Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 45: Người đàn ông trong bóng tối
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một lần nữa, cánh cổng bệnh viện lại mở. Cô cũng không rõ vì sao mình lại phải tới đây, không biết từ lúc nào bệnh viện đã trở thành nơi cô lui tới thường xuyên nhất. Có lẽ cũng kể từ khi anh quen cô, những rắc rối cô gây ra cho anh không hề ít. Thời gian anh ở nhà chưa đến ba mươi phút một ngày, nhưng thời gian anh nằm trong phòng bệnh ít nhất cũng phải vài ngày trời. Cảnh Tử Quân nằm trên đùi cô, nhiệt độ cơ thể không ngừng giảm xuống. Hứa Kha đạp ga nhanh nhất có thể rồi dừng lại trước cổng bệnh viện.
- Chị Duệ Trân.
Lộ Lộ vừa nhìn thấy cô liền chạy ra. Nhưng chợt bước chân khựng lại khi thấy Hứa Kha dìu anh ra ngoài. Lâm Bắc Thần, người đứng sau Lộ Lộ, cũng nhanh chóng chạy tới phụ Hứa Kha một tay.
- Cái tên này, không ngày nào là không bị thương. Cậu ta coi bệnh viện là nhà ở chắc?
Lâm Bắc Thần nhíu mày nhìn anh rồi nhanh chóng đưa anh vào phòng bệnh. May mắn là vết thương của anh chưa quá nghiêm trọng, cơ thể chỉ vì kiệt sức mà ngất đi. Sau khi xử lý vết thương và làm ấm cơ thể, bác sĩ Vương nhìn Cảnh Tử Quân đang nằm trên giường bệnh.
- Mới xuất viện vài ngày thôi mà đã trở lại rồi. Thượng tướng Cảnh không phải là thừa tiền đến mức sử dụng không hết đó chứ.
Ông lắc đầu rồi tiêm cho anh một mũi an thần. Trước mắt cứ để anh ngủ, vết thương sớm muộn gì cũng sẽ lành dưới bàn tay ông. Chỉ là nhanh hay chậm còn tùy thuộc vào tình trạng sức khỏe của anh mà thôi.
Y tá cầm theo báo cáo bệnh án, theo bác sĩ Vương ra ngoài. Vừa nhìn thấy cô đứng ở hành lang, ông nhíu mày, có vẻ tức giận.
- Trân Trân, trời lạnh như vậy con muốn bị ốm sao? Mau về thay đồ rồi nghỉ ngơi sớm đi. Nhắc cho con nhớ, ngày mai là hội thảo về tâm lý học và điều trị bệnh tâm thần hội chứng stress trầm trọng PTSD, con làm diễn giả chính nên đừng quên nhiệm vụ giữ gìn sức khỏe của mình.
Bác sĩ Vương hắng giọng nhắc nhở rồi quay người rời đi. Cô nhìn theo bóng dáng ông, ông vẫn luôn như vậy, nghiêm khắc nhắc nhở nhưng ẩn chứa trong đó là tình yêu thương và sự quan tâm vô bờ bến.
Nhưng nếu bác sĩ Vương không nhắc, có lẽ cô đã quên mất cuộc hội thảo ngày mai. Mỗi lần làm diễn giả chính, cô đều phải chuẩn bị từ rất lâu. Nhưng nhiều năm trôi qua, kinh nghiệm nghề nghiệp tích lũy nhiều nên thời gian chuẩn bị cũng rút ngắn lại, đến nay chỉ cần hai tiếng trước buổi hội thảo. Bệnh viện cũng sắp đến đợt tuyển bác sĩ mới, công việc của cô lại tăng lên gấp mấy lần.
- Chị Duệ Trân, vừa nãy em nghe nói chị đi cùng Thượng tướng Cảnh, Lâm Bắc Thần nói hai người đi bắt người của Dương Long. Em có chút lo lắng nên đứng bên ngoài đợi chị, không ngờ rằng…
Lộ Lộ cầm chiếc áo khoác từ tay Lâm Bắc Thần rồi khoác lên cho cô. Từ trước đến nay, Duệ Trân vẫn luôn là hình tượng cao đẹp nhất mà cô ấy hằng mong muốn trở thành. Một người phụ nữ độc lập ở tuổi hai mươi tám, mạnh mẽ và quyết đoán. Cô không phụ thuộc vào bất kỳ ai, làm chủ cuộc đời mình. Mới đây nhất, Cẩn Duệ Trân còn được bình chọn là gương mặt nữ ưu tú nhất trong lĩnh vực y học.
Có lẽ cái bóng của Cẩn Duệ Trân quá lớn khiến cho bệnh viện của cô cũng vì thế mà tiếng tăm lừng lẫy. Lộ Lộ luôn mang một lòng ngưỡng mộ cô. Tự hỏi người con gái hoàn hảo ấy sẽ về tay người đàn ông may mắn nào đây? Có lẽ bây giờ câu trả lời đã có: một người xứng đôi vừa lứa, một người đàn ông hết mực yêu thương đóa hồng đầy gai ấy. Cảnh Tử Quân, người đã cảm hóa trái tim của nữ cường nhân ngành y mà bao chàng trai mơ ước.
Duệ Trân nhìn vào phòng, anh vẫn đang say giấc ngủ. Cô thở dài quay lại nhìn Lộ Lộ và Lâm Bắc Thần.
- Xin lỗi đã để hai người lo lắng, tôi không sao. Chỉ là Tử Quân, anh ấy lại vì tôi mà bị thương rồi.
Lộ Lộ có thể nhìn thấy sâu trong đôi mắt cô là một thoáng ảm đạm đáng sợ. Một vực sâu không thấy đáy, lạnh lẽo và u ám. Cô xoay người bước đi, đèn hành lang giờ đã sáng. Ngay lúc này, cô chỉ muốn được yên tĩnh.
Duệ Trân không hiểu sao bản thân lại vô thức bước đến khu điều trị số hai, dãy nhà dành cho bệnh nhân tâm thần. Vào giờ này, bệnh nhân cũng đã ngủ hết nhưng vẫn có một số người bị ác mộng đeo bám mà không thể nào chợp mắt được. Có những căn phòng vẫn sáng đèn khiến cho người bên trong khó chịu, họ cãi vã rồi đòi chuyển phòng.
Bất chợt, bước chân cô dừng lại ở một căn phòng. Bóng dáng một người đàn ông ngồi trên giường, ánh mắt nhìn ra phía cửa sổ nơi tuyết sắp phủ trắng con đường. Thời tiết đúng là không chiều lòng người, lúc thì nắng nóng bức, lúc lại lạnh cắt da cắt thịt.
- Bác sĩ Cẩn vừa ra ngoài về sao?
Ánh mắt hắn vẫn hướng về phía cửa sổ, giọng khàn khàn vang lên trong không gian tĩnh lặng. Đèn phòng không bật, hắn ở trong bóng tối còn cô đứng ngoài ánh sáng. Duệ Trân từng bước tiến vào căn phòng dường như có sức hút kỳ lạ, cô ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Tô Vũ Đình rồi lên tiếng.
- Anh có thực sự là mắc bệnh không?
Câu hỏi của cô khiến hắn có chút ngạc nhiên, khóe môi cong lên, Tô Vũ Đình quay lại nhìn cô. Ánh mắt hắn vô cùng sắc lạnh, đây chắc chắn không phải ánh mắt của một kẻ tâm thần phân liệt mà cô từng thấy. Ánh mắt này đặc biệt hơn, là ánh mắt của kẻ thống trị.
- Sao cô lại hỏi vậy? Nếu như tôi không bệnh làm sao tôi lại vào đây?
Hắn nghiêng đầu hỏi cô, gương mặt giãn ra rồi nhìn thẳng vào mắt cô. Ngay lúc đó, cô cảm thấy một sức lực vô hình như muốn khóa chặt mình lại.
- Anh… không phải bệnh nhân bình thường.
Tô Vũ Đình bất chợt cười lớn, hắn ôm bụng rồi đưa tay lên gạt đi cảm xúc nhất thời.
- Đúng vậy, tôi không phải bệnh nhân bình thường, tôi là bệnh nhân tâm thần mà?
Lời nói của hắn có ý trêu đùa, cô nhận ra được điều đó. Rốt cuộc Tô Vũ Đình đang che giấu bí mật gì? Đến cả thông tin cá nhân cũng không có, hắn nhập viện vào một ngày đông tuyết rơi. Trong trạng thái điên loạn, hắn được một người phụ nữ đưa đến đây. Sau khi Tô Vũ Đình nhập viện, cũng không còn ai đến thăm hắn nữa. Khi hỏi thông tin về gia đình hay địa chỉ nhà, hắn đều nói là không nhớ. Chỉ có điều, tiền viện phí vẫn luôn được đóng rất đầy đủ.
- Duệ Trân, có phải cô vừa đến ngoại ô thành phố để bắt Lâm Tần đúng không?
Hắn dựa người ra sau gối rồi nhàn nhạt thở ra. Cơ thể hắn vạm vỡ và sức khỏe cũng vô cùng tốt. Nhưng mỗi khi điều trị tâm lý và kiểm tra tình hình tiến triển bệnh, hắn lại không có bất kỳ thay đổi nào. Ngày qua tháng lại, hắn cũng đã ở bệnh viện được một năm. Trước đây, Tô Vũ Đình là bệnh nhân của bác sĩ Vương, nhưng sau này hắn được bác sĩ Vương giao lại cho cô và trở thành bệnh nhân của cô.
- Sao anh biết?
Chuyện này ngoài người của cảnh sát ra thì không ai biết, hơn nữa Tô Vũ Đình là một bệnh nhân, không thể nào biết được kế hoạch ngày hôm nay.
- Chỉ là… đoán vậy. Nhưng Duệ Trân, cô thử nghĩ xem điểm yếu của Lâm Tần là gì, điểm yếu của Dạ Hoắc Tước là gì. Nếu tìm ra điểm yếu của chúng, cô có thể dễ dàng dụ chúng ra ngoài, cần gì phải tốn công sức?
Hắn khoanh tay trước ngực rồi nhàn nhạt trả lời cô. Người đàn ông này quá đỗi thần bí, từ chuyện của Nhạc Hoàn cô đã thấy hắn không bình thường.
- Anh là người của Dương Long sao?
Đó chính là suy nghĩ duy nhất cô có thể nghĩ đến ngay lúc này. Nếu Tô Vũ Đình thực sự là người của Dương Long, vậy tại sao hắn lại mắc chứng bệnh tâm thần phân liệt và ở trong bệnh viện? Hơn nữa còn giúp đỡ cô, nhìn qua hắn chắc chắn không phải là một tên lính quèn. Chỉ cần tiếp xúc qua, cô cũng biết trí thông minh của hắn rất cao.
- Đó chỉ là suy nghĩ phiến diện của cô. Điểm yếu của Dạ Hoắc Tước, cô hãy về suy nghĩ kỹ đi. Đừng làm tôi thất vọng.
Nói rồi, hắn quay lưng đi nằm xuống giường. Nhịp thở đều đều nhưng cô biết hắn chưa ngủ.