Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 66: Mang thai
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệp Tử Thanh đưa cho cô tờ giấy siêu âm, trên đó có thể nhìn thấy một chấm nhỏ xíu, nhưng đó lại là cả một mầm sống tương lai. Cô bước ra khỏi phòng khám, trong lòng là những cảm xúc đan xen lẫn lộn không thể tả. Khó chịu có, mong chờ có, hy vọng có và lo sợ cũng có. Không phải cô không muốn có con với anh, nhưng đứa bé đến trong hoàn cảnh này, chính cô vẫn chưa kịp chuẩn bị tinh thần. Ngay cả một cuộc sống bình yên cô còn không thể đảm bảo cho đứa bé, thì cô làm sao có thể bảo vệ được nó?
Bàn tay cô lỏng ra, tờ giấy siêu âm rơi xuống đất. Cô nhất thời vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật rằng mình đã mang thai, trong bụng cô là một sinh linh nhỏ bé.
"Tại sao con lại đến ngay trong thời điểm như hiện tại kia chứ?"
Cô không ghét nó, càng không trách nó. Cô chỉ trách bản thân mình quá vô dụng, đến chính cô còn chưa lo được cho mình, cô chỉ sợ rằng con cô sẽ không được đủ đầy.
- Chị Duệ Trân.
Lộ Lộ sau khi nghe Triệu Khắc Đông báo tin liền tức tốc bỏ lại công việc mà chạy đến đây. Lộ Lộ sớm biết sức khỏe của Duệ Trân có ngày sẽ không chịu nổi, nhưng những lời khuyên can của cô đều vô ích.
- Chị có sao không? Nghe bác sĩ Triệu nói chị không khỏe.
Cô không trả lời câu hỏi của Lộ Lộ, trên gương mặt vẫn còn cảm giác hoang mang bủa vây. Cả người cô thất thần như một cái xác sống biết đi, ngay lúc này cô không biết nên xử lý thế nào với cái thai trong bụng.
Lộ Lộ lo lắng nhìn cô, chợt ánh mắt cô ấy dừng lại ở tờ giấy siêu âm đang nằm trên sàn nhà. Cúi xuống nhặt lên, Lộ Lộ cũng không khỏi bất ngờ với kết quả siêu âm trong tờ giấy.
"Bốn tuần thai rồi sao?"
Chẳng trách dạo gần đây cô luôn thiếu ngủ và trong tình trạng mệt mỏi, uể oải. Bốn ngày gần đây, mỗi lần ngửi thấy mùi đồ ăn là cô lại buồn nôn, chẳng thể ăn nổi thứ gì. Lộ Lộ đã sợ rằng cô mắc bệnh nặng do lao lực quá sức, nhưng kết quả này lại khiến cô ấy phần nào bớt lo lắng hơn.
- Lộ Lộ, chị phải làm sao đây?
Đôi mắt cô như ngấn lệ nhìn Lộ Lộ. Ngay lúc này cô đã hoàn toàn mất đi phương hướng, không biết nên lựa chọn con đường nào là tốt nhất cho bản thân và đứa bé.
Lộ Lộ vòng tay qua ôm lấy cô rồi nhẹ nhàng vỗ về. Lộ Lộ sẽ mãi mãi không thể hiểu hết cảm giác của Duệ Trân, nhưng với tư cách là một người em, cô ấy không thể đứng nhìn Duệ Trân chìm trong đau khổ. Ngay bây giờ cô ấy chỉ có thể dang tay ra ôm lấy Duệ Trân vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về an ủi.
- Chị ngồi xuống đây trước đã.
Lộ Lộ dìu cô ngồi xuống ghế để cô có thể bình tĩnh lại. Ngay bây giờ Lộ Lộ còn rất nhiều câu hỏi muốn hỏi cô, nhưng cô ấy biết Duệ Trân giờ chẳng còn tâm trạng nào để nói nữa.
Từ nhỏ sức khỏe của Duệ Trân đã không tốt. Cô không chịu được trời lạnh, luôn ốm sốt và cảm cúm thường xuyên. Bình thường sức khỏe đã không tốt, lại thêm ngày ngày đâm đầu vào công việc càng khiến sức khỏe cô đi xuống. Lộ Lộ tự hỏi cô sẽ trải qua chín tháng mười ngày mang thai vất vả này như thế nào đây?
- Chuyện đã xảy ra rồi, bây giờ chị có lo lắng hay sợ hãi cũng chỉ càng khiến tâm trạng chị tệ hơn mà thôi. Chị hãy nghĩ cho đứa bé, giữ gìn sức khỏe một chút.
Để Duệ Trân tựa đầu vào vai, Lộ Lộ nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài suôn mượt của cô. Đứa bé không thể bỏ, công việc còn dở dang, anh vẫn chưa nhớ ra cô là ai. Mọi chuyện còn chưa được giải quyết, giờ đây cô lại phải nán lại để chăm lo chu toàn cho đứa bé trong bụng. Đối với cô mà nói, áp lực này là không hề nhỏ, cô chỉ có thể cố gắng gồng mình lên để chống chịu.
Cả một hành lang dài không có lấy bóng người đi lại, y tá cùng bác sĩ khoa cũng đã ra ngoài ăn trưa hết. Một khoảng không im lặng bao trùm lấy Duệ Trân, bàn tay nắm chặt lấy tờ giấy siêu âm.
"Con à…"
Khóe mi cô bất chợt ướt đẫm, nước mắt không kìm được lại rơi xuống. Dạo gần đây cô khóc rất nhiều, tâm trạng cũng không còn vui vẻ như trước. Cái ngày cô chỉ biết vùi đầu vào công việc mà không biết mệt mỏi, khi ấy cô chỉ quan tâm đến công việc mà không phải lo lắng thêm bất cứ điều gì khác. Nhưng những ngày gần đây, cô luôn phải suy nghĩ đắn đo từng bước đi, từng việc làm. Luôn phải lo lắng cho anh, luôn phải lo lắng từng bước quyết định. Và cho đến bây giờ là lo lắng cả cho con.
Duệ Trân thả lỏng người, đôi mắt vẫn nhìn vào cái chấm nhỏ xíu trên tờ giấy siêu âm. Nếu nghĩ theo hướng tích cực thì có lẽ đó cũng là một chuyện tốt. Tình yêu của cô và anh cuối cùng cũng có thành quả, cuối cùng cũng đơm hoa kết trái. Đứa bé này chính là minh chứng cho tình yêu của cả hai.
Cô chợt nghĩ đến việc sau này sinh con ra, đó sẽ là bé gái hay bé trai. Nếu là con gái, cô mong con sẽ có sắc nước hương trời, tài trí quyết đoán, chứ đừng nhu nhược như cô. Nếu là con trai, mong con hãy giống như anh, tài sắc vẹn toàn, ngoài lạnh trong ấm, yêu thương người con gái trong lòng, vậy là đã quá đủ rồi.
- Lộ Lộ, chúng ta trở về phòng thôi.
Cô lên tiếng rồi cùng Lộ Lộ về phòng để nghỉ ngơi. Ngay lúc này cô biết bản thân nên dừng lại những công việc hàng ngày để bảo vệ cho đứa bé. Sức khỏe cô vốn đã không tốt, nay lại mang thai, càng cần phải giảm bớt công việc.
Mở cửa phòng, cô chầm chậm bước vào bên trong. Lộ Lộ đã đi mua cho cô một chút đồ ăn bởi lẽ giờ đã là giờ trưa, sáng cô cũng chưa ăn gì. Mặc dù không muốn ăn, nhưng nghĩ đến em bé trong bụng, cô lại đành lòng cố gắng.
"Con nói xem ba con khi nào sẽ biết đến sự tồn tại của con đây?"
Cô nghiêng đầu nhìn về phía khoảng không vô định trước mắt. Công việc hiện tại của cô có lẽ cũng phải giao lại cho người khác. Vị trí pháp y vẫn nên giao cho Triệu Khắc Đông. Cậu ta đã đi theo cô mấy năm, kinh nghiệm cũng dày dặn, cô có thể an tâm giao cậu ta đảm nhiệm việc khám nghiệm tử thi thay mình. Còn công việc ở bệnh viện có lẽ lại phải làm phiền bác sĩ Vương rồi.
"Cạch."
Cánh cửa mở ra, Lộ Lộ mang vào cho cô một bát cháo cùng với một ly nước ép. Cô ấy cũng là lần đầu chăm sóc cho phụ nữ mang thai nên không thể biết cô muốn gì và cần gì. Hơn nữa, tâm trạng của cô thay đổi thất thường như vậy, một cô gái hai mươi sáu tuổi như Lộ Lộ làm sao có thể đáp ứng kịp? Việc gì cũng phải có khởi đầu, Lộ Lộ tuy rằng công việc vất vả nhưng cũng không ca thán bao giờ.
- Chị ăn chút cháo đi.
Đặt tô cháo xuống bàn, Lộ Lộ đưa cho cô một chiếc muỗng. Duệ Trân nhìn Lộ Lộ tất bật với công việc, trong lòng cũng muốn giúp cô ấy. Chỉ là bây giờ không thể giúp, ngược lại còn làm phiền Lộ Lộ nhiều hơn.
- Oẹ.
Khi vừa ngửi thấy mùi cháo, trong người cô lại có cảm giác buồn nôn. Duệ Trân chạy thẳng vào trong phòng tắm mà nôn thốc nôn tháo. Lộ Lộ lo lắng cũng chạy theo vào trong mang cho cô một ly nước ấm để uống.
Cơ thể cô như có sự bài xích, cô liên tục nôn nhưng lại không nôn ra được gì. Bởi lẽ sáng giờ cô đã ăn được gì đâu.
- Để em đổi cho chị món khác. Chị muốn ăn gì?
Dìu cô vào phòng, Lộ Lộ lên tiếng hỏi. Duệ Trân ngồi xuống giường, cơ thể mệt mỏi dựa người ra phía sau.
- Phiền em lấy giúp chị một ít sushi nhé.
Chẳng biết tại sao nhưng cô bây giờ lại rất thèm sushi, mặc dù ngày trước cô không thường xuyên ăn, còn có thể nói là hiếm khi ăn. Lộ Lộ không thắc mắc, nhanh chóng xuống dưới mua cho cô một ít sushi đem lên.
- Chị không định nói cho thượng tướng Cảnh biết sao?
Lộ Lộ ngồi bên cạnh cô, dọn dẹp đĩa thức ăn cô vừa dùng xong. Ánh mắt Duệ Trân có phần lay động, cô cũng không biết có nên nói cho anh nghe hay không, nhưng trong trường hợp như hiện tại, vẫn nên giữ lấy làm của riêng cô thì hơn.
- Bây giờ có nói anh ấy sẽ chẳng tin đâu. Ai đời lại tin một người xa lạ nói rằng đã mang thai con của mình kia chứ.
Nụ cười chua chát ẩn sau nỗi đau đến xé lòng. Lộ Lộ cũng hiểu tâm tư của cô, anh bây giờ đến cả cô còn không nhận ra, thì việc cô mang thai con của anh làm sao anh có thể tin cho được?
- Chị nghỉ ngơi trước đi, em xuống làm việc tiếp. Cần gì chị cứ gọi cho em nhé. Lịch làm việc của chị em cũng sẽ sắp xếp lại.
Cô không trả lời, chỉ khẽ gật đầu rồi để Lộ Lộ ra ngoài. Ngay bây giờ cô cũng muốn ngủ một chút. Có lẽ sau khi tỉnh dậy cô sẽ thoải mái hơn, suy nghĩ sẽ tích cực lên. Có lẽ một giấc ngủ hiện giờ có thể sẽ giải quyết được tâm trạng rối ren trong lòng cô.