67. Chương 67: Bỏ tay ra khỏi cô ấy

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không biết đã bao lâu kể từ lúc cô tỉnh dậy, mọi thứ vẫn chìm trong im lặng. Bên ngoài không còn tiếng bệnh nhân ồn ào, cũng không còn tiếng bước chân vội vã của y tá. Có lẽ bệnh viện đang trong giờ nghỉ. Cô vươn tay lấy chiếc điện thoại và bật màn hình.
"Đã sáu giờ tối rồi sao?"
Duệ Trân thở dài, bước xuống giường. Đây là thời gian cô nghỉ ngơi, cũng là lúc cô cần chăm sóc bản thân và dưỡng thai. Cô thật sự muốn chiều chuộng mình một chút, sau gần mười năm vất vả, lăn lộn với công việc để có được cuộc sống ổn định như bây giờ.
Cô vươn tay bật đèn rồi bước xuống giường. Nhìn vào gương, cô nhận ra mình đã bước sang tuổi hai mươi tám. Mới đó thôi, cô còn đón sinh nhật mười tám tuổi, vậy mà cha mẹ đã rời xa cô được mười năm rồi. Đứng trước gương là một cô gái trưởng thành, có chính kiến, công việc ổn định và cuộc sống như mơ ước. Có lẽ đã đến lúc cô tận hưởng thành quả của mười năm phấn đấu.
- Lộ Lộ.
Cô nhấc điện thoại gọi cho Lộ Lộ, đồng thời nhanh tay chọn một bộ đồ để chuẩn bị ra ngoài. Đã bao lâu rồi cô không có một bữa tối yên bình tại một nhà hàng sang trọng? Đã bao lâu rồi cô không có thời gian khoác lên mình những bộ váy xinh đẹp để bước ra ngoài?
- Tối nay chúng ta đến nhà hàng của Tạ Duyệt ăn tối đi.
Nói rồi cô cúp máy, khoác lên mình một chiếc váy đen quý phái. Bộ đồ bó sát tôn lên từng đường cong cơ thể, khiến cô trở nên quyến rũ hơn bao giờ hết. Cô thoa chút phấn, tô son đỏ và búi tóc cao gọn gàng. Nhìn mình trong gương, cô tự hỏi liệu vài tháng nữa, cô có còn là Cẩn Duệ Trân xinh đẹp như thế này không? Khi bụng lớn dần, cô sẽ chẳng còn giữ được vóc dáng hiện tại. Cô không muốn lãng phí thêm quãng thời gian này nữa.
Bước ra khỏi phòng, cô đóng cửa rồi đi đến thang máy. Lộ Lộ đã đợi sẵn dưới sân, và Duệ Trân nhanh chóng xuất hiện sau cánh cửa thang máy.
- Là bác sĩ Cẩn sao?
Nhân viên lễ tân vừa nhìn thấy cô đã không thể nhận ra. Bởi lẽ ngày thường cô chỉ mặc quần tây, áo sơ mi cùng chiếc áo blouse trắng giản dị. Hôm nay cô xinh đẹp và lộng lẫy đến mức khiến người ta phải xao lòng, nhất thời không kịp phản ứng.
- Chào cô.
Duệ Trân mỉm cười chào lại khi đi qua quầy lễ tân. Quả thật, sức hút của Duệ Trân lớn đến mức nào, không chỉ đàn ông mà ngay cả phụ nữ cũng phải dừng lại để ngắm nhìn vẻ đẹp của cô. Các y tá đi ngang qua, có người còn chụp lại để lưu giữ khoảnh khắc hiếm hoi này. Còn các bác sĩ nam thì tiếc hùi hụi vì đã không bày tỏ lòng mình sớm hơn.
Bước ra khỏi bệnh viện, cô đi đến chỗ Lộ Lộ đang đợi và vỗ nhẹ vào vai cô ấy.
- Em đang nghĩ gì mà chăm chú thế?
Lộ Lộ giật mình ngẩng đầu lên, chỉ thấy một Duệ Trân vừa xa lạ vừa xinh đẹp lộng lẫy. Hôm nay cô ấy thật khác ngày thường, từ giản dị trở nên sang trọng, từ vẻ đẹp dịu dàng biến thành vẻ đằm thắm, quyến rũ đến lạ.
- Nhìn gì mà nhìn chằm chằm chị thế? Có gì lạ đâu, mau đến nhà hàng của Tạ Duyệt thôi.
Nói rồi, cô bước sang bên kia, mở cửa xe và ngồi vào ghế lái phụ. Lộ Lộ mắt tròn xoe, miệng há hốc, vẫn chưa thể tiếp nhận hình ảnh mới của cô. Mãi một lúc sau, cô ấy mới miễn cưỡng mở cửa xe và ngồi vào.
- Hôm nay sao chị lạ quá vậy?
Vừa nhấn ga, quay đầu xe lao ra đường lớn, Lộ Lộ không quên hỏi cô.
- Chẳng qua là muốn tận hưởng một chút, trước khi 'lên chức' mới.
Cô nhìn mình trong gương chiếu hậu, quả thật rất khác so với ngày thường. Nhưng cô thích bản thân của hiện tại hơn, một Duệ Trân xinh đẹp, sắc sảo, khiến bao chàng trai phải say đắm. Tiếc thay, đóa hồng xinh đẹp ấy lại trót trao trái tim cho một thượng tướng lạnh lùng, vô tình.
Chiếc xe nhanh chóng rời khỏi sân bệnh viện, lao vút ra ngoài. Tạ Duyệt là bệnh nhân của cô, hắn mắc chứng rối loạn lưỡng cực lo âu trầm trọng. Vốn dĩ, bệnh của hắn đã qua biết bao bệnh viện mà không thể chữa khỏi, nhưng khi đến bệnh viện của cô, Duệ Trân đã giúp hắn thoát khỏi vực sâu. Để đáp lại ơn cứu chữa của cô, Tạ Duyệt đã tặng cô một thẻ VIP của nhà hàng do hắn làm chủ. Lúc đầu cô không có ý định nhận, nhưng sau khi thấy hắn quá kiên quyết, cô đành phải cầm lấy. Lần này đến đây, cô cũng muốn thăm hỏi cậu ta, xem sau khi khỏi bệnh cậu ta còn gặp di chứng gì không.
Chiếc xe nhanh chóng dừng lại trước một nhà hàng năm sao rộng lớn. Duệ Trân đẩy cửa xe bước ra, vẻ đẹp của cô lập tức thu hút ánh nhìn của những chàng trai xung quanh.
- Mời phu nhân vào ạ.
Nhân viên nhanh chóng chạy ra đón cô với thái độ nhiệt tình. Lộ Lộ cũng là lần đầu tiên được đến một nơi như thế này, cô ấy đưa mắt nhìn xung quanh, quả không hổ danh là một nhà hàng có tiếng.
- Sao chúng ta không ăn ở ngoài mà lại đến đây làm gì? Đông đúc thế này, cậu đúng là ngớ ngẩn rồi.
Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía quầy lễ tân. Không sai, chính là Lâm Bắc Thần. Bất chợt, bước chân cô khựng lại, bên cạnh hắn còn có Tử Quân và Ngụy Thế Thanh. Hôm nay anh mặc bộ vest lịch lãm, trông thật sự khác hẳn ngày thường. Nhưng nét đẹp yêu nghiệt ấy thì chẳng thể lẫn vào đâu được.
- Là bác sĩ Cẩn sao? Hôm nay sao cô lại có hứng đến nhà hàng của Tạ Duyệt vậy?
Cô còn chưa kịp lên tiếng, đã thấy Tạ Duyệt từ bên trong bước ra, nhiệt tình chào hỏi.
- Chào cậu Tạ Duyệt.
Cô cũng mỉm cười chào lại, ánh mắt không quên liếc về phía anh. Bất chợt, ánh mắt cô chạm phải ánh mắt anh đang nhìn chằm chằm vào mình, một luồng điện chạy dọc cơ thể khiến cô bất giác đứng hình. Anh nhíu mày, lập tức quay người bỏ đi sau khi nhìn thấy cô, như thể muốn tránh xa cô ngay lập tức.
- Thượng tướng Cảnh, Bắc Thần, Thế Thanh, ba người cũng ở đây à? Vậy chúng ta dùng bữa cùng nhau được không?
Cô không để anh kịp rời đi, liền lên tiếng trước. Bước chân anh khựng lại, Tử Quân không hề động đậy, cũng chẳng trả lời câu hỏi của cô.
- Được được, không ngờ lại gặp cô ở đây. Chúng ta cùng dùng bữa đi.
Lâm Bắc Thần liền đồng ý với đề nghị của cô, cũng là để tạo cơ hội cho anh và cô có thể gặp gỡ, gần gũi hơn một chút. Biết đâu anh có thể nhớ ra điều gì thì sao.
- Vậy mọi người theo tôi lên phòng.
Tạ Duyệt nhanh chóng dẫn đường cho cô lên phòng. Anh lập tức lấy lý do cơ thể không khỏe muốn quay về, nhưng vẫn bị Lâm Bắc Thần giữ lại. Hắn đẩy anh về phía cô để anh đi cùng cô, rồi kéo tay Lộ Lộ và Ngụy Thế Thanh lại với lý do sẽ lên sau để chọn món.
Cô và anh được Tạ Duyệt dẫn lên phòng. Phòng của cô là phòng hạng nhất, được ưu tiên đầy đủ về cả đồ ăn lẫn không gian dùng bữa. Hơn nữa, Tạ Duyệt cũng không tính tiền bữa ăn, cô hoàn toàn được ăn miễn phí.
- Hôm nay bác sĩ Cẩn xinh đẹp thật đấy.
Bước đi bên cạnh cô, Tạ Duyệt không ngừng lời khen ngợi trang phục của cô ngày hôm nay. Cô cũng theo phép lịch sự, đáp lại lời khen của hắn bằng một nụ cười.
- Cảm ơn, cậu đã quá khen rồi.
Tạ Duyệt bật cười rồi dẫn cô đến căn phòng đã được chuẩn bị sẵn. Mở cửa bước vào bên trong, mọi thứ được trang hoàng vô cùng đẹp mắt, có nến, rượu vang và cả hoa hồng, khiến khung cảnh càng trở nên lãng mạn.
- Căn phòng này đã đợi cô từ rất lâu rồi đó.
Ánh mắt hắn hướng về phía cô, nụ cười cong lên dường như ẩn chứa nhiều ý nghĩa sâu xa. Cô có thể cảm nhận được suy nghĩ của Tạ Duyệt, nhưng ngay lúc này hắn đang đóng vai người tốt, hơn nữa có anh ở đây, cô cũng không tiện từ chối.
- Không biết Tạ Duyệt có cơ hội được dùng bữa cùng bác sĩ Cẩn đây không?
Nói rồi, hắn tiến sát lại gần cô hơn, bàn tay không tự chủ được mà nắm lấy cổ tay cô. Ánh mắt mang theo vài phần ham muốn, Tạ Duyệt giờ đây không còn là chàng trai với vẻ ngoài điềm tĩnh mà cô từng biết. Hắn chắc chắn có ý với cô, nhưng cô lại không thể nhận ra sớm hơn. Tình cảnh này ngay trước mắt anh, liệu có khiến anh càng ghét cô hơn không?
- Phiền cậu bỏ tay ra khỏi người cô ấy.