Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 46: Níu giữ
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một buổi sáng bắt đầu sau đêm đông tuyết lạnh, bệnh viện trở nên yên tĩnh hơn thường ngày. Ánh nắng mặt trời đầu tiên của ngày mới chiếu xuống, nhuộm vàng khắp nơi. Những tán cây xanh tươi trang trí trước bệnh viện như được phủ một lớp tuyết mỏng, khiến không khí trong lành hơn bao giờ hết.
Nhìn ra khung cửa sổ, tuyết nhẹ nhàng rơi xuống từ trên cao làm cho khung cảnh càng thêm yên bình. Cô có thể cảm nhận hơi lạnh của đêm đông còn đọng lại trên ô cửa và trong căn phòng gần như đóng kín. Một ngày mới lại bắt đầu.
- Chị Duệ Trân, buổi hội thảo sắp bắt đầu rồi.
Lộ Lộ từ ngoài hành lang chạy lại, cô ấy nhanh chóng gõ cửa gọi cô. E rằng hôm qua cô đã làm việc quá sức, nên mới bảy rưỡi sáng đã đến gọi cô. Bình thường cô vẫn có một căn phòng riêng ở bệnh viện, một căn phòng đầy đủ giường ngủ và phòng tắm để cô nghỉ lại sau những đêm tăng ca không muốn về nhà. Thường thì thời gian cô ở lại bệnh viện nghỉ ngơi còn nhiều hơn thời gian cô trở về nhà.
- Chị ra ngay đây.
Cô nhanh chóng thay quần áo rồi chải lại tóc. Cầm tài liệu trên bàn, cô mở cửa bước ra ngoài. Hôm nay trời đã ấm hơn hôm qua, cơ thể cô cũng dễ chịu hơn khi không phải chịu cái lạnh cắt da cắt thịt. Hội thảo bắt đầu vào ba giờ chiều nhưng cô phải lên máy bay lúc chín giờ sáng. Trước khi đi, cô tiện đường ghé qua phòng bệnh của anh.
- Tử Quân, sức khỏe anh sao rồi? Vết thương đã đỡ hơn chưa?
Cô bước vào phòng hỏi thăm anh, còn Lộ Lộ chờ ngoài cửa. Cô sẽ phải đến thành phố M để dự hội thảo về tâm lý học và điều trị hội chứng căng thẳng sau chấn thương tâm lý (PTSD) nên có lẽ trong một khoảng thời gian sẽ không được gặp anh. Cô đến đây chỉ để nói lời tạm biệt.
- Em sắp đi đâu sao?
Anh đặt tập báo cáo xuống, nhìn bộ đồ trên người cô cùng với hành lý Lộ Lộ mang theo. Chỉ vài chi tiết nhỏ dễ dàng quan sát, anh đã có thể suy đoán ra.
- Đúng vậy, em chuẩn bị sang thành phố M để dự hội thảo. Có lẽ sẽ mất vài ngày.
Cô ngồi xuống bên cạnh anh, ánh mắt đã dịu dàng hơn phân nửa. Có lẽ trái tim của cô đã được hơi ấm của anh cảm hóa trong đêm đông hôm qua.
- Tôi đi cùng em.
Bây giờ để cô rời xa anh thì chẳng khác nào đẩy cô vào chỗ nguy hiểm. Biết rằng Duệ Trân không phải người con gái bình thường nhưng anh vẫn không thể nào yên tâm. Một mình cô không thể đối phó lại với Dạ Hoắc Tước, với cả Dương Long.
- Anh đang bị thương vẫn nên ở lại đây thì hơn.
Nói rồi cô nhìn ra bên ngoài, Lộ Lộ đã bắt đầu giục vì không còn nhiều thời gian. Cô phải dùng bữa sáng và đến sân bay làm thủ tục trước khi đi. Duệ Trân nhìn anh rồi lập tức đứng dậy, cô cầm lấy túi xách bên cạnh giường rồi khẽ mỉm cười.
- Đến lúc em phải đi rồi.
Cô xoay người bước ra cửa, không nhanh không chậm. Rốt cuộc cô vẫn không muốn rời xa anh nhưng tình thế cấp bách, cô cũng không thể tìm người thay thế được. Vừa bước ra khỏi cửa phòng, cánh tay cô ngay lập tức bị một lực kéo lại. Cơ thể cô mất thăng bằng ngã về phía sau, nằm gọn trong vòng tay anh.
- Lộ Lộ, cô đi trước đi. Lát nữa bác sĩ Cẩn sẽ cùng tôi đến sau.
Anh ôm lấy cô rồi nhìn Lộ Lộ như ra lệnh. Khí thế của anh đã hoàn toàn lấn át lý trí của Lộ Lộ, sợ rằng nếu không làm theo, cô ấy sẽ không yên ổn. Nhưng rồi trách nhiệm của bản thân không cho phép cô chùn bước, Lộ Lộ nhìn anh, giọng run run trả lời.
- Nhưng còn cuộc hội thảo của chị Cẩn…
Không dám ngước lên nhìn anh, Lộ Lộ chỉ dám cúi đầu xuống đất mà nói. Chưa bao giờ cô nhìn thấy một Cảnh Tử Quân đáng sợ như bây giờ, ánh mắt anh đục ngầu, hoàn toàn không giống với một người đang bị thương nặng.
- Lát nữa tôi sẽ đem cô ấy đến đúng giờ.
“Rầm.”
Không đợi Lộ Lộ kịp trả lời, cánh cửa đã bị anh đóng sầm một cách thô bạo. Cô giật mình nhìn cánh cửa phòng, rồi cũng đành lặng lẽ rời đi.
- Khoan đã, anh làm gì vậy? Cảnh Tử Quân, mau buông tôi ra.
Cô cố gắng giãy giụa để thoát ra khỏi vòng tay của anh nhưng sức cô lại không thể so bì với anh. Tuy rằng Tử Quân đang bị thương nhưng không hiểu sao anh vẫn khỏe đến vậy. Hai tay cô bị anh nắm chặt rồi trói lại, khóe môi Tử Quân khẽ cong lên, anh nhìn cô như mãnh thú đói mồi.
- Duệ Trân, hôm qua tôi đã nói với em, một tiếng một hiệp. Theo như tôi được biết thì lúc em lên xe tôi và lúc em trở về bệnh viện là vừa tròn bốn tiếng. Em không định trả cho tôi sao?
“Bốn… bốn tiếng sao?”
Vậy ra anh coi đó là lời nói thật. Duệ Trân vô cùng ấm ức không thốt nên lời, dù gì thì bây giờ cô cũng có việc cần đi, nếu như anh làm vậy chẳng phải muốn làm lỡ việc của cô sao?
- Này anh buông tôi ra. Anh có phải là cầm thú đâu mà không biết lúc nào nên lúc nào không nên. Tôi nói cho anh biết…
Cô còn chưa kịp nói hết câu thì anh đã chặn miệng cô lại. Một cảm giác ướt át nhưng vô cùng mềm mại bao trùm lấy tâm trí cô. Chiếc lưỡi hư hỏng không ngừng khuấy đảo, thâm nhập vào khoang miệng cô, hút lấy mật ngọt bên trong. Cô không ngừng giãy giụa nhưng càng giãy giụa, cô lại càng bị anh khóa chặt dưới thân. Tâm trí cô chìm trong mật ngọt của nụ hôn vừa rồi, Tử Quân rời khỏi đôi môi ngọt ngào kia để lại một sợi dây bạc như đang kết nối hai người giữa không gian tĩnh lặng.
Gương mặt cô đỏ ửng, đôi mắt đã đong đầy ý tình. Không ngờ rằng một Cẩn Duệ Trân mạnh mẽ thường ngày lại dễ dàng bị kích thích đến vậy khi ở trên giường. Anh có thể nhìn thấy trong đôi mắt ấy là hình ảnh của mình, anh đã chiếm trọn ánh nhìn đó.
- Không được, mau buông tôi ra… chuyến bay.
Cô nhíu mày vùng vẫy, đưa chân đạp lên người anh. Cô không thể để bản thân đi muộn, hội thảo bắt đầu lúc ba giờ, từ đây đến thành phố M cũng mất một tiếng. Nếu không đi sớm, cô sẽ không kịp chuẩn bị.
- Duệ Trân…
Anh cúi xuống sát vào tai cô, hơi thở ấm nóng phả vào khiến cô bất giác rùng mình. Bàn tay anh buông lỏng, rồi ôm lấy eo nhỏ của cô. Duệ Trân nhíu mày, giờ đây lại bắt cô đứng trước lựa chọn. Nhưng rồi bản năng nghề nghiệp trỗi dậy, cô đưa tay đẩy anh ra rồi nói.
- Không được, hội thảo lần này vô cùng quan trọng, tôi không thể đến muộn.
Thân hình to lớn kia vẫn không chịu buông tha cho cô, mà còn ra sức đè cô xuống giường. Gương mặt lãnh đạm thường ngày, giờ đây trên thân cô lại trở nên vô sỉ đến lạ, ánh mắt như muốn độc chiếm lấy cơ thể cô, bàn tay siết chặt eo cô như muốn giữ cô lại.
- Cảnh Tử Quân, anh làm gì vậy? Muộn giờ của tôi rồi, mau buông ra đi.
Cho dù cố gắng đến mức nào đi chăng nữa, cô vẫn không thể gỡ anh ra khỏi người mình. Anh vẫn một mực ôm lấy cô, bàn tay siết chặt không chịu buông một chút nào.
Nhìn lên đồng hồ đã hơn tám giờ, cô lập tức đánh mạnh vào vai anh rồi vùng vẫy muốn thoát ra. Không ngờ rằng khi cô không để ý, bàn tay đã đánh trúng vết thương của anh.
- Tiểu Trân Trân, em cũng ác thật đấy. Chỗ này… đau lắm đó.
Ánh mắt anh như sắp khóc khi cô đánh vào vết thương chưa lành. Duệ Trân liền nhìn lại nơi mình vừa dùng hết sức lực đánh mạnh xuống, đúng thật là vết thương chưa lành do tối hôm qua để lại. Một cảm giác tội lỗi bao trùm lấy tâm trí cô. Duệ Trân hạ tay xuống rồi khẽ nói.
- Xin… xin lỗi.
Thấy cô đã mắc bẫy, Tử Quân liền hôn lên đôi mắt đang mang vẻ tội lỗi của cô. Anh dịu dàng chạm lên gương mặt xinh đẹp của cô rồi khẽ nói.
- Có Tiểu Trân Trân ở đây, không đau nữa.