Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 78: Chăm sóc
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một đêm trôi qua trong yên bình, cảnh vật dần trở nên tĩnh lặng như ngưng đọng. Lâm Bắc Thần vẫn canh bên cạnh giường bệnh của Lộ Lộ. Kể từ khi trở về bệnh viện, hắn vẫn không rời Lộ Lộ nửa bước. Có lẽ cảm giác tội lỗi không cho phép hắn rời xa cô. Hắn vẫn luôn nghĩ rằng, nếu hôm đó hắn ở lại lâu hơn một chút, nếu hắn quan tâm đến cô ấy hơn một chút, có lẽ cô ấy đã không phải trải qua những cơn ác mộng kinh hoàng như vậy.
Ngày mới lại bắt đầu, sau cơn giông bão, trời lại hửng nắng. Bên ngoài, bệnh nhân tấp nập qua lại, y tá và bác sĩ cũng tất bật cho một ngày dài. Đúng bảy giờ sáng, kỳ tuyển thực tập sinh cho bệnh viện chính thức khởi động. Người phụ trách chính cho đợt tuyển lần này là cô, nhưng vì lý do sức khỏe không tốt, cô đã giao phó lại cho bác sĩ Vương. Bên cạnh đó, còn có các y bác sĩ từ những khoa chuyên môn khác đến tham gia xét tuyển.
Một ngày ồn ào và tấp nập của bệnh viện. Mỗi ngày mới bắt đầu là mỗi ngày công việc bận rộn đến mức chẳng còn thời gian nghỉ ngơi.
Duệ Trân nhíu mày mở mắt, đã mấy giờ rồi nhỉ? Cô chỉ nhớ rằng, hôm qua trước khi thiếp đi, cô đã nhìn thấy anh. Lúc đó, cô vẫn còn đang ở trong phòng tắm. Bỗng nhiên nhìn quanh, cô thấy mình đã được mặc quần áo và nằm gọn gàng trên giường, chăn đắp ngay ngắn.
- Lộ Lộ?
Cô nhìn ra phía cửa rồi cất tiếng gọi. Có lẽ hôm qua Lộ Lộ đã đưa cô vào đây. Nhưng rồi ý nghĩ đó chợt bị cô gạt bỏ. Lộ Lộ chẳng phải đang bị thương nặng sao? Lâm Bắc Thần nhất định sẽ không để cô rời khỏi phòng. Vậy rốt cuộc là ai đã đưa cô lên giường và thay đồ cho cô?
Duệ Trân lật chăn lên nhìn xuống, phần eo không hề đau nhức. Ngoài Lộ Lộ ra, không ai có chìa khóa dự phòng để vào phòng này. Vậy rốt cuộc cô đã làm cách nào mà tự lau người, tự mặc quần áo rồi tự nằm lên giường đi ngủ?
"Cạch."
Duệ Trân còn đang mải miết suy nghĩ thì bỗng nhiên, cánh cửa phòng mở ra. Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện, có lẽ ngay cả trong mơ cô cũng muốn nhìn thấy. Khuôn mặt ấy hiện ra sau cánh cửa, trên tay cầm một khay đồ ăn bước vào phòng cho cô.
- Duệ Trân, dậy dùng bữa sáng đi.
Giọng anh ấm áp, nhẹ nhàng, mang theo chút dịu dàng khiến cô vô thức không tin vào tai mình. Người trước mắt cô có thật là Tử Quân không? Chẳng lẽ mọi chuyện tối qua là sự thật, không phải do cô tưởng tượng ra sao?
Vô thức, bàn tay cô đưa lên chạm vào đôi môi còn ấm nóng. Vậy là nụ hôn hôm qua cũng là thật sao?
- Tiểu Trân, em đang suy nghĩ gì vậy?
Từ lúc nào, anh đã bước đến bên cạnh cô, gương mặt áp sát vào cô. Duệ Trân có thể cảm nhận được hơi ấm của anh đang phả vào mặt mình, một mùi gỗ đàn hương quen thuộc khiến cô vô thức cảm thấy an tâm đến lạ.
- Thượng… Thượng tướng Cảnh. Anh đang làm gì trong phòng tôi vậy? Làm sao anh có chìa khóa vào đây?
Cô lùi người lại, kéo chăn che đi cơ thể đang sốt. Bởi lẽ, hôm qua cô ngồi trong nước lạnh quá lâu nên hôm nay mới bị sốt. Anh nhíu mày, đưa tay kéo cô lại gần rồi ghé sát vào tai cô, nhỏ giọng nói:
- Là chồng, không phải Thượng tướng Cảnh.
Cô đứng hình mất một phút, mọi hoạt động cơ thể dường như đông cứng. Những lời anh vừa nói là có ý gì? Tử Quân không đợi cô kịp định thần, liền đẩy cô nằm xuống giường, khóe môi cong lên ý cười.
- Vợ à, có phải em qua một đêm đã không nhận ra chồng rồi không? Hay là do đêm qua không có chuyện gì xảy ra nên em… thất vọng?
Giọng anh như trêu đùa khiến gương mặt cô không tự chủ được mà ửng đỏ. Bàn tay anh chạm vào cơ thể cô, hoàn toàn khác với lúc cô bị Dạ Hoắc Tước đụng chạm. Cảm giác dịu dàng lại vô cùng thoải mái. Bàn tay này đã ôm cô vào lòng không biết bao nhiêu lần, bờ vai này cô đã gục xuống và chẳng biết bao nhiêu nỗi uất ức đã được cô trút ra.
- Tử Quân, mau tránh ra.
Cô nhíu mày, đưa tay đẩy anh ra. Nhưng cơ thể cô vốn đã yếu, giờ bị sốt lại càng yếu hơn. Sức lực của cô chẳng khác nào một con thỏ đang cố đánh một con sư tử hung dữ. Anh mỉm cười, nắm lấy tay cô rồi cúi xuống hôn lên cổ cô.
- Hắn động vào chỗ nào, anh sẽ động vào chỗ đó gấp đôi số lần. Tiểu Trân, xin lỗi vì đã đến trễ, để em bị hắn đụng chạm như vậy.
Anh gục xuống vai cô, cơ thể quen thuộc khiến Duệ Trân vô thức đưa tay lên ôm lấy anh. Người đàn ông cô yêu, rốt cuộc cũng đã trở về bên cô.
- Anh… nhớ lại rồi sao?
Cô hỏi trong vô thức, đôi mắt nhìn vào khoảng không trước mặt với hy vọng rằng anh thực sự đã nhớ lại tất cả. Tử Quân thở đều, nằm trên vai cô. Anh ôm cơ thể nhỏ đang nóng bừng vì sốt vào lòng rồi nhỏ giọng nói:
- Đúng vậy. Em đã đợi anh lâu rồi, phải không?
Chẳng hiểu tại sao, nước mắt cô lại rơi xuống. Đó không phải là giọt nước mắt đau buồn, không phải giọt nước mắt tuyệt vọng, mà là giọt nước mắt của hạnh phúc. Trong lòng cô trào lên một cảm giác vui sướng đến khó tả. Duệ Trân khóc nấc trong lòng anh rồi nhỏ giọng nói:
- Chỉ cần là anh, bao lâu cũng xứng đáng.
Cô im lặng, cuộn tròn người vào lòng anh. Cô yêu anh, yêu người đàn ông lãnh đạm, vô tình nhưng ấm áp này. Cô yêu từng cử chỉ, hành động, từng lời nói đến từng suy nghĩ của anh. Duệ Trân cô, một đời này, cuối cùng lại chọn trao trái tim cho Cảnh Tử Quân.
- Đã để em phải chịu ấm ức rồi, xin lỗi, xin lỗi Tiểu Trân.
Anh siết chặt cô như sợ rằng nếu buông lỏng, cô sẽ lập tức rời đi. Người con gái này, anh đã bỏ lỡ cả một khoảng thời gian dài, đã để cô một mình chống chịu với nỗi đau. Bây giờ, hãy để anh đồng hành cùng cô, được ở bên cô đến suốt cuộc đời.
- Anh không có lỗi, Tử Quân. Anh trở về là tốt rồi.
Đã bao lâu cô không được cảm nhận hơi ấm của anh? Đã bao lâu cô không được nghe giọng nói ấm áp của anh? Đã bao lâu cô không được anh ôm vào lòng như vậy? Cô nhớ anh đến mức phát điên, đến mức òa khóc khi trong đêm chợt tỉnh dậy mà không có anh ở bên.
- Dậy ăn chút đồ ăn sáng đi, lát nữa bác sĩ Vương sẽ lên khám cho em.
Nói rồi, anh buông cô ra, giúp cô ngồi dậy rồi bước đến bàn lấy đồ ăn cho cô. Ngay bây giờ, anh chỉ muốn được ở bên cô không rời nửa bước, cả một ngày chỉ muốn có sự hiện diện của cô. Nhưng anh vẫn còn việc chưa làm, anh vẫn còn phải đạp đổ Dương Long, giết chết Dạ Hoắc Tước. Cho dù không phá được Dương Long, thì anh nhất định phải giết bằng được kẻ đã động chạm vào cô, đã dùng bàn tay bẩn thỉu đó để chạm vào người con gái của anh.
- Oẹ.
Vừa ngửi thấy mùi cháo, Duệ Trân lại không nhịn được mà nôn thốc. Có lẽ cơn ốm nghén của cô, ngay cả khi cô ốm sốt, vẫn chẳng buông tha cô. Tử Quân nhanh chóng chạy lại, đặt bát cháo lên bàn rồi lo lắng hỏi cô:
- Em khó chịu ở đâu à?
Sắc mặt cô không được tốt, lại thêm bị sốt nên càng trở nên gầy gò, nhợt nhạt. Duệ Trân cố gắng đưa tay lên bịt mũi để không ngửi thấy mùi cháo kia nữa.
- Thượng tướng Cảnh à, anh chăm sóc người mang thai mà tùy tiện như vậy sao?
Giọng nói quen thuộc của Lộ Lộ vang lên, rồi rất nhanh, từ bên ngoài, Diệp Tử Thanh, Lộ Lộ cùng bác sĩ Vương và Lâm Bắc Thần bước vào phòng. Sáng nay, khi Lộ Lộ tỉnh dậy liền muốn sang chỗ cô để xem tình hình. Lâm Bắc Thần dù có ngăn cản thế nào cũng không lung lay được quyết định của cô, nên đành phải để cô đến đây.
- Cái con bé này, mang thai còn không chịu chú ý đến sức khỏe gì cả. Lỡ động thai thì phải làm sao?
Diệp Tử Thanh nhíu mày bước vào trong, trên tay là một cặp lồng đựng sushi cô ấy vừa làm xong. Nghe nói cô mang thai rất hay ăn sushi, nên Diệp Tử Thanh đặc biệt làm cho cô, cũng là để cô dưỡng thai cho tốt.
- Có… có thai?