Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 47: Dâng hiến cả thể xác lẫn tâm hồn
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Anh cúi xuống, hôn lên đôi môi ngọt ngào của cô, bàn tay không yên phận kéo chiếc áo sơ mi của cô lên. Nụ hôn ẩm ướt, ngọt ngào nhưng cũng không kém phần tê dại khiến cơ thể Duệ Trân không còn nghe theo ý muốn của chính mình. Bàn tay anh luồn ra phía sau, nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo lót của cô. Chiếc áo nhỏ rơi xuống sàn cũng là lúc anh vòng tay ôm lấy cô, kéo sát vào mình. Nụ hôn vẫn triền miên, mê man không dứt, cô có thể cảm nhận được tình ý sâu sắc trong nụ hôn ngọt ngào ấy. Chiếc lưỡi hư hỏng của Tử Quân không ngừng trêu đùa cô, anh nhẹ nhàng mở mắt nhìn biểu cảm thỏa mãn đang tận hưởng của Duệ Trân. Gương mặt cô đỏ ửng, hoàn toàn chấp nhận nụ hôn một cách hợp tác, cô không hề đẩy anh ra hay kháng cự.
- Duệ Trân, ở lại đây…
Anh ghé sát vào tai cô thì thầm, chỉ một câu nói ấy đã hoàn toàn lấn át lý trí cuối cùng của cô, khiến cô hoàn toàn nghe lời. Cô bị anh ôm sát, ngay trước mắt giờ đây chỉ còn lại dung nhan tuyệt sắc đến mê hoặc của anh. Cơ thể anh phảng phất mùi hương gỗ đàn hương thật dễ chịu, đó là mùi hương duy nhất khiến Duệ Trân muốn tham lam giữ lấy. Tất cả bao bọc lấy cơ thể cô, để cô thoải mái cảm nhận. Anh vòng tay ôm lấy cô, hương thơm càng lúc càng siết chặt lấy Duệ Trân như một sợi xích vô hình muốn trói buộc bước chân cô.
- Trân, đừng quậy, sẽ động đến vết thương.
Anh thì thầm rồi ôm lấy cô, bàn tay nhanh chóng cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của cô. Bàn tay anh thành thục đến mức cô còn chưa kịp nhận ra thì phần thân trên đã không còn mảnh vải che thân. Chiếc áo trắng không tự chủ bị ném xuống sàn nhà lạnh lẽo, để lộ ra trước mắt người con trai một cảnh xuân quyến rũ. Đôi môi nóng bỏng của Tử Quân bao trọn lấy khuôn ngực đầy đặn, anh tham lam giữ lấy, muốn cắn nuốt thứ mềm mại kia.
- A… Hức…
Cô có cảm giác tất cả ý thức kháng cự đều như nhiệt độ cơ thể, hoàn toàn trở nên nóng bỏng, thiêu đốt mọi suy nghĩ. Nó trở nên mềm yếu rồi tan vào không khí mà bay đi, để rồi ở lại chỉ còn là ham muốn và một cơ thể khát khao hòa vào cùng anh. Cơ thể vốn dĩ không nhạy cảm, nhưng khi bàn tay anh trượt dài trên đó, cô lại phản ứng vô cùng nhanh. Nhũ hoa nhanh chóng căng cứng, cơ thể cô bắt đầu phản ứng mạnh mẽ hơn.
Dường như Tử Quân vẫn còn chưa thấy đủ, bàn tay lập tức tìm đến gò bồng đào mềm mại bên kia mà không ngừng xoa nắn. Nhũ hoa bị trêu chọc, nơi nhạy cảm bị chạm đến khiến nhiệt độ cơ thể cô bất chợt dâng cao. Cái cảm giác tê dại nhưng lại không hề khó chịu chút nào, cô muốn đẩy anh ra nhưng cơ thể cô bây giờ đã hoàn toàn phụ thuộc vào anh.
Nơi mềm mại kia vẫn bị anh trêu đùa, cơ thể cô bất giác cong lên vì sự khó chịu. Cô muốn đẩy khuôn miệng đang cắn mút nhũ hoa xinh đẹp ra nhưng sức lực cuối cùng của cô cũng không còn, Duệ Trân đành bất lực để anh tùy tiện chiếm tiện nghi.
Nơi nhũ hoa nhỏ truyền đến một cảm giác đau nhói nhưng sâu thẳm bên trong lại là khoái cảm triền miên. Cô vội vàng đưa tay che miệng, sợ rằng tiếng kêu của cô sẽ bị người khác nghe thấy.
- Trân, đừng che miệng.
Anh buông nhũ hoa nhỏ rồi ngẩng lên nhìn cô. Ánh mắt anh như dã thú muốn nuốt chửng cô, đầy mãnh liệt. Giọng anh khàn đặc lại trầm ấm khiến tâm trí cô muốn trôi theo giọng nói ấy. Cô vô cùng nhạy cảm với giọng nói và mùi hương, hiếm khi có ai có giọng nói hoặc mùi hương mà cô yêu thích. Nhưng rồi anh xuất hiện, giọng nói trầm ấm dịu dàng ấy, mùi hương ngọt ngào nhẹ nhàng ấy làm cô chìm đắm trong mê man. Anh chiếm giữ trái tim cô, tham lam thèm muốn cơ thể cô và dùng cả sinh mệnh để bảo vệ cô.
Nhất định trên đời này chỉ có một Cảnh Tử Quân như vậy.
Bàn tay anh trượt dài xuống dưới eo nhỏ, nơi nào anh chạm đến cũng đều mang lại sự thoải mái. Cơ thể cô không chống lại anh, càng không đẩy anh ra, nó muốn anh, khao khát anh đến tột cùng.
- Trân, cởi áo giúp anh.
Anh ghé sát vào tai cô thì thầm, hơi thở ấm nóng phả vào khiến cô bất giác rùng mình. Chỉ cần là giọng nói ấy thì cho dù có nghe theo anh cả đời cô cũng cam lòng.
Anh ngồi dậy rồi nhìn gương mặt Duệ Trân đang chìm trong khoái cảm. Hai bên má bất giác đỏ ửng, cô chầm chậm ngồi dậy rồi cởi từng chiếc cúc áo cho anh. Cơ thể anh vô cùng rắn chắc vì được tập luyện hàng ngày, khuôn ngực vạm vỡ cùng cơ bắp khỏe mạnh. Cô bất giác dừng lại vài giây, đã không nhớ đây là lần thứ bao nhiêu cô nhìn thấy cơ thể anh rồi. Chỉ nhớ rằng mỗi khi nhìn thấy nó, cô đều phải cảm thán.
"Cơ thể Tử Quân… sao lại có một cơ thể hoàn hảo đến vậy?"
Không một chút mỡ thừa, không một vết xước, làn da anh rám nắng vô cùng khỏe mạnh. Duệ Trân bất giác đưa tay chạm vào bụng anh, một luồng điện bất chợt chạy ngang qua.
- Sao vậy? Em thích cơ thể tôi đến thế sao?
Anh nâng gương mặt cô lên để mắt mình có thể nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt cô bị anh kích thích, sâu thẳm bên trong chỉ còn là tình thú hoan lạc.
- K… không có.
Gương mặt cô đỏ ửng rồi quay đi, sự ngại ngùng biểu hiện rõ qua từng hành động. Tử Quân mỉm cười, anh ôm lấy cô rồi để cô ngồi vào lòng anh.
- Sao phải nói dối như vậy chứ? Trên gương mặt em đang hiện rõ một chữ thích này.
Nụ cười mê hoặc như thôi miên tâm trí cô, Duệ Trân gục đầu xuống ngực anh, bàn tay vô thức chạm vào cơ thể rắn chắc của anh. Cô đã thua người đàn ông này rồi.
- Th…thích…
Giọng cô nhỏ dần nhưng cũng đủ để anh nghe rõ. Nụ cười dần lộ rõ hơn, Tử Quân siết lấy eo nhỏ để cảm nhận hơi ấm của cô. Người con gái lần đầu tiên cho anh cảm giác thích thú đến vậy. Anh thích nhìn thấy mọi biểu cảm của cô, thích trêu chọc cô, thích cô lúc mạnh mẽ cũng như khi yếu đuối. Và hơn hết, anh si mê cơ thể nhỏ bé quyến rũ đến lạ này.
- Nếu em thích, về sau cơ thể này là của em. Ngay cả trái tim này cũng trao lại cho em.
Tử Quân đặt tay cô lên nơi trái tim anh đang đập. Cô có thể cảm nhận được nhịp tim của anh, cảm nhận được sức nóng từ cơ thể anh.
Duệ Trân cúi đầu xuống, gương mặt lại càng đỏ ửng khiến anh không thể tắt đi nụ cười trên môi. Cô gục xuống vai anh, để cơ thể mình được hương gỗ đàn hương kia ôm lấy.
Tử Quân ném chiếc áo sơ mi xuống sàn, anh ôm lấy cô rồi dịu dàng hôn lên chiếc cổ trắng nõn.
- Haa… ưm…
Cô nhắm mắt lại để cảm nhận khoái cảm đang dâng trào trong cơ thể. Bàn tay siết chặt vào vai anh, cô cố gắng giữ cho cơ thể ngồi ngay ngắn trên đùi anh. Vòng tay anh siết lại chặt hơn, Tử Quân nhẹ nhàng hôn xuống vùng núi đồi chập chùng đang nhấp nhô lên xuống. Hơi thở của cô đều đều, nhẹ nhàng cảm nhận từng nhịp thở của anh.
Tử Quân chầm chậm đặt cô xuống giường như thể sợ rằng cô sẽ bị thương. Trong ánh mắt anh chứa đựng sự âu yếm và nuông chiều đến lạ.
- Em căng thẳng sao?
Anh hôn lên trán cô rồi nhẹ nhàng hỏi. Bàn tay vuốt ve mái tóc dài suôn mượt của cô như nâng niu một món bảo vật quý giá.
- Một chút…
Cô quay mặt đi để ánh mắt anh không bắt kịp ánh mắt của cô. Tử Quân nhẹ nhàng cúi xuống rồi đưa tay chạm lên gương mặt xinh đẹp của cô. Nét đẹp dịu dàng lại thanh tú, đôi mắt cô chưa bao giờ ngừng phát sáng.
- Đừng sợ, thả lỏng một chút. Lát nữa em sẽ thoải mái ngay thôi.
Lời nói của anh chưa bao giờ cạn sự nuông chiều, hành động chưa bao giờ thiếu dịu dàng. Nó khiến cô an tâm khi ở bên cạnh anh, khiến cô tin tưởng mà trao cho anh tất cả. Trao cả tâm hồn lẫn thể xác, chỉ mong rằng thế giới sẽ không phụ bạc đoạn tình cảm của cô.