Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 75: Ngọn lửa phía sau quá khứ
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Nhanh lên, mau dập lửa đi!
Này cậu kia, mau mang thêm nước đến đây! Lửa lớn quá rồi!”
Bên ngoài vọng vào tiếng bước chân vội vã cùng những tiếng hò hét náo loạn. Dù không muốn, nhưng trong phòng hắn vẫn nghe rõ mồn một. Hắn nhíu mày. Khoảng năm phút sau, hắn buông cô ra. Hắn vươn tay lấy cuộn dây trong tủ, trói cô lên giường rồi mới yên tâm. Tiếng ồn quá lớn ảnh hưởng đến tâm trạng. Dạ Hoắc Tước mang theo sự tức giận khó chịu, mở cửa bước ra ngoài.
“Có chuyện gì mà chúng mày ầm ĩ hết cả lên vậy?”
Túm lấy cổ áo một thành viên của Dương Long, hắn càu nhàu lớn tiếng hỏi. Bởi lẽ cuộc vui bị gián đoạn, không ai có thể giữ được bình tĩnh khi ham muốn bị dập tắt.
“Ở... ở phía sau, có cháy.”
Tên vệ sĩ kia lắp bắp, gương mặt tái nhợt như sắp bị Dạ Hoắc Tước đưa xuống phòng giam hành hình. Nhìn gương mặt không mấy hài lòng của hắn, ngay cả Lâm Tần còn chẳng dám hó hé nửa lời, nói gì đến những tên lính quèn như cậu ta.
“Phía sau sao? Là ở chỗ nào?”
Dạ Hoắc Tước dường như cảm thấy có chút lo lắng. Hắn kéo cổ áo tên kia lại, gặng hỏi. Tâm trạng hắn chuyển từ khó chịu, tức giận sang lo lắng, bởi đám cháy không phải ở một vị trí an toàn nào đó, mà nằm ở phía sau căn nhà, có thể là kho chứa hàng.
“Là ở phía sau của căn nhà, cách khoảng hai mươi mét.”
Dạ Hoắc Tước lập tức buông tên vệ sĩ ra rồi quay trở lại phòng. Đó chính xác là nơi kho hàng của hắn đang cất giữ, bên trong chứa nguồn hàng bao gồm ma túy, thuốc phiện, chất cấm và vũ khí cấm. Ngày mai hắn có buổi giao dịch. Nếu nguồn hàng trong kho có mệnh hệ gì, nhất định sẽ là một tổn thất vô cùng lớn.
“Mày tốt nhất nên ngoan ngoãn ở đây đi.”
Hắn khoác áo rồi bước đến cửa. Phòng hắn ở tầng hai, ngay sát kho hàng, nên có thể dễ dàng quan sát tình hình bên dưới. Vị trí căn phòng cũng giúp hắn kiểm soát được khối tài sản to lớn chôn giấu dưới lòng đất. Một đám khói mù mịt bay lên. Lửa lớn khiến khung cảnh bên dưới càng trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Cửa ra vào kho hàng đang mở tung, lửa dần dần lan xuống phía dưới. Dạ Hoắc Tước nhíu mày. Kho hàng của hắn đang chìm trong biển lửa.
“Lát nữa quay lại, tao sẽ xử lý mày sau.”
Nói rồi, hắn nhét một chiếc giẻ vào miệng cô, sau đó vội vã bước ra ngoài. Sau khi khóa trái cửa, hắn chạy thẳng xuống nơi kho hàng đang cháy. Cửa sổ vẫn mở. Cô có thể nghe thấy tiếng gọi loạn bên dưới cùng những tiếng kêu thảm thiết khi cơ thể bị ngọn lửa chạm vào.
“Duệ Trân, cô có ổn không? Hiện tại chúng tôi đã đánh lạc hướng được Dạ Hoắc Tước, sẽ lên cứu cô ngay đây.”
Qua con chip bên tai, cô có thể nghe thấy giọng nói của Lâm Bắc Thần. Hắn vội vã len lỏi vào dòng người đông đúc. Sau khi thấy Dạ Hoắc Tước ra ngoài, hắn liền tiến vào bên trong. Ngọn lửa mà hắn đốt quá lớn, không phải vài chục người là có thể dập tắt được.
“Ư... ưm...”
Miệng đã bị bịt nên cô không thể báo cho hắn biết vị trí chính xác của mình. Bên ngoài vẫn nghe thấy tiếng hỗn loạn cùng giọng gào thét của Dạ Hoắc Tước vọng qua cửa sổ. Hắn gào ầm lên, quát mắng lũ người của Dương Long là vô dụng khi chỉ có thể nhìn ngọn lửa ngày một bùng phát và lan xuống tầng hầm.
“Duệ Trân, cô có nghe thấy tôi nói không?”
Lâm Bắc Thần chạy trên hành lang dài của Dương Long. Hiện tại chỉ còn y bác sĩ ở bên trong. Người của tổ chức sớm đã được Dạ Hoắc Tước điều động ra bên ngoài hết để dập lửa. Nguồn hàng của hắn quan trọng đến mức hắn không để tâm đến việc có hai kẻ lạ mặt đột nhập vào tổ chức của mình.
“Ưm, ưm...”
Từ cổ họng vang lên từng tiếng kêu, nhưng rốt cuộc cô vẫn không thể đẩy được chiếc giẻ ra ngoài. Nghe Lâm Bắc Thần gọi liên tục, trong lòng cô cũng gấp gáp theo. Cô không muốn bản thân trở thành gánh nặng. Hơn nữa, nếu hai người đó không sớm tìm thấy cô, bất cứ lúc nào Dạ Hoắc Tước cũng có thể phát hiện ra việc có người lạ đột nhập vào tổ chức. Khi đó, tính mạng của cả ba khó có thể giữ được.
“Duệ Trân, nếu cô còn nghe được chúng tôi nói, hãy tạo ra tiếng động mỗi khi tôi nói đúng được không?”
Tử Quân không nhận được tín hiệu từ bên kia, nhưng vẫn cố gắng hy vọng rằng cô chưa xảy ra chuyện gì quá tồi tệ. Anh chạy trên hành lang dài rồi bắt đầu câu hỏi đầu tiên.
“Cô đang ở lầu hai đúng không?”
“Bộp.”
Duệ Trân nhanh chóng dùng chân đạp mạnh vào thành giường, tạo ra tiếng động lớn. Tử Quân mỉm cười. Vậy là cô vẫn còn ý thức. Xem ra cô đã bị Dạ Hoắc Tước khống chế, trói buộc nên nhất thời không thể nói.
“Phòng cô ở phía Bắc?”
Hai phút trôi qua không có tiếng động. Duệ Trân không tạo ra bất kỳ tín hiệu nào thông báo rằng anh đã đoán đúng.
“Phía Đông?”
“Bộp.”
Lần này có tiếng động. Tử Quân cùng Lâm Bắc Thần nhanh chóng chạy về phía Đông, tìm căn phòng cô đang bị giam giữ. Nhưng ở đây có đến mười hai căn phòng, để tìm hết thì thực sự rất khó.
“Duệ Trân, cô hãy liên tục tạo ra tiếng động, tôi nhất định sẽ tìm được căn phòng cô đang ở.”
Nghe lời Tử Quân, cô liên tục đạp chân vào thành giường, tạo ra những tiếng động vô cùng lớn. Với hy vọng có thể thoát khỏi cơn ác mộng đang trải qua, cô không muốn bàn tay nào khác chạm vào cơ thể mình ngoài anh.
Ngay lúc này, tình trạng của cô vô cùng bế tắc. Hai tay không thể dùng đến, chân cũng bị xiềng xích quấn quanh. Cô không thể di chuyển cơ thể, nhưng hai chân vẫn có thể cử động nên mới tạo ra được tiếng động cho anh và Lâm Bắc Thần biết.
Cửa sổ vẫn mở toang, bởi lẽ Dạ Hoắc Tước rời đi quá vội vàng mà quên đóng lại.
“Khụ, khụ, khụ.”
Khói bụi phía dưới qua cánh cửa sổ tràn vào phòng. Cô ho khan khi hít phải thứ khói độc hại ấy. Bên trong mang theo một mùi khét, một mùi quen thuộc mà cô đã tiếp xúc rất lâu. Đó là mùi ma túy. Khi ma túy bị đốt cháy, các chất hóa học trong đó sẽ phân hủy và phát ra khí độc. Mùi khí có thể gây nguy hiểm cho sức khỏe con người. Cô đang mang thai, đối với loại khí này mà nói là rất độc.
Duệ Trân cố gắng nín thở để không hít phải thứ khí đó. Nhưng nhờ đó, cô cũng biết được rằng kho hàng mà Tô Vũ Đình chỉ cho cô là hoàn toàn đúng. Vị trí của nó chính xác là ở căn hầm phía sau tòa nhà cao lớn này. Ngọn lửa ngày càng dâng cao. Bắt vào tấm rèm cửa, ngọn lửa nhanh chóng tràn vào bên trong căn phòng. Trong đôi mắt cô, ngọn lửa đang dần bùng phát rồi chạy về phía cô. Duệ Trân không thể làm gì ngoài việc ngồi nhìn ngọn lửa ấy từng bước từng bước lan nhanh hơn về phía mình.
“Duệ Trân, tôi tìm được căn phòng của cô rồi. Đợi một chút!”
Cô có thể nghe được bên ngoài là tiếng đập cửa, bên trong là ngọn lửa đang dần lan về phía cô. Sẽ là anh nhanh hơn, hay ngọn lửa kia nhanh hơn? Duệ Trân đưa đôi mắt nhìn về phía ngọn lửa sáng rực. Nếu cô bị thiêu chết ở đây, đứa bé trong bụng cô cũng sẽ biến mất. Cô không muốn con mình chưa thành hình hài đã phải rời khỏi cuộc sống, rời khỏi cô. Ý chí mạnh mẽ của một người sắp làm mẹ khiến cô cố gắng vùng vẫy để thoát ra khỏi chiếc dây thừng quấn chặt lấy mình.
“Rầm.”
Cánh cửa rất nhanh đã bị Tử Quân đẩy tung vào trong, khói bụi bay mù mịt khắp căn phòng tối. Một thân ảnh nhỏ bé đang bị trói vào giường, đôi mắt long lanh trực trào lệ nhìn về phía Tử Quân.
Ngọn lửa phía sau cô ngày càng lan rộng hơn. Đôi mắt kia sâu như không thấy đáy. Trong khoảnh khắc đó, anh đã nhìn thấy một thứ gì rất thân quen, một thứ gì đó vô cùng thân thuộc. Bất chợt, những mảnh ký ức vụn vỡ cuối cùng ùa về. Anh đến bây giờ đã có thể nhìn rõ gương mặt và nghe rõ giọng nói của cô gái luôn hiển hiện trong tâm trí mình.
“Duệ Trân.”