Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 77: Anh về rồi đây
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh vào thành phố. Cô lặng lẽ nhìn anh, ánh mắt vẫn dõi theo anh như mọi khi. Đến giờ anh mới nhận ra cô đã phải chịu đựng nhiều tổn thương đến nhường nào. Cô phải đứng từ xa nhìn anh, phải tránh né anh, không thể ôm anh òa khóc mỗi khi bất an hay lo lắng. Hóa ra, suốt thời gian qua anh đã khiến cô buồn nhiều đến thế.
Lâm Bắc Thần cũng vội vã không kém, nhấn ga hết cỡ để nhanh chóng trở về bệnh viện. Có lẽ lúc này hắn cũng đang rất lo lắng cho Lộ Lộ. Cô không dám quay sang nhìn anh, chỉ có thể lặng lẽ nắm chặt vạt áo khoác của anh. Bởi lẽ cô không hề hay biết anh đã khôi phục ký ức. Trong suy nghĩ của cô, hành động vừa rồi của anh chỉ đơn thuần là cứu người, đúng với đạo đức nghề nghiệp của một vị thượng tướng.
Vừa dừng xe trong sân bệnh viện, Lâm Bắc Thần không nói một lời, lập tức chạy thẳng vào bên trong, bỏ lại cô và anh ở phía sau. Hắn vội vàng hỏi phòng của Lộ Lộ rồi lao lên tầng trên như mất kiểm soát. Cô cũng nhanh chóng vào bệnh viện để lên phòng thay đồ.
- Cảm ơn anh đã cứu tôi. Lát nữa thay đồ xong, tôi sẽ mang áo trả lại cho anh.
Nói rồi, cô quay người bước về phía thang máy. Anh còn chưa kịp mở lời thì cô đã bước vào trong và nhấn số tầng. Cánh cửa thang máy khép lại, cô đi lên phòng, bỏ lại anh một mình đứng dưới sảnh bệnh viện.
"Duệ Trân…"
"Ting."
Cửa thang máy mở ra, cô vội vã chạy về phòng rồi mở cửa. Căn phòng của cô lúc nào cũng tĩnh lặng như vậy, giờ đã là ba giờ sáng. Gió từ bên ngoài cửa sổ thổi vào. Khi đi, cô đã quên đóng nó lại ư?
Đặt chiếc áo khoác của Tử Quân xuống giường, cô chạy ngay vào phòng tắm rồi xả nước. Cơ thể cô đã bị Dạ Hoắc Tước chạm vào. Bàn tay dơ bẩn của hắn chạm lên cổ, chạm vào eo, thậm chí cả gương mặt cô. Mỗi nơi bàn tay ấy chạm đến giờ đều trở nên bẩn thỉu, hôi thối như chính con người hắn vậy. Cô ghê tởm hắn, căm hận hắn đã đối xử với cô một cách cưỡng ép và áp đặt như thế.
Cơ thể vốn dành riêng cho anh, giờ đây lại bị người đàn ông khác ngang nhiên chạm đến. Cô ghét chính bản thân mình, ghét từng nơi mà Dạ Hoắc Tước đã chạm vào.
"Dơ bẩn, chỗ nào cũng dơ bẩn. Phải làm sạch nó, phải làm sạch nó!"
Cô không ngừng chà xát làn da trắng đến đỏ ửng mà vẫn không dừng lại. Nước mắt nóng hổi chảy dài trên gò má, hòa vào dòng nước đang tuôn chảy. Hết lượt sữa tắm này lại đến lượt sữa tắm khác, cô ôm lấy gương mặt, cố gắng rửa cho sạch cái thứ dơ bẩn mà bàn tay hắn đã để lại trên đó.
"Tử Quân… em phải làm sao đây?"
Cơ thể cô đã bị người đàn ông khác nhìn thấy, bị người đàn ông khác chạm vào. Bây giờ cô còn ghét chính bản thân mình đến thế, thì nhất định anh sẽ không thể yêu cô nếu biết chuyện vừa xảy ra.
Mặc dù lúc đó Dạ Hoắc Tước chỉ mới cởi bỏ áo ngoài của cô, nhưng cô vẫn cảm thấy ô nhục khi bị hắn chạm vào. Cả đời thanh danh của cô giờ đây lại bị bàn tay của kẻ giết người chạm đến. Suy nghĩ đó cứ mãi quẩn quanh trong đầu cô, chẳng thể nào rời đi.
"Cốc, cốc, cốc."
- Duệ Trân, em có ở trong đó không?
"Là tiếng của Tử Quân. Tại sao anh ấy lại đến đây?"
Tiếng gọi của anh như kéo cô trở về thực tại. Cơ thể nhỏ bé của cô co rúm lại trong căn phòng tắm rộng lớn. Ngay lúc này, cô không muốn gặp anh, càng không muốn để anh nhìn thấy cảnh tượng thảm hại của mình. Duệ Trân chọn cách im lặng, cô không trả lời anh mặc cho anh có gọi đến khản cổ.
Khoảng chừng mười phút sau, tiếng gọi không còn nữa. Có lẽ anh đã bỏ cuộc và rời đi. Cô ôm lấy hai chân, thu mình lại dưới dòng nước lạnh toát. Cô mong rằng dòng nước này có thể rửa sạch đi những vết nhơ bám trên người mình.
"Rầm!"
Bên ngoài có tiếng động mạnh truyền đến. Cô giật mình, đưa mắt nhìn về phía nơi tiếng động ấy vừa vang lên.
"Chắc là tiếng đổ vỡ gì đó."
Nghĩ rồi, cô lại thu mình vào dòng nước, bàn tay không ngừng chà xát vào nơi mà Dạ Hoắc Tước đã chạm đến. Cô không ngừng cào đến xước da. Bây giờ cô ghét bản thân đến tột cùng, ghét tất cả những nơi bị Dạ Hoắc Tước nhìn thấy.
- Duệ Trân.
Bóng dáng cao lớn xuất hiện trước cửa phòng tắm, mồ hôi chảy dài trên chiếc áo sơ mi. Ánh mắt anh nhìn cô đang ra sức chà xát đến mức đỏ ửng một vùng da.
- Em sao vậy? Sao anh gọi mà em không nghe?
Tử Quân bước đến gần cô, đưa tay ra muốn kéo cô ngồi dậy. Nhưng Duệ Trân bất chợt né sang một bên, khiến anh có chút ngạc nhiên. Tử Quân rụt tay lại, tắt vòi nước đang xả xuống người cô rồi ngồi xuống bên cạnh cô.
- Duệ Trân…
Anh đưa tay về phía cô, muốn chạm vào cô nhưng bị cô gạt đi. Duệ Trân co mình lại, lùi về phía sau.
- Đừng chạm vào em, cơ thể em bây giờ… rất bẩn.
Giọng cô nghẹn ngào trong nước mắt, tiếng nấc kéo dài nghe thật thê thảm.
- Sao Duệ Trân lại bẩn được chứ? Duệ Trân lúc nào cũng sạch sẽ mà. Nào, chúng ta vào phòng nhé.
Có phải cô đang mơ không? Có phải cô đã điên loạn đến mức tự tạo ra ảo ảnh cho bản thân rồi chăng? Anh đang đứng trước mặt cô, dịu dàng và ôn nhu. Từng lời nói, từng hành động của anh như đang vỗ về một trái tim rỉ máu. Cô phải làm sao đây? Làm thế nào mới là tốt nhất?
- Cơ thể em… cơ thể em đã bị bàn tay dơ bẩn của Dạ Hoắc Tước chạm vào rồi. Giờ đây nó không còn sạch sẽ nữa.
Nước mắt cô chảy dài trên gò má, đôi mắt ánh lên vẻ tuyệt vọng. Cô không có đủ sức để chống trả hắn, để bản thân rơi vào tình thế bị hắn cưỡng ép lên giường. Nếu như lúc đó không có anh, không có Lâm Bắc Thần, thì có lẽ giờ đây cô đã bị Dạ Hoắc Tước làm nhục.
- Chỉ vì chuyện đó mà em hành hạ bản thân đến mức này sao? Hắn động vào chỗ nào, anh sẽ chạm lên chỗ đó, anh rửa cho em.
Anh dịu dàng bước đến gần cô, vòng tay ra phía sau kéo cô lại gần. Đôi mắt Duệ Trân nhìn anh, lời vừa nãy anh nói có thật không?
- Có phải em đang mơ không? Em đã mất ý thức đến mức tự tạo ra ảo ảnh cho bản thân rồi sao? Nhưng ảo ảnh này cũng thật đẹp, ít nhất em có thể đến gần Tử Quân.
Cô đưa tay chạm lên gương mặt anh. Cảm giác rất thật. Từng đường nét trên gương mặt anh cũng đều rất rõ ràng, từ đôi mắt cho đến chiếc mũi, đôi môi đều chân thật vô cùng. Cô khẽ mỉm cười, nụ cười đau khổ giữa hai hàng lệ đang chảy dài.
- Tử Quân, em nhớ anh lắm.
Cô vòng tay ôm lấy anh rồi òa khóc. Nếu là mơ, hãy cứ để cô mơ hết giấc mơ này. Nếu là ảo ảnh, hãy cứ để cô bày tỏ hết lòng mình cho thỏa mãn. Lúc này cô cần anh, cô muốn anh, cô muốn được ở bên cạnh anh.
- Có anh ở đây rồi, đừng khóc.
Tử Quân ôm cô vào lòng rồi vỗ về. Nhìn người con gái mình yêu khóc, trái tim anh cũng không thể yên. Từng giọt nước mắt của cô như những vết dao đâm vào trái tim anh. Anh tự hỏi cô đã phải trải qua quãng thời gian tồi tệ trước kia ra sao, tự hỏi cô đã phải cố gắng gồng mình mạnh mẽ đến nhường nào trong khoảng thời gian không có anh ở bên cạnh.
- Tử Quân, em yêu anh.
Cô nức nở ôm anh rồi khẽ nói. Tử Quân cũng đáp lại tình cảm ấy của cô, anh ôm cô chặt hơn rồi khẽ gật đầu.
- Anh cũng yêu Duệ Trân.
Nói rồi, anh kéo cô lại, chậm rãi từng chút một chạm lên đôi môi cô. Hơi thở ấm nóng của anh hòa vào sự lạnh lẽo của cô. Nụ hôn ngọt ngào, dịu dàng và mềm mại. Một chút ấm áp dường như đã giúp cô bình tĩnh hơn.
- Tử Quân, em mệt rồi.
Khóe môi cô cong lên ý cười. Duệ Trân cuối cùng cũng có thể an tâm nhắm mắt trên bờ vai anh. Cho dù là ảo ảnh, cô vẫn muốn được ở bên anh.
- Duệ Trân.
Cô không trả lời, bàn tay đã buông lỏng. Suốt cả tiếng đồng hồ ngồi trong nước lạnh, cơ thể cô dường như đã thấm mệt. Anh có thể cảm nhận được cô đang nóng dần lên. Tử Quân ôm cô đứng dậy rồi bế lên giường. Anh lau người cho cô, lau tóc rồi sấy khô tóc giúp cô, sau đó mới để cô an tâm đi ngủ. Cánh cửa vừa bị anh phá có lẽ ngày mai cũng cần phải thay mới rồi.
"Có anh ở đây rồi, anh về rồi đây."
Tử Quân nằm bên cạnh, ôm cô vào lòng rồi vỗ về. Người con gái của anh, từ giờ cho đến mãi về sau, anh nhất định sẽ không để cô phải rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa.