68. Kế hoạch se duyên của Lộ Lộ

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tử Quân liếc nhìn Tạ Duyệt bằng ánh mắt sắc lạnh đến rợn người. Anh nắm chặt cổ tay Tạ Duyệt, kéo hắn ra khỏi cô. Trong khoảnh khắc ấy, Duệ Trân dường như nhìn thấy Tử Quân của mình ngày xưa. Chẳng lẽ anh đã nhớ lại rồi sao?
- Anh… anh làm gì vậy?
Tạ Duyệt đau đớn, cố giãy giụa thoát khỏi tay anh nhưng dù hắn có dùng bao nhiêu sức lực cũng không thể gỡ ra được. Tử Quân càng siết chặt cổ tay hắn, ánh mắt vô cảm lướt qua gương mặt tuấn tú của Tạ Duyệt.
- Cậu không có chỗ ngồi vào bàn ăn của tôi.
Nói đoạn, anh buông tay, khiến Tạ Duyệt mất thăng bằng, ngã vật xuống sàn. Bước qua hắn, anh điềm nhiên vào phòng, chọn một chỗ ngồi. Tạ Duyệt nhìn theo bóng dáng anh, tức giận đấm mạnh xuống đất, vẻ mặt đầy bất phục.
- Tạ… Tạ Duyệt, cậu không sao chứ?
Lúc này, cô mới hoàn hồn, mọi chuyện vừa xảy ra trước mắt cứ ngỡ như một giấc mơ. Khi nãy anh ấy đang bảo vệ cô sao?
Biểu cảm trên gương mặt hắn nhanh chóng thay đổi từ tức giận sang niềm nở, còn pha chút ủy khuất. Tạ Duyệt nắm lấy tay cô, đứng dậy, lợi dụng cơ hội kéo cô lại gần.
- Bác sĩ Cẩn, chúng ta có thể gặp nhau sau bữa ăn không?
Bàn tay kia vòng ra sau eo cô, ôm lấy. Duệ Trân nhíu mày, lập tức dùng sức bóp chặt tay hắn rồi đẩy Tạ Duyệt ra.
- Sau bữa tối tôi bận rồi. Tạ Duyệt, cậu vẫn nên giữ khoảng cách đi thì hơn, như này gần quá rồi đó.
Nói đoạn, cô quay người bước vào phòng ăn, bỏ mặc hắn đang đau đớn ôm lấy bàn tay như vừa bị cô bẻ gãy. Sức lực của một người phụ nữ làm sao có thể mạnh đến mức ấy chứ?
Duệ Trân bước vào trong, ánh mắt cô không rời khỏi anh dù chỉ một giây. Người đàn ông dưới ánh nến mờ ảo, trước mặt là ly rượu vang, càng khiến anh thêm phần lịch lãm. Cô chọn vị trí đối diện anh rồi ngồi xuống. Hành động và lời nói vừa nãy của anh không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu cô.
- Tử Quân, khi nãy…
- Chỉ là cậu ta và cô đang chắn đường tôi nên mới có sự việc đó. Cô đừng nghĩ nhiều.
Trong căn phòng ngập tràn mùi hoa hồng thoang thoảng, ánh sáng mờ ảo khiến cô không thể nhìn rõ gương mặt anh lúc này. Duệ Trân cúi đầu, ánh mắt ánh lên vài phần thất vọng. Dường như cô đã quá kỳ vọng vào anh rồi.
Khoảng không yên lặng bao trùm căn phòng. Mười phút sau, Lâm Bắc Thần, Ngụy Thế Thanh và Lộ Lộ mới bước lên phòng. Giọng nói quen thuộc của Lộ Lộ vang vọng khắp hành lang, tiếng cười nói cũng theo đó mà vọng lại.
- Này Lâm Bắc Thần, anh nói xem thượng tướng Cảnh có phải là rất may mắn không?
Vừa bước vào phòng, Lộ Lộ vừa hớn hở nói. Lâm Bắc Thần theo sau cũng hùa theo, dường như mọi khúc mắc giữa hai người đã được hóa giải. Chỉ có Ngụy Thế Thanh vẫn lặng lẽ đi phía sau hai con người ồn ào ấy.
- Chị Duệ Trân.
Lộ Lộ bước vào phòng, lập tức chạy đến chỗ cô, ngồi xuống bên cạnh. Ánh mắt Lâm Bắc Thần hướng về phía cô, khóe môi anh cong lên một nụ cười.
- Chúc mừng bác sĩ Cẩn.
Không cần nói, cô cũng biết Lộ Lộ đã kể chuyện cô mang thai cho Lâm Bắc Thần rồi. Cái miệng của con bé này ấy à, đứng trước mặt Lâm Bắc Thần thì làm sao giữ được chuyện gì chứ. Lúc nào cũng vậy, hắn luôn có những cách khác nhau để dò hỏi Lộ Lộ, và cô gái ngây thơ ấy rất nhanh sẽ bị dẫn dắt mà nói ra những gì hắn muốn nghe.
Rất nhanh, đồ ăn đã được mang lên. Nhân viên phục vụ cũng chu đáo bù đắp cho hành động vừa nãy của Tạ Duyệt. Lộ Lộ ngồi cạnh, quan sát từng cử chỉ và sắc thái biểu cảm trên gương mặt cô, chỉ sợ cô cảm thấy khó chịu. Mang thai nhất định không được dùng rượu bia, chất kích thích. Thế nên, ngay khi vừa ngồi xuống, Lộ Lộ đã mang chai rượu của cô cất đi nơi khác.
- Chị chú ý sức khỏe một chút.
Lộ Lộ chăm sóc, lo lắng cho cô chẳng khác nào chăm một đứa trẻ, khiến cô bất giác bật cười. Nụ cười vô tư lự, không chút suy nghĩ. Có lẽ suốt mười năm qua, cũng đã đến lúc cô phải tự chăm lo cho bản thân rồi.
- Duệ Trân, cái thai đó là của hắn sao?
Lâm Bắc Thần nhìn xuống bụng cô rồi lại đưa mắt nhìn về phía anh. Bất chợt ánh mắt ấy bị anh bắt gặp. Tử Quân nhíu mày, không hiểu được ẩn ý trong câu nói của Lâm Bắc Thần.
Duệ Trân lập tức đỏ mặt, ngại ngùng quay sang nhìn anh rồi qua loa trả lời.
- Cậu nhiều chuyện thật đấy, mau ăn đi.
Lâm Bắc Thần nhoẻn miệng cười, rồi quay đi dùng bữa. Chuyện cô mang thai, hắn chưa từng nghĩ đến. Nhưng một khi cô đã mang thai thì cha của đứa bé đó, người đầu tiên và cũng là người duy nhất hắn chắc chắn, không ai khác ngoài anh.
" Một Cảnh Tử Quân phiên bản nhỏ sao? Cũng được đấy chứ. "
Bữa ăn trôi qua trong tiếng nói rôm rả của Lộ Lộ và Lâm Bắc Thần. Thi thoảng, cô vẫn cảm thấy buồn nôn khi ngửi thấy mùi hương của một số món ăn, khiến Lộ Lộ phải chạy ngược xuôi tìm nước ấm và khăn cho cô lau.
Câu chuyện chính được nhắc đến trong bữa ăn vẫn là về những vụ án gần đây của thành phố. Dường như số vụ án ngày càng tăng lên, đòi hỏi đội trinh sát và bác sĩ pháp y phải làm việc ngày đêm, họp khẩn cấp ngay cả lúc nửa đêm.
Nghe Lâm Bắc Thần nói, cô cũng muốn được tham gia. Đó từng là đam mê, là sở thích của cô, và cô yêu nghề đến mức có thể bỏ tất cả để theo đuổi. Nhưng cuối cùng, tất cả những đam mê, sở thích ấy lại phải đứng sau anh và con của cô.
Sau khi dùng bữa, tất cả đi xuống để chuẩn bị ra về. Bây giờ đã là tám giờ tối, khoảng thời gian vẫn được cho là chưa muộn.
- Bây giờ cậu và mọi người sẽ về trụ sở sao?
Duệ Trân quay sang hỏi Lâm Bắc Thần. Vốn dĩ người cô muốn hỏi là anh, nhưng cô không biết mở lời thế nào nên đành hỏi hắn.
- Không, hôm nay giám đốc Hoắc cho chúng tôi nghỉ. Trong thời gian qua lu bu công việc quá nhiều, cả bọn cũng chẳng có thời gian riêng đâu.
Lâm Bắc Thần quay sang nhìn Lộ Lộ. Thấy ánh mắt ra hiệu, Lộ Lộ cũng ngầm hiểu ý hắn.
- Chị, em có chuyện cần trao đổi với Lâm Bắc Thần, chị và thượng tướng Cảnh về chung nhé.
Lộ Lộ rất nhanh chạy sang đứng cạnh Lâm Bắc Thần. Bây giờ cô đã mang thai, không thể để anh cứ mãi như hiện tại. Nhớ ra sớm được ngày nào thì hay ngày đó, bởi thời gian này vô cùng nhạy cảm, cô cần có anh ở bên chứ không phải một cô bé hai mươi sáu tuổi không có kinh nghiệm chăm sóc người mang thai. Hơn nữa, sau này Duệ Trân sẽ là vợ anh chứ đâu phải vợ của Lộ Lộ. Vợ ai người nấy chăm!
- Chuyện này…
Cô ngập ngừng, quay sang nhìn anh. Tử Quân cũng có chút không hài lòng. Có lẽ anh không muốn ở gần cô, vốn dĩ từ đầu đã luôn là như vậy. Bất chợt, cô lại đưa tay lên bụng như một thói quen vô thức.
" Tiểu báo bối, đây là ba của con. "
Không đợi anh và cô kịp phản ứng, Lâm Bắc Thần đã kéo tay Lộ Lộ đi, không quên lôi theo cả Ngụy Thế Thanh. Kế hoạch này vốn dĩ đã được ba người họ bàn bạc trước khi lên phòng ăn. Nói là ba người, nhưng chỉ có Lâm Bắc Thần và Lộ Lộ hớn hở luyên thuyên qua lại, còn Ngụy Thế Thanh cũng chỉ vì tình thế bắt buộc nên mới làm theo.
Không gian im lặng lại bao trùm, giờ đây chỉ còn anh và cô đứng đối mặt nhau. Cô không biết nên mở lời thế nào, cũng không biết nên làm gì trong tình huống ép buộc này. Bất chợt, Tử Quân đi đến xe, cầm lấy chìa khóa rồi nhìn về phía cô.
- Cô không muốn đi về thì cứ đứng ở đó đi.
Nói đoạn, anh mở cửa xe bước vào trong. Cô thoáng chút ngạc nhiên, rồi cũng bước về phía chiếc xe Bugatti La Voiture Noire quen thuộc. Mở cửa bước lên ghế lái phụ, cảm giác vẫn như những lần trước khi cô được ngồi cạnh anh. Trong lòng cô lại vui hơn một chút. Cô lén quay sang nhìn anh, rồi rất nhanh lại quay đi.