Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 44: Sẽ không có người thứ hai như anh
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc xe lao xuống nước, tạo nên một cột sóng lớn và những tia nước bắn tung tóe, bao phủ xung quanh như một vòng tròn. Áp suất thay đổi đột ngột khiến kính xe vỡ tan, nước ồ ạt tràn vào bên trong, làm cô choáng váng. Chiếc xe nhanh chóng bị dòng nước cuốn đi, mang theo một cảm giác kinh hoàng tột độ. Cô cảm nhận thân xe rung lắc dữ dội, nước xoáy cuồn cuộn tràn vào như muốn nhấn chìm cô gái đang ở trong đó.
Hai đặc vệ nghe thấy tiếng động lớn liền lập tức quay lại. Họ chỉ thấy anh đang gieo mình xuống biển. Hiểu ra vấn đề, Hứa Kha nhanh chóng tìm cách xuống bờ biển để cứu anh và cô.
Cơ thể anh nhanh chóng tiếp xúc với nước, cảm giác đau đớn bất giác ùa về. Một lực mạnh tác động lên người, tưởng chừng như bị đập vào một bề mặt cứng. Áp lực nước đột ngột ập đến khi anh vừa rơi xuống, gây ra một cơn đau dữ dội, như thể xương cốt sắp vỡ vụn. Máu từ vết thương của anh hòa lẫn với nước biển. Thế nhưng, tất cả đều không thể ngăn cản anh tìm cô. Tử Quân nhanh chóng dùng hết sức bơi đi, và ông trời đã không phụ lòng anh.
"Duệ Trân!"
Anh nắm lấy tay cô, cô đang ở bên ngoài chiếc xe. Có lẽ do áp suất mạnh khiến kính vỡ tan, cô dễ dàng thoát ra. Nhưng vì đột ngột chịu một lực tác động mạnh, ngay lúc này Duệ Trân đang trong trạng thái vô cùng mơ hồ. May mắn là cô vẫn chưa chìm xuống, anh dùng hết sức lực ôm lấy cô rồi bơi lên trên. Bất chợt, cơ thể anh trở nên nặng trĩu, vết thương khiến cánh tay anh không thể cử động được nữa. Cứ thế, anh dần lùi xuống và kéo theo cả cô chìm dần.
Nhưng rồi một tia hy vọng lóe lên, anh không muốn để thế giới của mình chìm sâu xuống đáy biển. Anh lại cố gắng vực dậy, nhưng đến lúc này thì anh đã hoàn toàn cạn kiệt sức lực. Một đợt sóng vội vàng ập tới, anh và cô lại bị đẩy lùi một chút về phía sau. Lúc này anh liền dốc hết sức bình sinh mà đứng dậy. Hai tay ôm chặt lấy cô, mặc cho tuyết có phủ trắng xóa, anh vẫn kiên quyết ôm lấy cô.
- Tử… Tử Quân… anh bị thương rồi… đừng cố nữa. Làm ơn đừng cố nữa. Anh sẽ chết đấy.
Nước mắt cô lần đầu rơi xuống vì anh, nhưng mặc cho cô van xin, anh vẫn một mực bước tiếp, dùng đôi chân của mình để đưa cô vào bờ. Khi vừa đến được nơi an toàn, chắc chắn rằng cô đã không còn nguy hiểm, cơ thể anh liền gục xuống. Vết thương do con dao quá sâu, lại thêm việc vừa mất máu và nhảy xuống biển, khiến tình trạng của anh càng trở nên tồi tệ.
- Tử Quân, anh không được nhắm mắt. Tử Quân à…
Duệ Trân khóc lớn rồi liên tục ho khan. Cô nhìn anh nằm dưới lớp tuyết trắng xóa mà càng thêm đau lòng. Cơ thể cô vốn đã nặng nề, nay lại càng thêm nặng nề bởi cái lạnh đột ngột thấu xương, khiến cô như đóng băng. Duệ Trân bất giác run lên từng hồi, nhưng vẫn kiên cường ngồi bên cạnh anh.
- Không sao rồi, Tử Quân, có em ở đây rồi.
Anh có thể cảm nhận được sự run rẩy trong cả lời nói lẫn cơ thể cô. Duệ Trân vốn từ nhỏ đã không chịu được lạnh, mỗi ngày đông cô đều giảm bớt thời gian làm việc, trở về nhà sớm hơn và thường dành cho bản thân những ngày lười biếng cuộn tròn trong chăn ấm. Nhưng ngay lúc này, giữa trời tuyết đang phủ đầy bờ cát trắng, cơ thể cô lạnh buốt. Gió mạnh mẽ rít lên từng hồi, thô bạo thổi ngang qua như cắt da cắt thịt cô.
- Em lạnh rồi kìa…
Anh cố gắng bò dậy rồi cởi chiếc áo măng tô bên ngoài ra, vòng tay khoác lên cho cô. Lúc này anh vẫn đang cố gắng giữ tỉnh táo để sưởi ấm cho cô, anh sợ cô sẽ lạnh, sợ cô sẽ không chịu được cái giá rét. Vì vậy, tất cả hơi ấm còn lại của cơ thể anh đều truyền hết cho cô, để cô phần nào được ấm áp hơn. Cơ thể mất sức mà ngã xuống, anh vòng tay qua ôm lấy eo nhỏ, để đầu được đặt lên đùi cô mà cảm nhận được sự hiện diện của cô giữa trời tuyết dày đặc.
Nước mắt từ khóe mi cô lăn dài xuống má. Cô rõ ràng nhìn thấy vết thương của anh đang chảy máu. Vậy tại sao anh lại phải mạo hiểm tính mạng hết lần này đến lần khác như vậy?
- Tiểu Trân, em đừng khóc… anh không còn sức để ngồi dậy lau nước mắt cho em nữa rồi…
Anh ấy yêu thương cô đến mức mặc kệ bản thân đang bị thương nặng, vẫn lấy áo quấn quanh người cô để che đi cái lạnh, rồi nằm trong lòng người ấy. Đến cuối cùng, cho dù chuyện gì xảy ra, anh vẫn cố gắng bảo vệ người mình yêu. Anh sợ cô sẽ bị lạnh, sợ cô sẽ bị thương, anh sợ cô đủ thứ, nhưng rốt cuộc đến cuối cùng anh đã sợ điều gì cho bản thân mình?
- Thiếu gia, cô Cẩn, hai người không sao chứ.
Hứa Kha chạy lại phía anh cùng với một đặc vệ khác đi phía sau. Gương mặt hắn vô cùng lo lắng nhìn anh đang ôm lấy cô giữa trời tuyết trắng.
- Thiếu gia, ngài…
Hứa Kha bước đến bên cạnh, chỉ thấy hơi thở của anh đang vô cùng yếu ớt. Trong cái giá lạnh của ngày đông, hơi ấm của anh đã truyền hết cho cô, ngay cả chiếc áo khoác cũng đã trao cho cô. Cơ thể anh cũng đang run lên vì lạnh, nhưng sự run rẩy ấy đã được anh cố kìm nén bên trong.
- Duệ Trân…
Giọng anh khàn đặc, đôi môi tái nhợt vì lạnh. Anh nằm trong lòng cô, vòng tay qua ôm lấy eo cô như một sự bảo vệ cuối cùng dành cho người con gái anh yêu.
- Mang cô ấy về…
Dường như anh không thể chịu đựng được nữa, liền buông lỏng tay. Nhưng với chút sức lực cuối cùng, Tử Quân vẫn cố gắng ôm lấy cô vào lòng. Anh vùi đầu vào cơ thể cô để cảm nhận sự yên bình mà bản thân hằng mong ước. Mí mắt nặng trĩu đóng lại, bàn tay thả lỏng, để cơ thể chìm vào một thế giới riêng.
- TỬ QUÂN, TỬ QUÂN.
Cô hét lớn ôm lấy anh, nước mắt rơi lã chã trên gương mặt cô. Sẽ không có một Cảnh Tử Quân thứ hai, sẽ không có một thượng tướng nào như anh. Anh là duy nhất, anh là một cá thể đặc biệt, anh là tín ngưỡng cao nhất trong lòng cô.
"Từ khi sinh ra, mạng sống của tôi vốn đã gắn liền với cái chết của em."
Hứa Kha bước đến bên cạnh, nhanh chóng đỡ anh dậy rồi đưa anh về chiếc xe đã được chuẩn bị sẵn. Cô cũng được đặc vệ còn lại dìu vào trong xe. Chiếc xe này là của Lâm Tần để lại, người của Dương Long cũng không thể quay trở về, có lẽ chiếc xe này cũng không còn quá quan trọng nữa. Cô ngồi vào hàng ghế sau, đặt anh ngồi ngay bên cạnh. Hứa Kha cầm lái còn đặc vệ kia ngồi bên cạnh.
Anh dựa đầu vào vai cô, lần đầu tiên cô thấy anh yếu đuối đến vậy. Lần đầu tiên anh không phải một thượng tướng uy phong, dũng mãnh và mạnh mẽ trên chiến trường, mà anh chỉ là một Cảnh Tử Quân bình thường. Anh không phải kẻ to lớn, không phải người khổng lồ có thể bao dung hết tất cả, mà anh chỉ là một Cảnh Tử Quân bình lặng ở bên cô. Anh không thể bảo vệ được hết tất cả, nhưng nhất định phải bảo vệ được những gì thuộc về anh. Anh không cho phép bản thân gục ngã, bởi vì cô còn đang đứng ở phía sau chờ anh trở về.
Cô gục xuống bên anh, bàn tay lần đầu tiên chủ động nắm lấy tay anh. Người con trai đầu tiên hy sinh tất cả cho cô, kể cả khi bản thân đang bị thương nặng, vẫn đặt cô lên hàng đầu, ôm cô vào lòng. Đến cuối cùng, khi anh hoàn toàn kiệt sức, vẫn muốn dang rộng vòng tay để bảo vệ cô. Duệ Trân nhẹ nhàng quay sang nhìn anh, khóe mắt vẫn đọng những giọt lệ chưa khô.
"Vốn dĩ ngay từ đầu em đã biết tình yêu của chúng ta là một sai lầm, nhưng tại sao anh không bao giờ để em tin vào điều đó?"