Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 71: Em là ai?
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đơn xin nghỉ phép của cô được đặt trên bàn, bên trong cũng ghi rõ người sẽ thay cô đảm nhận công việc. Cô xin nghỉ phép một tuần vì Dạ Hoắc Tước sẽ không dễ dàng để cô đưa Lộ Lộ đi. Mối ân oán giữa cô và hắn cuối cùng cũng đến lúc phải giải quyết dứt điểm một lần rồi.
Mặc bộ trang phục đã lâu không dùng tới, quần da, áo croptop và khoác ngoài một chiếc áo khoác. Bộ đồ đen giúp cô dễ dàng ẩn mình trong bóng tối. Mang theo vài vật dụng cần thiết, đúng giờ, cô di chuyển đến vị trí quen thuộc mà gần hai tháng nay cô chưa ghé.
- Xem ra cũng đúng giờ đấy chứ nhỉ?
Lâm Tần đã đợi sẵn ở đó, hắn châm một điếu thuốc, rít một hơi thật sâu. Thả làn khói vào không trung, hắn ném điếu thuốc xuống đất rồi bước đến gần cô.
- Anh cả nói tao đến đón cựu thành viên của Dương Long.
Khóe môi hắn khẽ mỉm cười, hắn lấy ra một chiếc khăn đen rồi bước đến trước mặt cô. Như thường lệ, cô để hắn bịt mắt mình. Đây là chuyện thường xuyên khi cô còn ở trong tổ chức. Khi còn trong tổ chức, Duệ Trân từng thắc mắc tại sao Dạ Hoắc Tước lại coi trọng cô đến thế nhưng vẫn không cho cô biết vị trí chính xác của tổ chức.
- Được rồi lên xe thôi.
Lâm Tần đưa cô lên xe, chiếc xe nhanh chóng lăn bánh thẳng tiến. Chỉ hai mươi phút sau, chiếc xe dừng lại. Hắn mở cửa xe cho cô, tháo bịt mắt rồi đẩy cô ra khỏi xe. Nơi này vốn rất quen thuộc với cô, hơn nữa cô cũng từng sống ở đây một thời gian dài. Dù không phải ngày nào cũng ăn ngủ tại đây, cô vẫn hiểu rất rõ về nó.
- Anh cả đang đợi mày ở trên phòng, mau lên đi.
Lâm Tần đẩy cô ra rồi dẫn cô lên phòng. Căn nhà này mang theo biết bao nhiêu ký ức, nhưng đều là những ký ức chẳng mấy vui vẻ. Nó như một xã hội thu nhỏ đầy mưu mô và toan tính. Kẻ nào có được sự tín nhiệm của Dạ Hoắc Tước sẽ được hưởng thụ, còn kẻ nào không thì chỉ có thể làm bao cát thế thân cho những kẻ cấp trên.
Bước vào bên trong vẫn là cảm giác quen thuộc đó, vẫn là dòng người tấp nập chạy đi chạy lại. Nhìn tình hình này có lẽ tối nay hoặc ngày mai ông trùm Dạ Hoắc Tước sẽ lại có một phi vụ hàng lớn.
- Nhanh chân lên, tôi không có thời gian đợi cô đâu.
Lâm Tần nhíu mày quay lại nhắc nhở cô rồi đi tiếp. Duệ Trân cũng nhanh chóng bước theo sau lưng hắn đến phòng của Dạ Hoắc Tước.
"Cốc, cốc, cốc."
- Vào đi.
Vẫn là căn phòng cũ, hắn ngồi tại bàn làm việc, vẻ mặt đăm chiêu xem xét kỹ lưỡng từng thông tin của tổ chức, đồng thời kiểm tra lại nguồn hàng ra vào trong tháng qua.
- Chào mừng em trở lại, Duệ Trân.
Vừa nhìn thấy cô, hắn liền buông tờ giấy đang cầm trên tay xuống rồi liếc nhìn Lâm Tần. Hiểu ý hắn, Lâm Tần liền cúi đầu chào rồi bước ra ngoài, để lại không gian riêng tư cho hai người.
- Em không có gì muốn nói với tôi sao?
Hắn nhìn cô với vẻ đau lòng. Lần này cô trở lại đây không chỉ để cứu Lộ Lộ mà còn để làm rõ thân thế của Tô Vũ Đình. Đồng thời, cô cũng phải kiểm tra xem nguồn hàng của hắn có thực sự được cất giấu trong kho phía sau căn nhà đồ sộ này hay không.
- Tôi không có gì để nói với anh cả.
Duệ Trân đứng trước mặt hắn, vẫn với dáng vẻ xinh đẹp như ngày nào. Dạ Hoắc Tước im lặng nhìn cô, đôi mắt như bị thôi miên vào gương mặt mà hắn đã không gặp suốt một thời gian dài. Hắn vươn tay lấy khung ảnh đặt trên bàn, mỉm cười rồi cầm bức ảnh ấy lên.
- Em có biết bức ảnh này là ai không?
Bức ảnh trên bàn hắn, cô đã nhìn thấy nhiều lần nhưng mỗi lần đều thấy nó bị úp ngược xuống bàn. Cô cũng không có hứng thú nên chưa từng lật lên xem.
- Đây là… em đấy.
Hắn quay bức ảnh lại để cô nhìn rõ hơn. Đó là cô, một bức ảnh chụp vội khi cô đang làm việc trong phòng riêng ở nhà. Vậy ra hắn đã luôn theo dõi cô như thế. Bất chợt Duệ Trân khẽ rùng mình, có lẽ sắp tới cô cần phải chuyển nhà. Chỉ cần nghĩ đến chuyện ngay cả lúc bản thân đi ngủ cũng có kẻ luôn rình mò chụp ảnh đã khiến cô cảm thấy ghê rợn.
"Hắn là biến thái sao?"
Là một kẻ cuồng kiểm soát, có lẽ vậy.
- Tôi đến đây để gặp lại Lộ Lộ không phải để xem những bức ảnh anh rình mò theo dõi rồi chụp lại của tôi.
Cô nhíu mày nhìn thái độ không mấy hợp tác của hắn, gằn giọng. Đứng trước Dạ Hoắc Tước cô không cho phép bản thân lộ ra điểm yếu vì hắn là kẻ rất giỏi lợi dụng điểm yếu của người khác.
- Em thực sự đến đây chỉ để gặp lại con nhóc kia thôi sao?
Hắn buông bức ảnh xuống rồi đứng dậy đi đến chỗ cô. Cả người hắn nồng nặc mùi thuốc lá, trên áo khoác còn thoang thoảng mùi cháy khét khiến cô khó chịu, phải lùi người lại. Đưa tay lên bịt mũi, cô nhìn hắn đang từng bước tiến lại gần mình hơn.
- Sao vậy? Ngay cả mùi hương quen thuộc của tôi mà em cũng quên rồi sao?
Hắn nhíu mày, bước đến nắm lấy cổ tay cô kéo mạnh. Duệ Trân nhất thời không giữ vững được, liền bị hắn kéo lại, cơ thể theo quán tính đổ về phía trước. Bàn tay to lớn của Dạ Hoắc Tước đỡ lấy người cô, kéo vào lòng, gương mặt hắn áp sát gương mặt cô.
- Duệ Trân, em nhớ tôi đến vậy sao?
Cô khó chịu lập tức dùng lực đẩy hắn ra. Mùi hương trên cơ thể hắn thực sự khiến cô vô cùng khó chịu, một cảm giác buồn nôn nhanh chóng trào lên. Duệ Trân nắm chặt tay, cố gắng kìm hãm nó lại bên trong để không lộ ra điểm yếu của bản thân. Nếu hắn biết sức khỏe cô không tốt, hoặc tệ hơn là biết cô đang mang thai, nhất định hoàn cảnh của cô sẽ khó khăn hơn rất nhiều, đứa con trong bụng có lẽ cũng khó mà giữ được.
- Dẫn tôi đi gặp Lộ Lộ, tôi không đến để nói chuyện phiếm với anh.
Cô gằn giọng lùi lại vài bước, luôn giữ thế phòng thủ. Bất cứ lúc nào Lâm Tần và người của Dương Long cũng có thể xông vào áp chế cô. Đã bước vào hang sói thì nhất định không được mất cảnh giác.
- Được thôi, tôi sẽ toại nguyện cho em gặp con nhóc đó.
Hắn bước qua cô đi ra ngoài. Duệ Trân nhanh chóng thông qua con chip nhỏ gắn trên người để thông báo cho Lâm Bắc Thần. Cô không dại dột đến mức một mình bước vào đây mà khó lòng toàn vẹn trở ra. Trước khi xin nghỉ phép, cô đã thông báo cho hắn và cùng lên kế hoạch để cứu Lộ Lộ. Cô sẽ kéo dài thời gian, còn Lâm Bắc Thần và Tử Quân sẽ phụ trách việc tìm kho hàng của tổ chức.
"Chúng tôi vẫn đang trong giai đoạn tìm kiếm, cô kéo dài thời gian thêm một chút nữa nếu có xảy ra điều gì bất trắc hãy thông báo cho đội tiếp ứng."
Lâm Bắc Thần men theo con đường cô chỉ dẫn, khẩn trương tìm nguồn hàng của Dương Long. Đến bây giờ anh vẫn không biết tại sao tấm bản đồ vẽ lại cấu trúc căn nhà này lại nằm trong tay anh. Một cảm giác vô cùng quen thuộc ùa về, dường như anh đã từng đến đây một lần.
- Này, Tử Quân cậu không sao chứ?
Thấy vẻ mặt thất thần của Tử Quân, hắn nhíu mày hỏi.
- Tôi… hình như tôi đã từng tới đây.
Anh nhìn ngôi nhà có phần quen thuộc, hình ảnh một người con gái hiện lên trong tâm trí. Cô gái ấy gầy gò, cơ thể nhỏ bé run rẩy vì những vết thương. Anh nhìn thấy cô gái ấy đang chạy, nhìn thấy bước chân vội vã chạy đến ôm lấy anh. Nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mi, gào khóc tên anh trong lớp bụi phủ mờ.
- A.
Tử Quân ôm lấy đầu gục xuống, từng mảnh ký ức đan xen nhau, liên tục ùa về. Anh nhìn thấy người con gái lần đầu tiên bước đến bên anh, nhẹ nhàng chữa thương cho anh trong chiến khu. Anh nhìn thấy người con gái ấy vì anh mà sẵn sàng ở lại chịu một viên đạn. Ngọn lửa phủ mờ ký ức, đốt cháy khoảng cách để từng hình ảnh trở nên rõ ràng hơn.
Anh nhìn thấy một người con gái tận tụy với công việc, lúc nào cũng tất bật bên bệnh nhân và những thi thể nơi hiện trường vụ án. Cảm giác đau đớn và mất mát cứ thế ùa về trong tâm trí anh. Anh nhìn thấy mình đang đứng trước một người con gái, cơ thể đầy những vết thương chằng chịt, gương mặt tái nhợt cùng đôi môi trắng bệch. Anh nhìn thấy người con gái ấy lần đầu ôm lấy anh, nhìn thấy từng ký ức cứ dần dần ùa về.
- Này, cậu không sao chứ?
Lâm Bắc Thần lo lắng chạy lại bên cạnh. Tử Quân quằn quại trong đau đớn, đầu anh đau như búa bổ, từng mảnh ký ức ghép lại thành một thước phim quay chậm. Nhưng rồi đến cuối cùng, anh vẫn không thể nghe rõ giọng nói ấy, vẫn không thể nhìn rõ người con gái ấy.
- Không, tôi không sao. Chỉ là đau đầu một chút thôi.
"Rốt cuộc em là ai? Tại sao luôn xuất hiện trong đầu tôi nhiều đến vậy?"