Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 76: Nguy hiểm cận kề
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngọn lửa bùng lên, ánh mắt anh thu lại, chỉ còn hình bóng cô trong đó. Cô là người con gái năm xưa đã chìm trong biển lửa để anh được an toàn, là người đã ôm anh vào lòng, cho anh cảm nhận hơi ấm từ sâu thẳm trái tim. Cô chính là cô gái trong những giấc mơ của anh, là người luôn hiện hữu trong dòng ký ức dài đằng đẵng của anh.
Tử Quân không kịp nghĩ ngợi gì, lập tức lao đến chiếc giường nơi cô đang bị trói. Cuối cùng anh cũng đã nhớ ra người con gái mình yêu, nhớ ra cô là người đã nắm lấy tay anh, kéo anh ra khỏi vũng bùn lầy của quá khứ. Cuối cùng anh cũng nhớ ra cái tên Cẩn Duệ Trân. Tại sao một người quan trọng như cô mà anh lại có thể quên lâu đến vậy? Tử Quân vội vàng cầm con dao cắt đứt sợi dây đang trói cô. Ngọn lửa càng lúc càng tiến gần, khiến hành động của anh càng thêm gấp gáp.
"Tử Quân."
Đôi mắt cô nhìn anh, trong lòng dâng lên một cảm giác hạnh phúc khó tả. Anh đang lo lắng cho cô đến mức hành động cũng vội vã, gấp gáp như vậy sao? Từng đoạn dây được cắt bỏ cũng là lúc ngọn lửa càng gần cô hơn. Ngọn lửa nhanh chóng bén vào ga trải giường, rồi lan dần lên phía trên, sát bên cô.
Khoảnh khắc ngọn lửa sắp chạm vào cơ thể cô, anh liền bế cô lên, chạy thẳng ra bên ngoài, bỏ lại căn phòng chìm trong biển lửa. Tử Quân đưa tay gỡ chiếc giẻ đang nhét trong miệng cô ra, rồi tăng tốc độ hơn nữa.
- Em không sao chứ?
Anh không nhìn cô, nhưng trong ánh mắt lại thoáng hiện vài phần lo lắng. Bàn tay anh ôm lấy eo cô. Tử Quân không quên cởi áo khoác khoác lên người cô, che đi cơ thể bị Dạ Hoắc Tước xé rách lớp áo bên ngoài.
- Em… không sao.
Gương mặt cô khẽ ửng đỏ, chỉ là một vệt hồng thoáng qua rồi liền biến mất. Tử Quân bế cô chạy ra bên ngoài, phía sau là ngọn lửa đang bùng lên càng lúc càng lớn.
Bước ra khỏi căn nhà, anh phải đi qua một vùng cát mới có thể đến được chỗ Lâm Bắc Thần. Khi nãy, hắn đã ra ngoài trước để đề phòng trường hợp bị phát hiện, sẽ nội ứng ngoại hợp thoát khỏi đây.
Nhưng anh chỉ cần bước sai một bước liền sẽ bị cát lún nhấn chìm. Cả một bãi cát trải dài như vậy, không thể tránh khỏi việc sa chân vào vùng cát lún. Nhưng để bảo toàn tính mạng cho cô, anh chỉ có thể lựa chọn bước tiếp. Nếu lỡ sa chân vào cát lún, anh sẽ buông tay cô để cô có thể trở về an toàn.
- Tử Quân, nguy hiểm lắm, mau bỏ em xuống đi.
Cô vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay anh, nhưng sức của Tử Quân ôm lấy cô quá chặt, cô không thể thoát ra. Bước chân anh từng bước chậm rãi dẫm xuống cát, một bước, rồi hai bước, ba bước. Con đường hiện tại anh chọn vẫn chưa có dấu hiệu của cát lún. Đi được một đoạn đường khá xa, anh nhìn thấy Lâm Bắc Thần đang đứng bên ngoài cùng chiếc xe đã chờ sẵn.
- Chúng ta…
Chưa kịp nói hết câu, chân anh lập tức bị hút xuống phía dưới. Là vùng cát lún. Cơ thể mất đà không giữ được thăng bằng, anh lập tức buông tay cô ra, đẩy cô về phía Lâm Bắc Thần.
"Tử Quân!"
Cô hoảng sợ chạy về phía anh, nhìn cơ thể anh dần dần bị cát lún cuốn sâu xuống dưới. Trong lòng cô chợt dâng lên một cảm giác bất an đến lạ. Nếu cứ để anh trong tình trạng như vậy, nhất định anh sẽ biến mất mãi mãi trong vòng xoáy tử thần kia.
- Đừng qua đây, Duệ Trân. Quay đầu lại chạy về phía Lâm Bắc Thần, mặc kệ anh.
Cô không nghe lời anh nói, nước mắt rơi xuống vai, lập tức quay lại chỗ anh. Cô đưa tay về phía anh, lớn tiếng nói trong tiếng nấc nghẹn ngào.
- Mau đưa tay cho em đi Tử Quân, mau nắm lấy tay em!
Bàn tay cô trơ trọi giữa không trung, cơ thể anh vẫn ngày một bị cát lún cuốn sâu xuống. Tử Quân mặc kệ cô có khóc lóc đến mức nào, vẫn không đưa tay cho cô. Anh mỉm cười nhìn gương mặt quen thuộc luôn hiện hữu trong ký ức của anh. Cô lúc nào cũng gắn liền với những cảm xúc vui vẻ và hạnh phúc nhất. Cô chính là lý do khiến anh tồn tại.
"Tao biết ngay mà, lại là thằng cớm mày!" Dạ Hoắc Tước phía sau gầm lên giận dữ. Cô giật mình ngẩng đầu nhìn, phía sau anh, người của Dương Long đang đuổi đến.
- Tử Quân, em xin anh đấy, mau đưa tay cho em đi, em cầu xin anh đấy!
Nước mắt cô lã chã rơi xuống, nhìn cơ thể anh ngày một bị cát lún cuốn sâu, trong lòng cô lại nghẹn ngào đến rơi lệ. Cảm giác lồng ngực nghẹt thở, cô không biết phải làm gì trong tình huống này ngoài việc cầu xin anh đưa tay cho cô.
- Mau đi đi, người của Dương Long đã phát hiện ra rồi. Nếu còn không đi, chúng ta sẽ cùng chết ở đây đấy!
Cô lắc đầu, nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống. Lâm Bắc Thần cũng nhanh chân chạy vào giúp cô một tay. Hắn bước đến phía sau lưng cô, nhìn anh đang bị cát lún nuốt sâu đến hông.
- Đi thì cùng đi, em sẽ không bỏ anh lại ở đây đâu.
Nói rồi, cô vươn người nắm lấy vai anh, dùng sức kéo lên. Hố cát lún này có sức hút quá lớn, nhất thời không thể kéo anh lên trong một chốc một lát. Tử Quân nhíu mày, nhìn cô cứng đầu cứng cổ không chịu nghe lời, cũng đành phải thuận theo ý cô. Anh đưa tay nắm lấy tay cô để cô và Lâm Bắc Thần dùng sức kéo lên.
Phía sau, người của Dương Long vẫn đang chạy tới. Vì kho hàng đã bị anh đốt cháy, giờ đây Dạ Hoắc Tước như một con thú dữ điên cuồng lao ra ngoài. Một phần lớn ma túy và thuốc phiện đã bị đốt cháy, hơn nữa, những giấy tờ quan trọng ghi chép của tổ chức cũng bị đốt thành tro. Một khoản tiền lớn theo lửa cũng tan vào tro bụi. Nhìn cảnh tượng ngay trước mắt, Dạ Hoắc Tước cho dù có điềm tĩnh đến đâu cũng không thể giữ được bình tĩnh.
"Mau bắt lấy hai thằng cớm cùng con chó cắn lại tổ chức kia cho tao!" Hắn quát lớn rồi chỉ tay về phía cô. Duệ Trân nhìn dòng người đông đúc của Dương Long chạy lại, lập tức hoảng loạn, dùng hết sức kéo anh lên. Lâm Bắc Thần cũng nhanh chóng vận dụng hết sức lực để giúp anh thoát khỏi vòng vây của cát lún. Người của Dương Long ngày một tới gần, cô lại càng lo sợ hơn. Cơ thể anh từng chút từng chút một được nhấc lên khỏi vùng cát lún.
Khoảng chừng hai phút sau, với tất cả sự cố gắng của cô, Tử Quân đã thành công thoát khỏi vòng xoáy của tử thần. Người của Dương Long chỉ còn cách khoảng chừng hai mét, cô cùng anh và Lâm Bắc Thần nhanh chóng quay người chạy ra chiếc xe đã được chuẩn bị sẵn.
"Mau nổ súng bắt chúng nó lại!" Dạ Hoắc Tước phía sau gầm lên như một con thú hoang mất kiểm soát. Cô nhanh chóng bước lên xe, theo sau là Tử Quân ngồi bên cạnh. Lâm Bắc Thần nhấn ga, chiếc xe nhanh chóng thoát khỏi bàn tay của Dạ Hoắc Tước và những viên đạn liên tiếp được bắn phía sau.
Bóng dáng chiếc xe xa dần, để lại cho Dạ Hoắc Tước một cơn phẫn nộ đến tột đỉnh. Hắn liên tục nổ súng, nhưng những viên đạn không trúng vào chiếc xe mà bắn xuyên qua những tên vệ sĩ của Dương Long. Hắn dường như mất đi kiểm soát, bản năng làm người không còn, giờ đây chỉ còn sự tức giận chi phối lý trí.
- Sao em ngốc quá vậy, lỡ như lúc đó người của Dương Long đuổi đến kịp thì sao?
Tử Quân nhíu mày, quay sang nhìn cô mà cằn nhằn. Gương mặt mà anh đã mong chờ được nhìn thấy, gương mặt mà anh đã nỡ quên đi trong suốt cả một khoảng thời gian dài. Có lẽ trong suốt quãng thời gian ấy, cô đã phải chịu nhiều ấm ức, tủi thân và đau khổ. Những lời nói cùng những hành động dại dột khi đó của anh, nhất định đã làm cô thất vọng rất nhiều. Anh tự hỏi tại sao khi đó bản thân có thể nói ra những lời như vậy với cô, tại sao anh có thể làm tổn thương cô nhiều đến vậy.
Trí nhớ cuối cùng cũng đã khôi phục, anh hoàn toàn đã nhớ ra mọi chuyện. Tử Quân đưa ánh mắt lo lắng nhìn cô, sâu bên trong đó là sự dịu dàng và ôn nhu của một Cảnh Tử Quân mà cô từng quen biết.