng đang lao vun vút giữa đám người lên đến hàng trăm, mỗi pha đánh của Cảnh Tử Quân đều được thực hiện với sự tập trung và chính xác tuyệt đối. Anh đá vào ngực một tên đang xông lên rồi nhanh chóng cúi người xuống nhặt con dao trên mặt tuyết. Dùng dao và trí tuệ để chiến đấu, anh thực hiện những động tác tinh tế và chính xác. Mỗi cú đánh đều được tính toán kỹ lưỡng, tập trung vào những vị trí quan trọng và điểm yếu của đối thủ. Tất cả những điều này đều là do chiến trường tàn khốc đã dạy cho anh.
Cảnh Tử Quân di chuyển linh hoạt trên đường, né tránh các đòn tấn công của lũ người Lâm Tần, đồng thời lách qua để chặn đối phương. Anh sử dụng những cú đánh liên tiếp tấn công vào bọn chúng, khiến cho phân nửa đám người của Lâm Tần ngã xuống bất động. Hứa Kha cũng không hề kém cạnh anh là bao, khi thân thủ thoắt ẩn thoắt hiện, chỉ trong vài đường đã khiến mười hai tên ngã gục xuống đất.
- Mẹ kiếp, tao đã coi thường nó rồi!
Hắn nghiến răng, bàn tay cuộn chặt thành nắm đấm. Chợt trong đầu hắn nảy ra một kế hoạch vô cùng hoàn hảo, khóe môi Lâm Tần khẽ cong lên, cơ thể hắn lùi lại rồi bị bóng tối nuốt chửng.
Cảnh Tử Quân vẫn chưa để ý đến sự biến mất của Lâm Tần. Anh vẫn dùng những đòn đánh mạnh mẽ nhắm vào điểm yếu của những tên kia, mỗi nhát dao chí mạng tạo ra những vết thương sâu đáng sợ. Nhưng bọn chúng cũng không thể đứng yên để mặc cho anh tấn công. Đám người của Lâm Tần không ngừng lao vào, với những con dao sắc nhọn trên tay, tạo ra những đường vòng xoáy khiến anh phải lùi lại. Nhờ sự nhanh nhạy và khả năng phản xạ tốt, cuối cùng cả trăm tên của Dương Long cũng bị anh hạ gục.
- Lâm Tần, hắn đâu rồi?
Lúc này anh mới để ý đến sự biến mất của Lâm Tần. Tử Quân nhíu mày nhìn quanh, tìm kiếm bóng dáng hắn. Cuối cùng vẫn không thấy hắn ở đâu, anh thở dài, buông con dao trên tay xuống rồi đi về phía cô đang ngồi trong xe.
- Hai cậu đi tìm Lâm Tần, hắn chắc chắn chỉ quanh quẩn đâu đây thôi. Xe của hắn vẫn chưa khởi động, vẫn còn nguyên năm chiếc kia. Nếu hắn đi bộ thì hai cậu sẽ nhanh chóng tìm ra.
Đoán chắc rằng lát nữa mình sẽ hứng chịu cơn thịnh nộ của cô, anh lập tức đánh lạc hướng hai đặc vệ kia. Không thể để mất mặt trước họ được. Anh nhìn vào trong xe, ánh mắt cô qua lớp kính lại càng trở nên tức giận hơn, đôi mắt ấy đang nhìn anh chằm chằm, dường như không rời lấy một giây.
Hai đặc vệ nhanh chóng gật đầu, nghe theo lệnh của anh, lập tức đi tìm tung tích của Lâm Tần. Anh đưa tay vào túi áo, lấy ra chiếc chìa khóa xe rồi nhìn gương mặt đang giận dữ của cô.
Phập!
Chiếc chìa khóa còn chưa kịp mở cửa xe thì cơ thể anh đã ngã xuống. Phía sau thân hình cao lớn ấy chính là vẻ mặt chẳng khác nào một con quỷ dữ của Lâm Tần. Hắn mỉm cười, rút con dao ra rồi nhìn vào trong xe. Chỉ thấy cô đang ra sức đập vào cửa kính nhưng không tài nào phá vỡ được nó, cửa cũng không thể mở được. Lần đầu tiên nước mắt cô rơi vì uất ức và vì sự vô dụng của bản thân.
Lâm Tần không nhanh không chậm, cắt đứt dây phanh của xe. Hắn ra hiệu cho tên đàn em đang ngồi trong xe của mình khởi động. Rất nhanh sau đó, chiếc xe của cô bị chiếc xe của tên kia tông thẳng vào phía sau. Chiếc Bugatti La Voiture Noire lập tức theo quán tính lao thẳng về phía trước, và vì dây phanh đã bị cắt đứt nên cô không thể dừng được chiếc xe.
Rầm!
Chiếc xe lao nhanh đến nỗi chưa đầy một phút sau đã đâm thẳng vào dải phân cách. Và vì đường dốc, tốc độ và sức đâm của chiếc xe lại càng mãnh liệt hơn. Không thể kiểm soát được, chiếc xe vượt qua dải phân cách rồi lao xuống dưới biển sâu.
- DUỆ TRÂN!
Anh hét lớn rồi chạy theo chiếc xe nơi cô đang ở bên trong. Chưa bao giờ cô thấy bản thân khó chịu và áp lực đến thế này. Cô cảm thấy bất lực khi không thể làm gì giúp anh, lại phải ngồi yên trong chiếc xe này để chờ chết. Mọi thứ đều đang dần trở nên tồi tệ hơn. Một cảm giác tuyệt vọng xen lẫn hoang mang đến tột độ ăn sâu vào tâm trí cô. Khoảnh khắc chiếc xe rơi xuống vực sâu, cô dường như đã nhìn thấy ba mẹ đang ở bên cạnh mình.
Bùm!