70. Chương 70: Lộ Lộ trong tay Dạ Hoắc Tước

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng

Chương 70: Lộ Lộ trong tay Dạ Hoắc Tước

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một buổi sáng mới lại bắt đầu, Cẩn Duệ Trân trở lại với nhịp sống bận rộn ở bệnh viện. Việc tuyển thêm y sĩ và tiếp nhận y tá thực tập khiến công việc của cô càng chồng chất. Dù Lộ Lộ đã cố gắng san sẻ bớt lịch trình cho bác sĩ Triệu và bác sĩ Vương, nhưng khối lượng công việc của Cẩn Duệ Trân vẫn không hề giảm. Vốn dĩ, công việc của cô luôn đòi hỏi sự tận tâm, liên tục chạy đua với thời gian. Giờ đây, dù có bớt chút gánh nặng, nhưng vẫn còn nhiều việc mà không ai khác có thể thay thế cô đảm nhiệm.
Duệ Trân ngồi trong phòng, nhìn đống hồ sơ chất cao trên bàn mà khẽ thở dài. Đã ba ngày trôi qua kể từ buổi tối cô và Tử Quân cùng nhau dạo bước. Vì Tử Quân vẫn đang nỗ lực tìm lại ký ức, nên việc xử lý băng nhóm của Dương Long đành phải tạm hoãn theo yêu cầu của giám đốc Hoắc. Hơn nữa, tung tích của chúng hiện tại vẫn vô cùng bí ẩn, không thể xác định được hành tung chính xác.
Cốc cốc cốc.
- Vào đi.
Cô cầm lấy tập hồ sơ trên bàn rồi đọc qua. Bây giờ đã là mười giờ tối, cô vẫn phải cố gắng duyệt hết số hồ sơ còn lại để ngày mai chính thức tiếp nhận y tá thực tập.
- Bác sĩ Cẩn, có người tự xưng là Dạ Hoắc Tước muốn gặp cô.
Bàn tay cô chợt khựng lại, đôi mắt đông cứng khi nghe thấy cái tên quen thuộc ấy.
“Hắn ta đến đây làm gì?”
Thường ngày, nếu muốn gặp cô, Dạ Hoắc Tước sẽ sai người bắt cóc, cưỡng ép hoặc đột ngột xông vào mà không cần báo trước. Cái phong thái lịch sự khác thường này khiến Cẩn Duệ Trân không khỏi ngạc nhiên.
- Hắn ta đang ở đâu?
Cô đặt tập hồ sơ ứng tuyển xuống, cầm lấy chiếc áo khoác treo bên cạnh. Mặc dù sức khỏe dạo gần đây không được tốt, nhưng cô vẫn tự tin rằng mình có thể thoát khỏi tay hắn trong trường hợp xấu nhất. Hơn nữa, nếu cô không xuống gặp, hắn chắc chắn sẽ tìm mọi cách để tiếp cận cô. Điều cô lo sợ nhất là sẽ ảnh hưởng đến thai nhi, nên cô cần phải hết sức cẩn trọng.
- Anh ta đang ngồi ở phòng chờ dưới tầng ạ.
Cô tắt đèn, rồi bước đến chỗ lễ tân, nở một nụ cười.
- Cảm ơn cô, cô cứ tiếp tục công việc đi.
Cô vội vã rời khỏi phòng, đóng cửa lại rồi đi xuống tầng một bằng thang máy. Bệnh viện này có năm phòng chờ dành cho khách ở tầng một, tất cả đều có camera giám sát. Tầng hai có những phòng chờ riêng tư hơn, không có camera, nhưng có lẽ giữa cô và Dạ Hoắc Tước cũng chẳng còn gì để che giấu. Nếu có chuyện gì xảy ra với cô, đoạn băng ghi hình đó sẽ là bằng chứng giúp cảnh sát tìm ra cô.
- Hôm nay cơn gió độc nào đã đưa anh đến đây vậy?
Bước vào căn phòng lễ tân đã chỉ, cô liền bắt gặp Dạ Hoắc Tước đang nhàn nhã thưởng trà. Ánh mắt cô đảo quanh một vòng. Dù lúc nãy lễ tân báo hắn đi một mình, nhưng Cẩn Duệ Trân biết Dạ Hoắc Tước không bao giờ đơn giản như vậy. Hắn ra ngoài, chắc chắn sẽ có người của Dương Long đi theo bảo vệ.
- Chỉ là nhớ người cũ nên ghé qua thôi.
Dạ Hoắc Tước mỉm cười nhìn theo bước chân cô khi cô bước vào. Duệ Trân ngồi đối diện hắn, tựa lưng vào ghế, lặng lẽ quan sát nhất cử nhất động của hắn.
- Anh đến đây chắc không phải để nói chuyện phiếm đâu nhỉ?
Cô dần trở nên căng thẳng, thu mình vào lớp vỏ phòng bị. Hắn nhìn vào đôi mắt và phản ứng thái quá của cô, rồi bật cười.
- Cẩn Duệ Trân. À không, tôi nên gọi là bác sĩ Cẩn mới đúng chứ. Nghe nói lũ cảnh sát và bác sĩ Cẩn đây đang náo loạn đi tìm cô gái Lộ Lộ đúng không?
Cô nhíu mày nhìn hắn, đôi mắt như muốn xuyên thẳng vào tâm can hắn, cùng với lòng thù hận muốn xé nát con người trước mặt thành trăm mảnh. Lộ Lộ thực ra đã mất tích ba ngày. Phía công an vẫn chưa tìm thấy bất kỳ tung tích nào. Dấu vết cuối cùng được ghi lại là khi Lộ Lộ trở về nhà, sau đó không ai còn nhìn thấy cô ấy ra khỏi đó nữa. Khi đến nhà Lộ Lộ, trinh sát điều tra cũng không tìm thấy manh mối đáng kể nào. Cô ấy biến mất ngay trong đêm sau khi đi ăn cùng Cẩn Duệ Trân. Lâm Bắc Thần đã tự tay đưa Lộ Lộ về nhà, nhìn thấy cô ấy đóng cửa mới rời đi. Vậy mà...
Khi đó, cô cũng từng nghĩ đến khả năng người của Dương Long bắt cóc Lộ Lộ, nhưng lại không tìm ra được lý do nào hợp lý. Hơn nữa, cô không còn cách nào liên lạc với người của tổ chức, cũng không biết làm thế nào để tìm được nơi ở của Dương Long, trong khi lại không có bất kỳ manh mối nào về Lộ Lộ. Công cuộc điều tra rơi vào bế tắc. Lâm Bắc Thần suy sụp đến cạn kiệt sức lực, hắn điên loạn như một con thú bị thương, không màng đến sức khỏe, chỉ mong tìm được manh mối về Lộ Lộ. Kể từ ngày hôm đó, hắn luôn tự trách bản thân, chìm sâu vào tuyệt vọng với tâm trạng tiêu cực.
Vậy mà cuối cùng, không nằm ngoài dự đoán của cô, Lộ Lộ lại rơi vào tay Dạ Hoắc Tước.
- Lộ Lộ đang ở đâu?
Giọng cô trầm xuống, ánh mắt như đang tra hỏi Dạ Hoắc Tước. Lộ Lộ vô cùng quan trọng đối với cô, không chỉ riêng cô mà còn với cả Lâm Bắc Thần, cô ấy cũng có ý nghĩa vô cùng lớn. Nhất định bằng mọi giá cô phải tìm được Lộ Lộ.
- Sao phải gấp gáp vội vàng như vậy chứ? Lộ Lộ, con bé đó bây giờ vẫn đang sống khá ổn.
Nói rồi, hắn lấy điện thoại ra, bật một đoạn video đã quay sẵn rồi đưa cho cô. Trong đoạn video đó là gương mặt quen thuộc đã biến mất ba ngày ròng rã. Không, không chỉ là gương mặt quen thuộc mà ngay cả phòng giam kia cũng vô cùng quen thuộc.
“Đây là... căn phòng giam hắn đã từng nhốt mình trước đây mà?”
Đúng vậy, Lộ Lộ bị giam trong chính căn phòng đã từng giam cầm, tra tấn và mang lại cho cô biết bao ác mộng mỗi đêm. Tuy nhiên, cô ấy không bị tra tấn nhiều như cô, nhưng những vết thương trên người cũng không ít. Hai tay bị trói chặt, chân cũng bị xích lại dưới sàn nhà ẩm mốc, hôi thối.
- Cô ta không bị tra tấn, nhưng vì cứ khóc mãi không cho ai nghỉ ngơi, nên Lâm Tần mới “dạy dỗ” cô ta một chút.
Cô nắm chặt chiếc điện thoại, trong lòng lại trào lên ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy. Đôi mắt Lộ Lộ đẫm lệ, quầng thâm đã hiện rõ chỉ sau ba ngày. Cơ thể tiều tụy đi trông thấy, cơm trong đó chắc cũng chẳng ăn nổi. Cô có thể nhìn thấy mái tóc ướt sũng của Lộ Lộ, miệng bị nhét khăn đến mức gào khóc cũng chẳng thành tiếng. Cổ họng chỉ có thể bật ra vài tiếng rên đau đớn.
Bộp!
Duệ Trân ném mạnh chiếc điện thoại xuống trước mặt Dạ Hoắc Tước. Lực của cô quá mạnh khiến chiếc điện thoại vỡ tan tành.
- Đây mà là “dạy dỗ một chút” hay sao? Lộ Lộ chẳng liên quan gì đến chuyện này, tại sao mày lại phải làm như vậy?
Trái ngược với cảm xúc bùng phát của cô, Dạ Hoắc Tước vẫn nhàn nhã hút điếu xì gà. Hắn vắt chéo hai chân, mỉm cười nhìn chiếc điện thoại đã vỡ.
- Duệ Trân à, điện thoại tôi mua cũng đâu có rẻ mà em lại đập phá như vậy?
Nói rồi, hắn cúi người xuống nhặt chiếc điện thoại đã nát màn hình lên. Cô nhìn hành động điềm tĩnh của hắn, trong lòng không thể nuốt nổi cục tức. Duệ Trân lao đến, một đấm giáng thẳng vào gương mặt đang tươi cười kia.
- Thằng khốn! Lộ Lộ, Tử Quân và bệnh viện này đều là giới hạn cuối cùng của tao! Mày đã động đến cả ba giới hạn cuối cùng đó, đừng có trách tại sao tao lại ác với mày!
Cô nghiến răng nhìn Dạ Hoắc Tước, trong đôi mắt dường như có hình ảnh một con sư tử vừa thoát khỏi lồng giam.
- Duệ Trân, em không thể nhẹ tay một chút được sao? Dù gì tôi cũng đã từng cứu em, yêu chiều em đến vậy mà.
Hắn mỉm cười, rồi cất chiếc điện thoại đã nát vào túi áo. Vẻ mặt hắn rõ ràng đang cười nhạo cô, cười vì cô không thể bảo vệ những thứ quan trọng của bản thân, để hắn dễ dàng chạm đến chúng.
- Nếu Lộ Lộ có mệnh hệ gì, dù có chết, tao cũng sẽ lôi cả mày và Dương Long cùng xuống địa ngục!
Cô nghiến răng, rồi quay người bước ra cửa. Lúc này, tâm trạng cô vô cùng phức tạp, một phần lo lắng cho Lộ Lộ, một phần lại tự trách mình vì không thể bảo vệ cô ấy.
Cô phải dùng cách nào để cứu được Lộ Lộ đây?
- Nếu muốn gặp lại con bé đó, thì tối mai, đúng giờ này, hãy đến địa điểm cũ, em sẽ được gặp lại nó.
Nói rồi, Dạ Hoắc Tước đứng lên, dập tắt điếu xì gà, rồi chỉnh lại bộ vest. Vẻ ngoài hắn thanh lịch bao nhiêu thì bên trong lại thối nát bấy nhiêu. Cô thật muốn đâm toạc cái bộ mặt quý ông giả tạo của hắn để cả thế giới biết được sự bẩn thỉu bên trong.
- Cú đấm này, tôi sẽ trả lại sau.
Hắn ghé sát tai cô, nhỏ giọng nói, rồi đẩy cửa bước ra ngoài. Bóng dáng hắn khuất dần, rồi rời đi cùng với chiếc xe quen thuộc. Trong màn đêm tĩnh mịch, ánh mắt cô bất giác nhìn theo hắn.