Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 73: Đêm nay em sẽ là người phụ nữ của tôi
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lộ Lộ nhìn Duệ Trân, dường như vẫn chưa hoàn toàn tin vào lời cô nói. Bởi lẽ, nàng đã theo Duệ Trân lâu như vậy, chắc chắn đã học được cách nhìn nhận vấn đề của cô. Lộ Lộ là một cô gái thông minh, dù ngày thường hay tỏ ra ngốc nghếch, luôn tìm cớ gây chuyện với Lâm Bắc Thần, nhưng nàng lại là người sống rất tình cảm, suy nghĩ chu toàn và thấu đáo. Những tâm tư của Duệ Trân, sao Lộ Lộ lại không biết, chỉ là nàng có muốn nói ra hay không mà thôi.
"Có phải chúng đã làm khó tỷ không? Tỷ đã chấp nhận điều kiện gì của chúng để đến đây cứu muội?" Ánh mắt Lộ Lộ nhìn Duệ Trân chất chứa vài phần đau thương. Nàng hiểu hoàn cảnh của Duệ Trân lúc này, nàng không trách cô, bởi lẽ Lộ Lộ là người hiểu rõ cuộc sống của Duệ Trân hơn ai hết. Tuy nàng không biết tại sao Duệ Trân lại có thù oán với một băng đảng mafia lớn mạnh như vậy, nhưng nàng chắc chắn rằng Duệ Trân không phải người xấu.
"Không ai có thể làm khó tỷ cả, muội biết mà. Muội cứ yên tâm rời khỏi đây, lát nữa tỷ dẫn muội lên trên kia sẽ thay đồ, băng bó vết thương cho muội. Người của Dương Long sẽ đưa muội ra khỏi đây." Ánh mắt Duệ Trân mang theo một nét buồn khó nói. Cô biết Lộ Lộ đã nhìn ra được điều gì đó, nhưng cô không muốn nàng phải lo lắng.
"Tỷ, tỷ không tin tưởng muội sao? Người của Dương Long, muội không cần biết tỷ có mối liên hệ gì hay có thù oán gì với chúng. Muội chỉ cần biết, đi thì cùng đi, ở thì cùng ở, muội nhất định sẽ không đi một mình." Bàn tay Lộ Lộ siết chặt lấy tay Duệ Trân, nước mắt lã chã rơi xuống. Cuộc đời của Duệ Trân quá bế tắc, một cuộc sống đầy những nguy hiểm rình rập. Lúc này, Duệ Trân không thể ngăn nổi cảm xúc của bản thân, liền ôm lấy Lộ Lộ vào lòng mà nức nở.
"Muội ngốc quá, muội rời khỏi đây thì mới có thể cứu tỷ ra ngoài chứ. Nếu muội cũng ở lại, thì ai sẽ cứu được chúng ta đây?" Có những việc Lộ Lộ hiểu chuyện đến đau lòng, có những việc Duệ Trân không cần Lộ Lộ phải nghĩ cho mình, nhưng nàng đã quá mức trưởng thành để có thể chỉ nghĩ cho bản thân. Sự hy sinh của Lộ Lộ biết bao năm qua, Duệ Trân còn chưa trả hết, cô không muốn Lộ Lộ phải vì mình quá nhiều.
"Tỷ… chúng ta không thể cùng đi sao?" Ánh mắt Lộ Lộ tỏ rõ vẻ thất vọng. Dường như đôi mắt ấy là đôi mắt của một cô gái hai mươi sáu tuổi, chứ không phải của một cô gái với tâm hồn mười sáu như thường ngày Duệ Trân vẫn thấy. Bây giờ Duệ Trân mới nhận ra, Lộ Lộ cuối cùng cũng đã lớn đến vậy.
"Không thể, tỷ xin lỗi, tỷ không thể cùng muội đi ra ngoài." Giọng Duệ Trân trầm xuống, bàn tay nắm lấy vai của Lộ Lộ. Đã đến lúc cô phải bảo vệ những người mình yêu thương, đã đến lúc cô phải che chở cho Lộ Lộ.
"Nhưng còn đứa bé? Còn đứa bé của tỷ và thượng tướng Cảnh thì tính sao đây? Lỡ như tỷ có mệnh hệ gì, sau khi huynh ấy nhớ lại, huynh ấy sẽ ân hận cả đời, tỷ có biết không?" Lời nói của Lộ Lộ vọng lại qua con chíp gắn trên người Duệ Trân. Lời nói ấy đã làm Cảnh Tử Quân bất chợt khựng lại, huynh cố gắng điều chỉnh âm lượng con chíp lớn hơn để xác định rằng lời nói khi nãy mình nghe là đúng.
"Con của mình và… Duệ Trân sao? Lộ Lộ, nàng ấy đang nói cái gì vậy?" Lâm Bắc Thần dừng lại, cũng quan sát biểu hiện trên gương mặt Cảnh Tử Quân. Con chíp của ba người truyền thông tin cho nhau, vì vậy mọi lời nói đều được dẫn truyền và đối phương có thể nghe thấy.
Duệ Trân không kìm nổi nước mắt, cô đưa tay lên bụng rồi nhẹ nhàng ôm lấy đứa bé còn chưa thành hình. "Đứa bé… cho dù có đổi cả tính mạng tỷ cũng không bỏ nó đâu. Lộ Lộ, muội có tin tỷ không?" Duệ Trân nhìn thẳng vào đôi mắt của Lộ Lộ rồi hỏi. Nàng nhìn Duệ Trân không trả lời, bởi lẽ những rối ren trong lòng là quá lớn, Lộ Lộ không biết nên trả lời là có hay không. Bây giờ, Duệ Trân không chỉ giữ an toàn cho bản thân, mà còn là giữ an toàn cho cả một sinh mệnh đang dần lớn lên trong bụng. Đứa bé không có lỗi, nó xứng đáng được sinh ra trên đời này.
"Muội tin tỷ nhưng… nhưng Dương Long không phải là một nơi an toàn. Chúng nhất định sẽ không để yên cho tỷ." Lộ Lộ lúc nào cũng vậy, luôn lo lắng cho Duệ Trân từng bữa ăn giấc ngủ cho đến sức khỏe. Nhưng lần này, hãy để Duệ Trân lo lắng chăm sóc cho nàng. Duệ Trân phủi lớp bụi trên cơ thể Lộ Lộ rồi đứng dậy, cô đưa tay lau đi hai hàng lệ đang chảy dài nơi khóe mắt.
"Đi thôi, tỷ dẫn muội ra ngoài. Bây giờ chúng ta không còn sự lựa chọn nào khác đâu, Lộ Lộ à." Duệ Trân tháo xiềng xích đang trói buộc Lộ Lộ rồi vứt sang bên cạnh. Cô đứng dậy, đưa tay về phía Lộ Lộ rồi cố nén cảm xúc lại. Rốt cuộc trong tình huống này, Lộ Lộ cũng phải đưa tay cho Duệ Trân, rời khỏi đây mới có cơ hội cứu được cô.
"Chúng ta lên trên thôi." Duệ Trân dìu Lộ Lộ ra ngoài phòng giam. Bên trên tầng hầm, Dạ Hoắc Tước đã đợi sẵn ở đó. Vừa nhìn thấy Duệ Trân đi lên, hắn liền dập tắt điếu xì gà trên tay rồi mỉm cười.
"Đã hàn huyên xong rồi đấy à?" Nụ cười của hắn như đâm thẳng vào trái tim Duệ Trân. Cô không trả lời, trực tiếp dìu Lộ Lộ từng bước ra khỏi căn phòng tối phủ mờ bụi.
Dạ Hoắc Tước không nói gì thêm, hắn lặng lẽ ra hiệu cho người đi theo Duệ Trân để giám sát nhất cử nhất động của cô. Dẫn Lộ Lộ đến phòng y tế, Duệ Trân trực tiếp cởi áo của nàng ra rồi nhìn kỹ từng vết thương. Từ trước đến nay, Duệ Trân còn không dám lớn tiếng la mắng Lộ Lộ, vậy mà ngày hôm nay Lâm Tần lại có thể ra tay độc ác như vậy. Món nợ này không tính, thì không phải là Cẩn Duệ Trân.
"Chịu đau một chút." Duệ Trân lau rửa vết thương cho Lộ Lộ rồi thoa thuốc lên những vết thương lớn nhỏ trên người nàng. Bất chợt, Duệ Trân lại nhớ đến cái ngày cô nằm trong phòng y tế của tổ chức, cơ thể xanh xao không có lấy một chút sức sống, chỉ có thể chờ mong ngày được ra khỏi nơi u tối đầy rẫy những đau đớn này. Vậy mà ngày hôm nay, cô lại tự mình quay lại, trở về cái nơi mà cô cho đó là địa ngục.
Sau khi lau rửa xong vết thương cho Lộ Lộ, Duệ Trân tìm một bộ đồ bên trong tủ quần áo của phòng mình đưa cho nàng mặc. Ngày trước khi còn ở Dương Long, Duệ Trân cũng có một căn phòng riêng với đầy đủ tiện nghi, nhưng hiếm khi được dùng đến. May sao, khi cô rời đi, Dạ Hoắc Tước vẫn chưa cho phá căn phòng đó, nên bây giờ mới còn đồ cho Lộ Lộ mặc.
"Đã xong chưa vậy? Nãy giờ em đã tốn của tôi hai tiếng rồi đó." Dạ Hoắc Tước đứng bên ngoài cửa phòng rồi nhìn vào bên trong, sốt ruột thúc giục. Duệ Trân chải lại tóc cho Lộ Lộ, dặn dò những điều cuối cùng rồi đứng lên cùng nàng bước ra bên ngoài.
"Hai tiếng mà anh cũng tiếc vậy sao?" Duệ Trân nhìn Dạ Hoắc Tước đang đứng trước cửa phòng. Hắn không trả lời, chỉ đưa ánh nhìn hướng đến phía Lộ Lộ đang đứng sau lưng Duệ Trân.
"Nếu đã xong thì mau để cô ta ra ngoài đi. Người của Dương Long sẽ đưa cô ta về tận bệnh viện, em không cần lo nữa đâu." Vừa dứt lời, hắn liền ra hiệu cho vệ sĩ. Hiểu được ý của Dạ Hoắc Tước, vệ sĩ bên ngoài nhanh chóng chạy vào kéo tay Lộ Lộ ra ngoài.
"Tỷ Duệ Trân!" Nhìn theo hình bóng mình đang ngày càng xa dần, Lộ Lộ hét lớn trong vô vọng, tiếng vang vọng khắp hành lang dài. "Nhớ những gì tỷ nói, phải trở ra thật an toàn."
Duệ Trân nhìn theo Lộ Lộ đang được đưa ra ngoài, cánh tay cô cũng bị Dạ Hoắc Tước lôi đi về phía ngược lại. Chẳng biết hắn còn muốn làm gì Duệ Trân, nhưng bây giờ trong tình trạng này, cô chỉ có thể ngoan ngoãn mà đi theo hắn.
"Em không thắc mắc chúng ta đang đi đâu sao?" Bước chân của Dạ Hoắc Tước ngày càng nhanh hơn, khiến Duệ Trân cũng phải tăng tốc độ di chuyển. Duệ Trân nhíu mày, cô khó chịu nhìn về phía trước rồi hỏi ngược lại hắn.
"Tại sao tôi phải thắc mắc, trong khi đằng nào tôi cũng phải đi theo anh?" Chỉ thấy Dạ Hoắc Tước khẽ mỉm cười, hắn không còn nói thêm gì nữa. Bước chân ngày càng nhanh hơn, dường như nhìn con đường này, Duệ Trân đã biết được hắn muốn đưa cô đi đâu rồi.
"Cạch." "Bộp." Cánh cửa phòng bật mở, Duệ Trân bị Dạ Hoắc Tước không thương tiếc thẳng tay ném vào giường. Hắn thuận tay đi vào trong rồi bật đèn lên, áo khoác bên ngoài rất nhanh được cởi bỏ. Gương mặt hắn mờ mờ ẩn hiện sau ánh đèn vàng càng khiến Duệ Trân cảm thấy ghê sợ, Dạ Hoắc Tước từng bước, từng bước tiến lại gần cô hơn như một con dã thú đói mồi.
"Đêm nay, em nhất định sẽ trở thành người phụ nữ của tôi."