Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 72: Gặp Lại Lộ Lộ
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Anh cuối cùng vẫn không thể nhớ ra người con gái đã chiếm giữ toàn bộ ký ức của mình, vẫn không thể nhìn rõ gương mặt người con gái luôn xuất hiện trong những giấc mơ của anh. Một dòng ký ức bỗng chốc ùa về như thước phim tua nhanh, từng đợt sóng ký ức xô vào tâm trí. Anh có thể thấy những mảnh ký ức khi làm việc với Lâm Bắc Thần, những ký ức vụn vỡ khi ở trụ sở cảnh sát, bao vụ án lớn nhỏ đã từng qua tay anh. Nhưng rốt cuộc, người quan trọng nhất anh vẫn chưa thể nhớ lại.
Lâm Bắc Thần nhíu mày, nhìn anh đầy nghi hoặc rồi hỏi lại: “Cậu thật sự không sao chứ? Tôi thấy sắc mặt cậu không được tốt.”
Tử Quân mãi một lúc lâu sau mới định thần lại, anh nhìn Lâm Bắc Thần rồi trả lời: “Tôi thật sự không sao, cậu đừng lo.”
Anh không biết rằng những lời nói của anh đã truyền về con chip, cô bên kia cũng đã nghe được. Duệ Trân bất chợt dừng bước, trong lòng cô trào lên cảm giác bất an rồi chuyển thành lo lắng. Anh mỗi lần gặp cô đều bị đau đầu, trường hợp xấu hơn còn đau đến mức bất tỉnh. Nếu như anh xảy ra chuyện gì ở đây, cô lại chẳng thể giúp được gì cho anh, cảm giác khó chịu ấy cô thực sự không muốn trải qua chút nào.
Đáng lẽ cô phải biết rằng Dương Long cũng lưu giữ một phần ký ức của anh liên quan đến cô, đáng lẽ cô không nên để anh mạo hiểm đến đây lần thứ hai. Nhưng rồi Duệ Trân cố gắng gạt đi tâm trạng đang lo lắng, cô giữ cho cảm xúc bình ổn rồi bước tiếp theo sau Dạ Hoắc Tước.
Bất chợt cô nghĩ đến việc bản thân sẽ không thể rời khỏi đây, nếu cô phải chết ở nơi này cùng Dạ Hoắc Tước thì anh sẽ phải làm sao. Nhưng rồi cái lo lắng vớ vẩn và hão huyền ấy nhanh chóng bị cô gạt bỏ bởi lẽ ngay sau lưng cô còn có anh. Anh luôn ở đây, luôn bên cạnh cô thì cô chẳng có lý do gì để sợ hãi. Anh chính là động lực lớn nhất của cô.
Bước xuống căn hầm tối quen thuộc, cô có thể ngửi thấy mùi hôi thối hòa lẫn mùi máu tanh xộc thẳng lên mũi. Phía dưới tầng hầm này chẳng khác gì địa ngục trần gian thu nhỏ, với những kiểu tra tấn man rợ mà có lẽ không ai có thể tưởng tượng nổi. Có thể kể đến như tra tấn bằng âm thanh, giày bê tông, con bò đồng, trinh nữ sắt, ám ảnh trắng, thủy hình và vô vàn loại tra tấn khác dành cho phạm nhân ở đây.
Hầu hết phạm nhân đều là người của các tổ chức nhỏ hơn trong thế giới ngầm, do phản kháng chống lại Dạ Hoắc Tước mà bị bắt giam. Hoặc là những ông trùm của các tổ chức nhỏ, vì phản kháng hay cố ý che giấu bí mật nào đó mà bị tra tấn bằng nhiều hình thức để khai thác thông tin. Một số khác là người của chính tổ chức, vì vi phạm quy định mà bị đem xuống dưới đây.
“Vì cô gái Lộ Lộ kia là người thân cận với em, nên tôi đặc biệt cho cô ấy ở phòng giam tách biệt, nơi mà em đã từng ở trước đây.” Dạ Hoắc Tước vừa nói khi đang bước xuống. Giọng nói của hắn mang theo vài phần mỉa mai và cả sự khiêu khích. Bởi lẽ hắn biết khi động đến những thứ cô trân trọng, cô sẽ khó lòng giữ được bình tĩnh. Việc hắn giết cha mẹ cô khiến cô ôm mối thù mười năm trời, sẵn sàng nằm gai nếm mật trong tổ chức và chờ đợi ngày báo thù cho cha mẹ. Điều đó thể hiện lòng hận thù sâu sắc trong cô và tầm quan trọng của những người cô xem là thân thiết.
“Anh cả đúng thật là có tâm.” Cô nhàn nhạt hùa theo hắn rồi đi xuống khu giam giữ rộng hàng ngàn mét vuông. Tù nhân ở đây có những tù nhân cũ, cũng có những tù nhân mới. Có những căn phòng trước đây có người, giờ đây đã không còn ai nữa. Cô biết số phận của họ sẽ đi về đâu và những thi thể ấy sẽ được xử lý ra sao. Lợi dụng cát lún, hắn dễ dàng giấu đi những thi thể bị tra tấn man rợ, che đậy tội ác của mình.
Bước xuống căn phòng cuối cùng, nơi ngày trước cô từng bị giam cầm và tra tấn, cô nhìn thấy một thân ảnh gầy gò, đáng thương nằm trên sàn nhà ẩm ướt, đầy mùi ẩm mốc. Bất chợt, cô nhìn thấy hình ảnh của bản thân mình ngày đó, khi cô còn thê thảm hơn tình cảnh của Lộ Lộ bây giờ rất nhiều.
“Lộ Lộ.” Cô lên tiếng gọi nhưng Lộ Lộ không đáp lại. Thân hình gầy gò, quần áo rách đến tơi tả vì bị tra tấn bằng roi da. Nhưng không đến mức như cô lúc trước, Lộ Lộ không bị tra tấn bằng ghế điện cũng không bị đối xử như một con vật.
“Mau gọi cô ta dậy đi.” Dạ Hoắc Tước châm điếu thuốc rồi bước ra ngoài. Hắn không bao giờ xuống tầng hầm này bởi lẽ theo lời hắn nói thì một nơi bẩn thỉu như thế này không phù hợp với hắn.
“Dừng lại, tôi sẽ tự gọi Lộ Lộ dậy.” Cô đưa tay chặn tên vệ sĩ bên ngoài đang cầm xô nước lạnh đi vào rồi bước đến bên cạnh Lộ Lộ. Cô không muốn để cô ấy được gọi dậy theo cái cách mà cô đã từng trải qua. Nó mang đến cảm giác ám ảnh mà có lẽ đến suốt cuộc đời này cô sẽ không bao giờ quên được những tháng ngày bị giam cầm trong căn phòng này.
“Lộ Lộ, chị đến rồi.” Cô chạm vào cơ thể lạnh toát của Lộ Lộ. Có lẽ cô ấy đã phải chịu rất nhiều đau đớn, rất nhiều đòn roi từ Lâm Tần. Cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, Lộ Lộ lập tức mở mắt, vừa nhìn thấy cô liền nhào vào ôm lấy cô rồi òa khóc.
“Chị ơi… hức… ở đây vừa tối vừa hôi. Ngày nào cũng có người đến đánh đập, tra tấn em… em sợ lắm. Chị mau mang em đi đi, chị…” Lộ Lộ ôm chặt lấy cô, những vết máu chưa khô bám lên quần áo. Cô ôm lấy Lộ Lộ rồi vỗ về để cô ấy có thể bình tĩnh hơn. Ngay lúc này, cô nhìn thấy hình ảnh của bản thân mình thu nhỏ lại trong Lộ Lộ. Chỉ vì cô mà Lộ Lộ cũng bị liên lụy.
“Xin lỗi em, xin lỗi chị đến muộn rồi.” Cô vòng tay qua ôm lấy Lộ Lộ, nước mắt nơi khóe mi lại trực trào. Nhìn Lộ Lộ bị đánh, trong lòng cô cũng chẳng thể vui được, từng vết roi da trên cơ thể cô ấy như từng nhát dao cứa vào tim cô. Lộ Lộ bật khóc nức nở, lần đầu tiên cô thấy Lộ Lộ sợ hãi đến vậy.
“Chị mau đưa em đi đi, em sợ lắm… hức.” Trong căn phòng giam lạnh lẽo chỉ có cô và Lộ Lộ ôm lấy nhau mà khóc. Dạ Hoắc Tước đã lên phía trên từ lúc nào, giờ đây trả lại không gian riêng tư cho hai người.
“Đừng khóc, đừng sợ Lộ Lộ. Chị đến để đưa em ra ngoài, đừng khóc nữa, em an toàn rồi. Chị xin lỗi vì đã để chuyện riêng cá nhân liên lụy đến em, cũng xin lỗi vì không thể bảo vệ được em sớm hơn.”
Cô cởi chiếc áo khoác ngoài rồi khoác lên người cho Lộ Lộ, che đi những vết thương chi chít trên cơ thể nhỏ bé.
“Đừng khóc nữa, ra ngoài thôi, chị dẫn em ra ngoài về với Lâm Bắc Thần, Tử Quân và mọi người nhé.” Cô mỉm cười trấn an Lộ Lộ rồi vén tóc cô ấy lên. Gương mặt đã tiều tụy đi trông thấy, cô nhất định phải bù đắp cho cô ấy sau khi ra khỏi đây. Nhưng chắc chắn Dạ Hoắc Tước sẽ không dễ dàng buông tha cho cô, nhất định sẽ có một sự đánh đổi, một người được đi thì một người phải ở lại. Cô đến đây dù có người viện trợ từ trụ sở nhưng vẫn chuẩn bị tinh thần đối phó với Dạ Hoắc Tước.
“Đúng rồi, chị làm sao vào được đây? Chúng có làm gì chị không? Chị có bị thương ở đâu không?” Lúc này Lộ Lộ mới để ý đến tình trạng của cô. Khi bị bắt đi, cô ấy cũng đã nhận thức được rằng lũ người bắt cóc cô ấy lần này không hề đơn giản và nhất định là kẻ có thù oán với bên cảnh sát hoặc với chị. Rất nhanh, cô ấy đã xác định được nơi này là một nơi nguy hiểm, những ngày ở đây, Lộ Lộ cũng đã tìm đủ mọi cách để rời đi nhưng không thể.
Người đàn ông gần phòng giam cô ấy nhất cũng đã kể cho cô ấy nghe về người con gái được nhốt trong căn phòng này. Lộ Lộ chỉ cần nghe qua cũng biết đó là chị. Và khi cái tên “Duệ Trân” được nhắc đến thì cô ấy lại càng chắc chắn hơn rằng đám người kia nhất định là có thù oán với chị nên mới bắt cóc cô ấy. Chỉ là Lộ Lộ không biết phải làm sao để rời khỏi đây, không thể cứ mãi trông chờ vào chị đến cứu.
Duệ Trân biết bản thân bây giờ bước vào trong này cứu Lộ Lộ, thì khi ra ngoài, chỉ có Lộ Lộ được đi, còn cô nhất định sẽ bị giữ lại. Hơn nữa, con đường để cô rời khỏi đây cũng đầy chông gai nhưng cô vẫn cố gắng mỉm cười trấn an Lộ Lộ để cô ấy bớt lo lắng.
“Chúng không làm gì chị cả, em đừng lo lắng. Chỉ cần em ra khỏi đây, nhất định sẽ có người đến đón em. Chị có thể tự ra ngoài được, đừng khóc.”