74. Chương 74: Nước mắt và nỗi sợ

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếc áo của hắn văng xuống sàn. Cơ thể to lớn nhào tới giường, nắm chặt tay cô, đè thân hình nhỏ bé của cô dưới người hắn. Trong ánh đèn mờ ảo, ánh mắt hắn như một con thú đang trong cơn động dục, khao khát chiếm đoạt người con gái đang nằm trước mặt.
Duệ Trân phản ứng nhanh chóng, cô đưa chân đạp mạnh vào bụng hắn rồi lùi lại.
- Dạ Hoắc Tước, nếu anh dám bước qua đây tôi sẽ giết chết anh.
Cô đứng từ xa, nhìn chằm chằm về phía Dạ Hoắc Tước. Hắn vẫn không từ bỏ ý định muốn chiếm đoạt cô, kể từ lần cô tặng hắn một viên đạn. Có lẽ ham muốn bên trong hắn đã quá lớn, thứ mà hắn gọi là tình cảm suốt bao năm qua giờ mới bùng phát. Và thay vì buông tha cô, hắn lại chọn cách ép buộc cô lên giường, chiếm đoạt thân thể cô.
Dạ Hoắc Tước im lặng không nói gì, chỉ chầm chậm tiến về phía cô. Hắn càng tiến, Duệ Trân càng lùi, cho đến khi lưng cô chạm vào tường, hắn đã đứng ngay sát bên.
- Có chết tôi cũng phải biến em thành người phụ nữ của tôi.
Hắn nắm lấy tay cô, ép chặt cơ thể cô vào tường. Sức khỏe cô bây giờ không tốt, nhất định không thể chống lại hắn. Cho dù cô có dùng hết sức để thoát khỏi vòng tay của Dạ Hoắc Tước thì rất có thể sẽ ảnh hưởng đến thai nhi. Trong những tuần đầu tiên, thai nhi còn yếu ớt, cô cần phải tránh những va đập mạnh, cô không muốn vì một chút sơ suất mà mất đi đứa bé.
- Dạ Hoắc Tước, tại sao anh phải làm như vậy? Tại sao nhất định phải ép tôi vào bước đường này?
Ánh mắt cô nhìn hắn đầy cầu xin, lần này cô thực sự đã thua rồi. Cô chấp nhận quỳ dưới chân hắn để xin hắn tha cho cô lần này, cũng có thể làm bất cứ điều gì để hắn tha cho con của cô. Nếu đứa bé xảy ra chuyện gì, cô không biết bản thân sẽ sống thế nào nữa.
- Trái tim em bây giờ đã trao cho Cảnh Tử Quân, tôi không thể cướp lại được, nhưng thân thể này nhất định phải thuộc về tôi.
Hắn gằn giọng nói, ánh mắt nhìn cô mang theo đầy ham muốn. Trong lòng cô dấy lên nỗi sợ vô hình. Nếu hôm nay cô bị hắn làm nhục, chắc chắn ngày mai sẽ không còn ai nhìn thấy cô nữa. Chỉ có điều, chấp niệm của cô vẫn còn, cô vẫn có ước mơ chưa đạt được, nguyện vọng ở hồ Thủy Trạch vẫn chưa thành sự thật. Cô không muốn bỏ cuộc nhanh chóng như vậy.
- Trái tim tôi chỉ có Cảnh Tử Quân, thân thể này cũng chỉ chấp nhận một mình anh ấy. Nếu anh dám động đến tôi tối nay, tôi nhất định sẽ không để anh sống đến ngày mai.
Cô nắm chặt hai tay lại, chỉ mong hắn có thể dừng lại kịp thời. Thù oán giữa cô và Dạ Hoắc Tước đã quá nhiều, ân oán còn quá lớn, tại sao phải gây thêm lỗi lầm để rồi lại càng thêm phẫn uất?
- Vậy sao? Cho dù là như vậy, tôi vẫn phải có được thân thể của em. Em chết là ma của tôi, sống cũng phải ở bên cạnh tôi.
"Xoẹt."
Câu nói vừa dứt, hắn liền xé toạc cánh tay áo của cô rồi ném cô lên giường. Bên tai hắn là tiếng la hét của cô, nhưng Dạ Hoắc Tước đã không còn nghe được gì nữa. Thứ chi phối hắn hiện tại là dục vọng và ham muốn che mờ lý trí. Hắn muốn cô, hắn cần cô, tất cả bây giờ trong mắt hắn chỉ còn người con gái mà hắn đã yêu suốt bao năm ròng rã.
- Buông ra, Dạ Hoắc Tước, anh điên rồi, mau buông tôi ra.
Cô vùng vẫy đạp hắn rồi đánh hắn, nhưng rốt cuộc vẫn không thể thoát khỏi vòng tay của Dạ Hoắc Tước. Hắn trói hai tay cô lại, cúi xuống hôn lên cổ cô, cảm nhận hương thơm dịu ngọt của người con gái hắn đã trông chờ bấy lâu.
- Cút ra, mau cút ra khỏi thân thể của tôi. Mang bàn tay dơ bẩn đó cút ra ngoài kia.
Cô hét lớn rồi vùng vẫy trong vòng tay dơ bẩn của Dạ Hoắc Tước. Bàn tay đã nhuốm biết bao máu người vô tội, trong đó có cả máu của cha mẹ cô. Bàn tay đã giết biết bao nhiêu người, đã gây ra biết bao tội ác. Giờ đây nó đang ôm lấy thân thể cô, đang thô bạo xé đi từng mảnh vải trên người cô.
- Tử Quân, mau cứu em, Tử Quân.
Cô hét lên trong tuyệt vọng. Lớp áo bên ngoài đã bị con cầm thú kia xé nát. Làn da trắng thu hút ánh nhìn của hắn, trong đôi mắt hắn dường như mong muốn được tiến vào trong cô đến mãnh liệt.
"Duệ… Duệ Trân… cô ấy…"
Anh nhíu mày dừng lại. Nghe giọng nói thảm thiết của cô vọng lại qua con chip, anh cũng đoán được phần nào hoàn cảnh hiện tại của cô. Khi nãy thấy chiếc xe của Lâm Tần đã ra ngoài, có lẽ là để đưa Lộ Lộ về bệnh viện.
- Tử Quân, không ổn rồi, chúng ta phải cứu Duệ Trân trước.
Lâm Bắc Thần nghe tiếng khóc ai oán của cô, lòng anh đau như cắt. Cô vẫn muốn giữ thân thể và cả trái tim cho anh, cô không muốn bất cứ nơi nào trên thân thể bị vấy bẩn bởi bàn tay của người đàn ông khác.
- Nhưng chúng ta không biết vị trí của Duệ Trân, phải làm sao bây giờ?
Lâm Bắc Thần loay hoay trong sự vội vã, không biết nên tìm cô ở đâu. Bất chợt một cung đường hiện ra trong đầu anh, một mảnh ký ức vụn vỡ dần được ghép lại. Phòng của Dạ Hoắc Tước, anh đã từng đi qua đó một lần.
- Tôi biết cô ấy đang ở đâu.
Nói rồi anh quay người chạy đi, theo như trong trí nhớ. Căn nhà này anh đã từng đến một lần, cảm giác quen thuộc ấy nhất định không sai.
- Dạ Hoắc Tước… Mau buông tao ra, buông tao ra thằng khốn.
Cô dùng tay đập vào lưng hắn, cơ thể cố gắng hết sức để đẩy hắn ra, nhưng rốt cuộc vẫn bị hắn đè dưới thân. Cảm giác khó chịu, đau đớn và tuyệt vọng bao trùm lấy tâm trí cô, Duệ Trân không kìm được nước mắt, bật khóc nức nở.
- Con mẹ nó, thằng chó khốn kiếp.
Cô dùng chân đạp mạnh hết sức có thể vào hạ bộ của Dạ Hoắc Tước, cơn đau cấp tính lập tức khiến hắn bừng tỉnh. Hạ bộ đau đến nghẹt thở, Dạ Hoắc Tước nhanh chóng mất thăng bằng và ngã xuống đất. Nhân cơ hội đó, cô lùi lại, dùng răng tháo chiếc dây đang buộc chặt hai tay.
- Mày… rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt sao?
Hắn gầm lên rồi đứng phắt dậy, lao nhanh về phía cô, túm lấy tóc Duệ Trân giật ngược ra phía sau. Dây buộc ở tay cô quá chắc chắn, tốn một khoảng thời gian khá lâu mà vẫn không thể tháo được. Cô cuối cùng lại rơi vào tay Dạ Hoắc Tước.
- Cho dù tao có chết, tao cũng sẽ không để mày động được vào thân thể tao.
Nói rồi cô xoay người định đạp vào bụng hắn, nhưng lần này Dạ Hoắc Tước đã có sự chuẩn bị. Hắn giật ngược tóc cô lại, vòng người ra phía sau né tránh đòn đánh của cô.
- Mày không nhớ rằng chính tao là người đã dạy mày những thứ này hay sao?
Khóe môi Dạ Hoắc Tước cong lên thành nụ cười man rợ, bàn tay hắn vòng qua eo cô, kéo cô lại, đôi mắt dường như ham muốn cô đến tột độ. Duệ Trân lúc này vừa lo sợ lại vừa nóng lòng muốn nhận kết quả từ Lâm Bắc Thần. Nếu như còn kéo dài thêm thời gian mà họ vẫn chưa tìm thấy kho hàng của Dương Long, có lẽ cô sẽ bị tên cầm thú này làm nhục mất.
- Để tao xem một con đàn bà như mày làm được gì. Cả một thế giới ngầm tao còn có thể có được, thì một ả đàn bà như mày, chẳng có lý do nào tao lại để một thằng cớm cướp mất.
Nói rồi hắn đè cô xuống, hôn lên cổ cô. Duệ Trân dùng tay đập mạnh vào vai hắn, nhưng Dạ Hoắc Tước không những không động mà còn áp chế cô mạnh mẽ hơn. Một cảm giác khó chịu xen lẫn đau đớn trào lên trong cơ thể cô. Cô sợ. Lần đầu tiên cô cảm thấy sợ hãi như vậy, lần đầu tiên cô vì một người mà muốn cố gắng đến thế. Duệ Trân bật người dậy, cắn mạnh vào tay hắn, nhưng Dạ Hoắc Tước vẫn không có ý định buông ra.
"Chát."
- Mày dám cắn tao?
Một cái tát đau điếng người giáng xuống gương mặt nhỏ của cô. Cô thả người, dường như chẳng còn chút sức lực nào để thoát khỏi vòng tay của hắn nữa. Rốt cuộc đến bao giờ mới có người đến cứu cô ra khỏi cái địa ngục này đây? Thà rằng giam cô lại như lần trước, đánh đập tra tấn còn tốt hơn là làm nhục cô theo cách này.
"Tử Quân, anh đang ở đâu?"