65. Chương 65: Sự thật bất ngờ về bệnh tình của Duệ Trân

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng

Chương 65: Sự thật bất ngờ về bệnh tình của Duệ Trân

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khoảng mười phút sau, bên ngoài vọng đến tiếng bước chân quen thuộc. Có lẽ bác sĩ Vương đã trở lại.
"Cạch."
Cánh cửa phòng mở ra, bác sĩ Vương với vẻ mặt bận rộn bước vào phòng. Vì công việc nhiều, hầu như ngày nào ông cũng phải đến bệnh viện từ rất sớm. Có những đêm khuya, khi mọi nhà đã chìm vào giấc ngủ, bác sĩ Vương vẫn phải vội vã đến bệnh viện vì có ca cấp cứu. Quả thật, chẳng có nghề nào là nhàn hạ, tất cả đều phải đánh đổi bằng thời gian và sức khỏe.
- Duệ Trân, hôm nay lại có chuyện gì mà đến tìm ta thế?
Vừa nhìn thấy cô ngồi trên ghế, bác sĩ Vương không mấy ngạc nhiên khi hỏi. Bởi lẽ cô thường xuyên đến tìm ông, lúc thì nhờ vả, lúc lại hỏi về vấn đề của bệnh nhân. Vì công việc pháp y không cho phép cô đảm đương quá nhiều bệnh nhân, nên hầu hết bệnh nhân của cô đang dần được chuyển sang cho bác sĩ Vương phụ trách.
- Hôm nay cháu đến không phải để nhờ vả gì. Chỉ là cháu muốn khám tổng quát, dạo này sức khỏe của cháu có vẻ không được ổn lắm.
Cô cúi đầu xuống rồi nhỏ giọng. Đến bây giờ cô mới nhận ra bản thân đã làm phiền bác sĩ Vương nhiều đến mức nào. Những lần trước, cô đều đến đây với vẻ gấp gáp, sau khi bàn giao hồ sơ bệnh nhân là lại vội vã rời đi. Đây là lần đầu tiên cô ngồi ở bàn uống nước của ông lâu đến thế, cũng là lần đầu tiên cô không vội vàng nói qua loa vài câu với bác sĩ Vương.
Vẻ mặt ông hiền từ, lúc nào cũng điềm tĩnh. Ông nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện với cô, chậm rãi cầm ly nước lên rồi uống một ngụm nhỏ.
- Được, vậy lát nữa ta sẽ nhờ Dương Hạc Linh đưa con đi khám tổng quát.
Nhìn cô thường ngày, ông sớm đã đoán được sẽ có lúc sức khỏe cô suy giảm. Chỉ là không biết khi nào cô sẽ đổ bệnh, ngày ngày lăn lộn trong công việc khiến chính ông cũng phải lo lắng cho cô. Hơn nữa, Duệ Trân năm nay cũng đã hai mươi tám tuổi, không còn là lúc để lãng phí thời gian nữa. Ông muốn nhìn thấy đóa hồng của bệnh viện này sớm được lên xe hoa, giảm bớt thời gian làm việc và nghĩ đến bản thân nhiều hơn.
Dương Hạc Linh sau khi được bác sĩ Vương gọi liền lập tức vội vã lên văn phòng của ông. Bước chân có phần gấp gáp bởi bên ngoài đang có rất nhiều bệnh nhân chờ đợi.
- Bác sĩ Vương, Duệ Trân.
Mở cửa bước vào, Dương Hạc Linh cúi đầu chào bác sĩ Vương rồi quay sang nhìn cô.
- Khi nãy tôi nghe bác sĩ Vương nói cô cần khám tổng quát phải không?
Dương Hạc Linh nhìn cô rồi lại nhìn đồng hồ trên tay. Bây giờ đã sắp đến giờ nghỉ trưa của bệnh viện, e rằng nếu khám cho cô thì những bệnh nhân bên ngoài sẽ phải chờ đến chiều.
- Nếu còn bệnh nhân, cô cứ ưu tiên cho họ trước. Để lát nữa tôi khám cũng được.
Cô chỉ cần nhìn qua ánh mắt và điệu bộ gấp gáp của Dương Hạc Linh là có thể nhận ra ý tứ của cô ấy. Dương Hạc Linh mỉm cười gật đầu rồi quay người bước ra cửa.
- Vậy hẹn cô vào giờ nghỉ trưa.
Nói rồi, Dương Hạc Linh bước ra ngoài, để lại cô trong phòng cùng bác sĩ Vương. Thời gian nghỉ trưa của bệnh viện cũng chỉ còn ba mươi phút, cô tranh thủ gọi cho Triệu Khắc Đông để xem tình hình ở phòng khám nghiệm. Không có cô ở đó, hắn đã trổ hết tài năng của bản thân, nhanh chóng xác định được thời gian tử vong và hung khí gây án. Hơn nữa, hắn còn giúp cô họp với giám đốc Hoắc. Xem ra cô có thể yên tâm nghỉ ngơi một thời gian rồi.
- Duệ Trân.
Dương Hạc Linh ngó đầu vào phòng bác sĩ Vương rồi nhỏ giọng gọi. Cô lập tức đứng dậy cùng cô ấy đến phòng khám tổng quát, để xem rốt cuộc cơ thể cô bị bệnh gì.
Dương Hạc Linh nhanh chóng cùng bác sĩ Trần, người phụ trách khám tổng quát, kiểm tra từng bộ phận trên cơ thể cô. Không phát hiện điều gì bất thường, não không bị tổn thương, các cơ quan nội tạng cũng không có dấu hiệu bệnh lý. Bác sĩ Trần nhíu mày nhìn tờ giấy kết quả, dường như không mấy hài lòng.
- Duệ Trân, cô có thể nêu rõ những dấu hiệu gần đây của cơ thể được không?
Bác sĩ Trần cầm tờ giấy kết quả lên rồi bước đến chỗ cô đang ngồi. Duệ Trân cố gắng nhớ lại những dấu hiệu bất thường dạo gần đây của bản thân rồi bắt đầu kể.
- Cơ thể tôi dạo gần đây rất hay mệt mỏi. Lúc nào cũng trong tình trạng thiếu ngủ, mỗi khi dùng bữa, ngửi thấy mùi đồ ăn thường sẽ buồn nôn, cơ thể mệt mỏi, đau nhức, tâm trạng cũng thay đổi thất thường.
Cô cố gắng thuật lại hết tất cả những dấu hiệu bất thường của bản thân mấy ngày nay cho bác sĩ Trần và Dương Hạc Linh nghe. Bất chợt, Dương Hạc Linh bật cười, thu hút sự chú ý của cô. Duệ Trân nhíu mày khó hiểu hỏi:
- Có chuyện gì sao?
Dương Hạc Linh lắc đầu rồi nhìn về phía bác sĩ Trần. Có lẽ bác sĩ Trần cũng đã có câu trả lời cho "căn bệnh" dạo gần đây của cô rồi. Nhìn vẻ mặt từ căng thẳng lại giãn ra vài phần, chắc hẳn suy đoán của bác sĩ Trần và Dương Hạc Linh đều giống nhau.
- Vậy thì tôi đã biết "căn bệnh" của cô rồi. Nhưng để chắc chắn hơn, bác sĩ Cẩn cùng tôi đến khoa sản nhé.
Trong lời nói của bác sĩ Trần có nét cười, nhưng rốt cuộc từ nãy đến giờ cô vẫn không hiểu hai người là có ý gì. Duệ Trân bán tín bán nghi nhìn Trần Phụng.
- Tại sao lại đến khoa sản? Tôi đang muốn khám bệnh mà?
Mặc kệ những thắc mắc của cô, Trần Phụng vẫn đứng dậy bước ra ngoài. Dương Hạc Linh cũng nhanh chóng bước đến bên cạnh, kéo tay cô đứng dậy. Đến bây giờ Duệ Trân vẫn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, trên gương mặt mang theo biết bao nhiêu thắc mắc.
- Được rồi đi thôi. Bác sĩ Cẩn, không ngờ thường ngày bận rộn như vậy mà cũng có kết quả rồi nha.
Nụ cười của Dương Hạc Linh càng khiến cô thêm khó hiểu. Cô chậm rãi bước theo bác sĩ Trần đến khoa sản. Dường như đến bây giờ cô vẫn chưa hiểu tại sao mình lại đến đây.
- Chị Diệp, phiền chị khám cho bác sĩ Cẩn nhé.
Bác sĩ Trần đưa cô vào phòng khám rồi mỉm cười với người con gái đang bận ghi sổ sách bên trong. Diệp Tử Thanh là bác sĩ khoa sản nổi tiếng trong bệnh viện này, vừa nhìn thấy cô liền tỏ ra chút bất ngờ.
- Trời trời xem nào. Cây đại thụ mười năm của bệnh viện ta cuối cùng cũng có tin vui rồi sao?
Diệp Tử Thanh chỉ lớn hơn cô hai tuổi nhưng đã yên bề gia thất từ lâu. Cô ấy nắm lấy tay cô rồi kéo cô vào trong, mặc cho Duệ Trân còn đang hoang mang khó hiểu.
"Chuyện gì thế này?"
Diệp Tử Thanh nhanh chóng bắt tay vào công việc khám cho cô. Đặt cô nằm lên giường, Diệp Tử Thanh nhanh chóng siêu âm để xác định nghi ngờ của bác sĩ Trần và Dương Hạc Linh. Trên màn hình hiển thị một chấm tròn nhỏ, kích thước vào khoảng 0.1 đến 0.2mm. Cô nhìn chấm tròn kia như bị thôi miên, vẫn không hiểu nó là cái gì.
- Chúc mừng, chúc mừng cô. Duệ Trân, cô đã mang thai được bốn tuần rồi đó.
Diệp Tử Thanh không khỏi phấn khích nhìn chấm nhỏ xíu trên màn hình hiển thị. Duệ Trân sau khi nghe xong kết quả, nhất thời vẫn không thể tin vào tai mình, đành hỏi lại:
- Chị… chị Thanh, chị đang nói gì vậy?
Nhìn gương mặt hoang mang, có phần bất ngờ, ngạc nhiên của cô, Diệp Tử Thanh không khỏi bật cười. Cô ấy đứng dậy chỉ vào chấm tròn nhỏ trên màn hình rồi nhỏ giọng:
- Đây là thai nhi, đã được bốn tuần rồi. Duệ Trân, em không có bệnh gì cả, em chỉ là đang mang thai mà thôi.
Cô nhìn vào chấm tròn nhỏ xíu trên màn hình, vẫn không thể chấp nhận được sự thật. Cái thứ nhỏ xíu đang hiển thị trên màn hình kia, nó nằm trong bụng cô và chính là con của cô sao? Chuyện này đến quá bất ngờ, chính cô còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần để chào đón sự xuất hiện của đứa bé.
"Mình… mang thai rồi sao? Là con của mình và Tử Quân…"