Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 69: Loại phụ nữ như cô tôi không có hứng thú
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc xe nhanh chóng di chuyển, anh vẫn không nói với cô thêm một lời nào. Suốt quãng thời gian ngồi trên xe, sự im lặng của anh khiến cô nghẹt thở. Thỉnh thoảng, cô lại lén nhìn anh, rồi nhanh chóng quay mặt đi. Có lẽ, suốt hơn một tháng qua, đây là lần đầu tiên cô được ngồi gần anh đến thế.
- Nhà cô ở đâu?
Anh lên tiếng hỏi cô rồi giảm tốc độ xe xuống. Cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc này khiến cô vô cùng khó chịu. Thà rằng anh biến mất hoàn toàn, cô sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Nhưng anh lại chọn cách giày vò cô, vẫn xuất hiện trước mặt nhưng không cho cô đến gần.
Duệ Trân nhìn anh, cô hơi ngập ngừng rồi đáp:
- Ở đường Ngọc Xuyên.
Tử Quân nhanh chóng quay đầu xe, rẽ phải để về nhà cô. Từ khi anh quay về trụ sở, công việc của anh vẫn rất thuận lợi. Chỉ là dạo gần đây Dương Long không xuất hiện, khiến việc truy lùng tổ chức ấy vẫn còn gặp khó khăn.
- Anh… có muốn đi dạo một chút không?
Cô không muốn cứ thế trở về. Cô muốn xích lại gần anh hơn một chút, từng bước từng bước một cảm hóa anh. Dùng cái cách mà anh đã làm với cô ngày trước, cái lúc cô hoàn toàn không nhớ anh là ai, anh đã nhẹ nhàng bước đến bên, dịu dàng trao cô hơi ấm. Giờ đây, cô cũng muốn bước đến bên cạnh anh, gần hơn một chút.
Tử Quân không trả lời câu hỏi của cô mà rẽ sang một hướng khác. Đây là hướng đi đến hồ Thủy Trạch hay còn gọi là hồ ước vọng của thành phố này. Nơi đã chứng kiến biết bao điều ước của người dân, nơi ghi dấu những cột mốc tình yêu. Cô cũng từng muốn đến đó một lần.
Chiếc xe dừng lại trước hồ Thủy Trạch, anh mở cửa xe rồi bước xuống. Lần này Tử Quân đã nhanh hơn một bước, anh đi vòng qua phía cô, mở cửa xe.
- Muốn đi dạo thì nhanh một chút đi.
Giọng nói trầm thấp mang theo chút giục giã, nhưng cô vẫn cảm thấy ấm áp lạ thường. Có lẽ vì đây là một dấu hiệu tốt, anh đã không còn cố gắng tránh mặt cô, hơn nữa còn đồng ý đi dạo cùng cô, thậm chí chủ động quan tâm cô.
Con đường vắng vẻ về đêm với ánh đèn hiu hắt. Một cô gái xinh đẹp kiều diễm đi bên cạnh một người đàn ông cao lớn. Nhìn từ phía xa, ai cũng phải cảm thán rằng họ thật xứng đôi. Khoảng cách giữa hai người không quá lớn, Tử Quân cũng không đẩy cô ra.
- Tử Quân… có phải anh đã nhớ ra gì rồi không?
Cô lên tiếng hỏi phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Ánh mắt quay sang bên cạnh nhìn anh, gương mặt anh như được phủ một lớp ánh bạc, càng thêm lấp lánh và tỏa sáng. Nhìn từ góc độ của cô, Duệ Trân có thể thấy từng góc cạnh rõ nét trên gương mặt ấy, vẻ lãnh đạm càng tôn lên vẻ đẹp và khí chất ngút trời của anh.
Anh im lặng một hồi lâu, đôi mắt vẫn nhìn về phía trước. Mãi một lúc sau, Tử Quân mới thờ ơ đáp:
- Không.
Chỉ một chữ đơn giản như vậy nhưng cũng khiến cô thất vọng đến tột cùng. Vậy ra là anh vẫn chưa nhớ được gì cả, những việc anh làm cũng chỉ là thuận theo tự nhiên mà thôi.
Bước chân chầm chậm đi bên cạnh anh, cô hít một hơi thật sâu để lồng ngực tràn ngập không khí mát lạnh từ hồ. Tử Quân vẫn không nói gì, đi bên cạnh cô như một khúc gỗ vô tri.
- Tử Quân, anh thích mẫu người con gái như thế nào?
Cô không hiểu sao lúc ấy mình lại hỏi như vậy, nhưng có lẽ trong lòng cô vẫn còn chút mong chờ ở anh. Tử Quân đút tay vào túi quần, anh hạ giọng đáp:
- Mẫu người tôi thích, không phải cô.
Khóe môi Duệ Trân nở một nụ cười chua chát. Tử Quân sau khi mất trí nhớ lại lạnh lùng đến vậy sao? Anh không quan tâm đến cảm xúc của cô, mặc cho vẻ mặt cô ra sao, anh cũng không thèm nhìn lấy một lần.
- Vậy sao.
Giọng cô trầm xuống, hai tay ôm lấy cơ thể đang run rẩy từng hồi. Anh đang ở ngay bên cạnh cô vậy mà cô lại không thể ôm lấy anh, càng không thể nói với anh rằng anh đã được lên chức, sắp được làm cha rồi.
- Cô tốt nhất đừng mơ tưởng hão huyền, loại phụ nữ như cô tôi không có hứng thú.
Câu nói ấy như ghim một mũi dao sắc nhọn vào trái tim cô, đau đớn đến quằn quại, đau đến nghẹt thở. Duệ Trân cố gắng giữ cho nước mắt không rơi, cố gắng giữ cho cảm xúc không vượt quá giới hạn. Thì ra Tử Quân cũng có một mặt vô tình như vậy, anh trước giờ luôn yêu thương cô hết mực, nhưng anh của bây giờ lại hoàn toàn xa lạ. Cô muốn anh trả lại cho cô Cảnh Tử Quân mà cô yêu, trả lại những ngọt ngào, những yêu thương mà cô hằng mong.
Bước chân lặng lẽ lê từng bước chân nặng nề, cô không biết mình phải làm gì trong tình huống này. Duệ Trân lặng lẽ quay lên nhìn anh, Tử Quân vẫn không hề để ý đến cô.
- Anh cũng đâu phải mẫu đàn ông mà tôi thích.
Để thốt ra câu nói ấy, cô đã phải kiềm chế đến mức nào, cố gắng để nước mắt không rơi. Lộ Lộ đã giúp đỡ cô nhiều đến thế, nhưng cô vẫn không biết phải làm gì để khiến anh nhớ lại.
" Lộ Lộ, chị lại bỏ lỡ cơ hội của em rồi. "
Bước đi bên cạnh anh, cô lặng lẽ đưa mắt nhìn về phía hồ Thủy Trạch. Ánh đèn pha chiếu sáng từ xa, tạo ra những bóng cây và khối đá trên bờ hồ, biến nơi đây thành một khung cảnh đầy mê hoặc. Một con đường dài với hai bên là hoa anh đào đang nở, gió thoang thoảng mang hương từ xa tới. Cô dừng lại mua một bình ước nguyện ở cửa tiệm lâu đời ven hồ Thủy Trạch rồi viết vào đó ước nguyện của mình.
" Mong rằng sóng gió qua đi, em và anh sẽ có một gia đình hạnh phúc. "
Tử Quân đứng bên cạnh cô, không cố ý nhưng ước nguyện của cô vẫn lọt vào tầm mắt anh. Tử Quân không lên tiếng, đợi đến khi cô gấp tờ giấy lại, liền cùng cô đi đến hồ để thả xuống. Nghe nói thả bình ước nguyện ở đây rất linh thiêng, nghe nói, chỉ cần thành tâm, ước nguyện sẽ trở thành sự thật.
- Cũng đã muộn rồi chúng ta về thôi.
Cô lên tiếng rồi nhẹ nhàng bước đi phía trước anh. Ánh đèn mờ ảo che đi những giọt nước mắt trên gương mặt cô, làn da trắng càng nổi bật hơn trong đêm. Anh bước theo sau cô, không chủ động bước lên phía trước để đứng cùng cô. Duệ Trân im lặng, anh cũng im lặng theo.
Cô mở cửa xe ngồi vào ghế phụ lái bên cạnh anh. Tử Quân cũng ngồi vào xe, thắt dây an toàn rồi đưa cô về nhà. Đêm xuống, mọi thứ dần trở nên cô quạnh. Chín giờ tối, dòng người đông đúc cũng tản dần về nhà. Ánh đèn của vài cửa tiệm đã tắt, chỉ còn những quán tạp hóa bên đường.
- Dừng xe lại một chút.
Cô lên tiếng rồi đợi anh dừng xe lại, cô liền xuống mua hai chiếc bánh bao nóng bên đường. Đã rất lâu rồi cô không được ăn bánh bao, thứ bánh bình dị nhưng chiếm trọn một phần tuổi thơ cô. Nhớ ngày trước, mỗi khi đi học, mẹ cô đều đưa cho cô một chiếc bánh bao. Ngày nào cũng vậy, dần dần nó trở thành món ăn yêu thích của cô lúc nào không hay.
- Cô gái à, cô xinh đẹp như vậy không hợp với nước mắt đâu.
Bà cụ bán bánh mỉm cười hiền hậu nhìn cô. Lúc này cô mới để ý rằng mình đang khóc. Nước mắt không nghe lời cô, cứ thế chảy dài xuống gò má. Duệ Trân mỉm cười trong hai hàng nước mắt đang chảy dài, đáp lại lời bà cụ:
- Cảm ơn bà.
Nhận lấy hai chiếc bánh bao nóng hổi, cô trả tiền cho bà cụ rồi quay người chuẩn bị bước lên xe.
- Cô gái, ta tặng cô thêm một chiếc bánh. Từ trước tới nay, ta chưa từng thấy người con gái nào xinh đẹp như vậy. Mọi sóng gió rồi cũng sẽ qua, cô nhất định sẽ có được hạnh phúc, nên đừng khóc nhé.
Bà cụ cầm lấy tay cô rồi đặt vào tay cô một chiếc bánh bao còn nóng hổi. Duệ Trân đưa tay lên lau đi nước mắt. Đúng như lời bà cụ nói, đóa hoa đẹp xứng đáng có được hạnh phúc.
- Cảm ơn và tạm biệt bà.
Cô xoay người bước lên xe, nơi anh đang đợi cô bên đường. Bà lão vẫn nhìn theo bóng dáng cô khuất dần, nụ cười chợt nở trên môi. Cho đến khi chiếc xe lăn bánh, cô vẫn nhìn theo bóng dáng bà cụ bán bánh bao ở bên kia đường. Cầm chiếc bánh bao nóng trên tay, Duệ Trân cắn một miếng, biết bao ký ức tươi đẹp lại chợt ùa về.
" Mẹ à, con gái phải làm sao đây? "