Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 64: Sức khỏe bất ổn
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời gian trôi qua, anh vẫn ở lại bệnh viện theo lời Giám đốc Hoắc để theo dõi tình trạng sức khỏe. Cô bận rộn với công việc chồng chất như núi, nên không có thời gian thường xuyên đến thăm anh. Cùng chung một bệnh viện, một người bận rộn, một người an nhàn; một người mệt mỏi, một người vô lo. Cuộc sống của cả hai từ lúc nào đã trở nên đối lập đến thế?
Hôm nay cũng như mọi ngày, cô ngủ lại bệnh viện để tiện cho công việc. Sáng nào Lộ Lộ cũng phải đến gọi cô dậy, bởi cô không thể tự thức dậy như trước dù đã cố gắng đặt chuông báo thức.
- Chị Duệ Trân, muộn giờ rồi ạ.
Lộ Lộ vội vã chạy vào phòng gọi cô dậy. Duệ Trân nằm trên giường, cơ thể mệt mỏi rã rời, mặc cho Lộ Lộ lay người thế nào cũng không muốn dậy.
- Muộn giờ họp rồi, chị Duệ Trân ơi.
Hôm nay là lần đầu tiên Lộ Lộ cũng dậy muộn. Tối qua chỉ ngủ muộn hơn bình thường một chút mà hôm nay cô đã muộn giờ họp. Vì Duệ Trân giờ đây không thể tự dậy sớm, nên công việc của cô ấy cũng tăng thêm.
- Chờ chị một lát.
Duệ Trân nhíu mày rồi mở mắt. Bình thường cô luôn sống có quy tắc, sáng nào cũng dậy đúng giờ, tối dù thức khuya đến mấy cũng không thấy mệt mỏi. Thế mà tình trạng hiện giờ của cô lại khá tệ. Dạo gần đây cô thường xuyên mệt mỏi, chỉ cần ngả lưng xuống giường là có thể ngủ ngay. Hơn nữa, cơ thể luôn trong tình trạng đau nhức và mỏi cơ.
- Chúng ta đi thôi.
Duệ Trân sau khi thay trang phục xong liền cùng Lộ Lộ đến cuộc họp.
Cuộc họp lần này là ở Công an tỉnh, Giám đốc Hoắc gọi cô đến để báo cáo tình hình khám nghiệm tử thi của các nạn nhân gần đây. Hơn nữa, cũng có rất nhiều việc cần trao đổi nên mới có cuộc họp khẩn cấp này.
Bước xuống xe, cơ thể cô dường như mệt mỏi đến mức bước đi cũng khó khăn, nhưng Duệ Trân vẫn cố gắng cầm tập tài liệu chạy thẳng đến phòng họp.
- Bác sĩ Cẩn, cô đây rồi, gặp cô đúng lúc quá. Mau đi thôi, ở khu phố Đồng Yên mới xảy ra một vụ án mạng.
Lâm Bắc Thần vừa nhìn thấy cô liền kéo tay cô lên xe chuyên dụng. Lộ Lộ cũng đi cùng cô để trợ giúp, chiếc xe nhanh chóng rời khỏi đồn và đến thẳng khu Đồng Yên. Theo thông tin Lâm Bắc Thần cung cấp, nạn nhân là Lệ Á Diên, hiện là bà chủ của một tiệm trái cây trên phố. Bạn trai của cô ta là Hồ Đổng. Ba ngày sau khi không liên lạc được với Lệ Á Diên, anh ta liền báo mất tích lên cơ quan cảnh sát khu vực.
Sau khi nhận được tin báo mất tích, người của cơ quan cảnh sát đã đến nhà Lệ Á Diên để kiểm tra sơ bộ. Lần đầu tiên không phát hiện ra dấu vết gì, nhưng đến khi chuyển sang cửa tiệm bán hoa quả của cô ta thì đã phát hiện được manh mối. Khi phun chất chỉ điểm vết máu ở cửa tiệm, nhân viên điều tra phát hiện có những vết máu loang lổ kéo dài vào tận bên trong kho hàng. Sau mười phút xem xét cửa tiệm, nhân viên phát hiện Lệ Á Diên được đặt trong một thùng hàng, cơ thể đã co quắp và được bọc trong nilon.
Chiếc xe nhanh chóng dừng lại ở hiện trường. Lâm Bắc Thần lập tức cùng Ngụy Thế Thanh chạy vào bên trong. Sơ bộ cho thấy đây là hiện trường đầu tiên của vụ án và nghi phạm vẫn chưa được khoanh vùng chính xác.
- Chờ tôi chụp ảnh hiện trường rồi để Duệ Trân đi khám nghiệm.
Cô bất chợt nhíu mày, một mùi hôi thối bốc ra từ thùng hàng. Cơ thể nhợt nhạt của Lệ Á Diên lại càng trở nên đáng sợ trong vũng máu. Cơ thể với đầy vết thương tích khiến cô bất giác rùng mình sợ hãi.
- Được rồi Bác sĩ Cẩn, cô mang thi thể về khám nghiệm đi. Trước tiên phải xác định được thời gian tử vong của nạn nhân.
Duệ Trân không phải lần đầu nhìn thấy thi thể, cũng không phải lần đầu ngửi thấy mùi hôi thối của tử thi đang phân hủy. Nhưng không hiểu sao lần này cô lại có cảm giác ớn lạnh và buồn nôn đến thế.
- Cẩn Duệ Trân.
Lâm Bắc Thần nhíu mày, đưa tay đẩy người cô. Lúc này Duệ Trân mới giật mình nhìn vẻ mặt lo lắng của hắn.
- Cô sao vậy? Cảm thấy không khỏe sao?
Trước giờ cô chưa từng mất tập trung như vậy. Đây không phải phong cách thường ngày của Cẩn Duệ Trân.
- Tôi không sao. Được rồi Lộ Lộ, em mang thi thể về phòng khám nghiệm đi.
Nói rồi cô quay người bước nhanh ra ngoài, tìm một nơi vắng vẻ và nôn thốc liên tục. Không hiểu sao, nhưng khi nhìn thấy Lệ Á Diên, cô lại có cảm giác sợ hãi và đầu óc trở nên choáng váng. Một cơn buồn nôn xộc thẳng lên não khiến cô không thể ở đó lâu hơn.
"Rốt cuộc mình bị làm sao vậy chứ?"
Duệ Trân cố gắng ổn định lại tinh thần rồi cùng Lộ Lộ quay về phòng khám để tiến hành giải phẫu. Lần này cô vẫn là bác sĩ giải phẫu chính. Bước vào căn phòng quen thuộc, lần này cơn buồn nôn lại ập đến ngay sau khi cô ngửi thấy mùi hôi thối từ thi thể.
- Oẹ.
Không thể chịu đựng thêm được nữa, cô lập tức chạy ra ngoài và nôn. Dường như cơ thể cô đang có vấn đề rất nghiêm trọng, không chỉ ảnh hưởng đến cô mà còn ảnh hưởng đến cả công việc thường ngày của cô.
- Bác sĩ Cẩn, cô không sao chứ?
Triệu Khắc Đông từ bên trong chạy ra hỏi thăm tình hình của cô. Hắn cũng là bác sĩ pháp y nhưng tay nghề còn non yếu, nên chỉ là bác sĩ phụ trong những lần khám nghiệm.
- Tôi… không sao.
Cô chống tay vào tường rồi đứng dậy, nhưng cơ thể nặng nề đến mức không nghe theo lời cô. Duệ Trân run rẩy, cảnh tượng trước mắt dường như trộn lẫn vào nhau, cô không còn xác định được phương hướng.
- Nếu mệt quá cô đừng cố sức, để tôi gọi bác sĩ Vương.
Triệu Khắc Đông vừa nói vừa đỡ cô dậy ngồi lên ghế, rồi đóng cửa phòng khám nghiệm lại để tránh mùi hôi thối tỏa ra ngoài ảnh hưởng đến cô. Duệ Trân dựa người ra sau ghế, nhắm mắt lại để bản thân có thể bình tâm hơn.
- Không sao, tôi có thể tiếp tục.
Cô không chấp nhận việc ngay cả khám nghiệm tử thi mình cũng không làm được. Vụ án này cần cô, cô không thể vì một chút tình trạng sức khỏe kém mà bỏ dở cả một chuyên án. Người bị hại đang nằm ngay trước mắt cô, sự thật chỉ còn cách vài bước chân nữa mà thôi.
Triệu Khắc Đông nhíu mày nhìn tình trạng của cô. Mồ hôi chảy dài xuống gò má, cơ thể run rẩy và uể oải như không còn chút sức lực nào.
Bất chợt cô chống tay xuống ghế rồi đứng lên. Duệ Trân nhìn vào phòng giải phẫu rồi khẽ nói.
- Triệu Khắc Đông, chúng ta đi thôi.
Mọi người bên trong vẫn đang chờ cô. Lâm Bắc Thần vẫn đang chờ kết quả từ cô. Ngay lúc này cô không muốn để bản thân yếu đuối.
- Bác sĩ Cẩn, tôi nghĩ cô nên đi khám sức khỏe thì hơn. Việc ở đây để tôi và Lập Ni làm là được rồi.
Triệu Khắc Đông nhanh chóng cản cô lại trước khi cô bước vào phòng giải phẫu một lần nữa. Nhìn ánh mắt quả quyết của Triệu Khắc Đông, cô đành từ bỏ ý định khám nghiệm. Hơn nữa, cô cũng hiểu rằng với tình trạng hiện giờ của mình, việc xảy ra sai sót nhất định là khó tránh khỏi. Duệ Trân lùi lại vài bước, mỉm cười vỗ vỗ vai Triệu Khắc Đông rồi khẽ nói.
- Cậu theo tôi làm phụ giải phẫu cũng đã lâu, lần này hãy đảm nhiệm vị trí giải phẫu chính thay tôi. Tôi tin cậu sẽ không làm tôi thất vọng.
Nói rồi cô lảo đảo bước về phía cầu thang máy. Giờ này có lẽ bác sĩ Vương đang chăm sóc hoặc xem lại tình trạng bệnh nhân sau phẫu thuật. Có lẽ cô cũng đã đến lúc cần nghỉ ngơi, để lại công việc cho lớp người đi sau.
Bước chân nặng nề, cô bước vào văn phòng của bác sĩ Vương rồi lặng lẽ ngồi xuống bàn. Vương Xuyên không có ở đây, ông ấy có lẽ đã ra ngoài. Là một trong những vị bác sĩ dày dặn kinh nghiệm, ông ấy thường ngày cũng có không ít việc.