Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 79: Anh Sắp Làm Cha Rồi!
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Anh nhìn Diệp Tử Thanh rồi quay lại nhìn cô, dường như vẫn chưa tin vào lời cô ấy nói. Duệ Trân im lặng không giải thích, cô vốn muốn tự mình thông báo tin vui này cho anh nhưng không ngờ lại để cái miệng lanh lợi của Diệp Tử Thanh nói ra hết.
- Tiểu Trân, lời cô ấy nói là thật sao?
Anh nhìn cô với ánh mắt mong chờ câu trả lời. Lòng anh nóng như lửa đốt, bàn tay anh siết chặt tay cô, gấp gáp muốn nghe cô nói.
- Cô còn giấu hắn làm gì chứ? Chẳng phải là tác phẩm của chàng thượng tướng trẻ này làm ra hay sao? Cứ nói cho cậu ta biết để cậu ta còn chịu trách nhiệm với hậu quả mình gây ra chứ.
Lâm Bắc Thần ngồi xuống ghế rồi tự nhiên rót một ly nước.
- Đúng vậy đó, vợ ai người đấy chăm. Em sẽ không đi chăm vợ chăm con cho người khác đâu.
Lộ Lộ cũng ngồi xuống cạnh hắn, hùa theo lời nói đó. Bác sĩ Vương từ nãy đến giờ vẫn im lặng, rồi cùng Diệp Tử Thanh đi đến chỗ cô, chuẩn bị khám tổng quát cho cô.
- Duệ Trân?
Anh nghiêng đầu nhìn cô. Duệ Trân gần như vẫn im lặng từ nãy đến giờ. Đứa bé trong bụng cô là của anh nhưng cô sợ rằng nếu nói cho anh biết quá sớm, anh sẽ không thể tập trung cho công việc, đến lúc đó ngày nào cũng chỉ quanh quẩn bên cô chăm sóc tiểu bảo bảo, sẽ rất phiền phức.
Nhưng rồi nhìn đôi mắt anh, cô cuối cùng vẫn đành chịu thua trước người chồng tương lai này. Duệ Trân thở dài, khóe môi cô cong lên, khẽ đáp:
- Đúng vậy, cái thai cũng đã gần năm tuần tuổi rồi.
Nói rồi cô mở tủ lấy ra một tờ giấy siêu âm từ gần một tuần trước, khi cô đến chỗ Diệp Tử Thanh khám. Anh cầm lấy tờ giấy siêu âm, ghi rõ thai đã được bốn tuần. Trong lòng anh trào dâng bao cảm xúc hỗn loạn, nước mắt hạnh phúc chực trào nơi khóe mi. Nhưng chợt nhớ ra còn có những người khác ở đây, anh liền nén lại cảm xúc, cầm tờ giấy siêu âm ra bàn uống nước, trong khi bác sĩ Vương và Diệp Tử Thanh tiếp tục khám cho cô.
Đôi mắt anh không giấu nổi sự hạnh phúc, nhìn vào cái chấm rất rất nhỏ kia anh lại vô thức mỉm cười. Đó chính là con của anh và cô, là đứa bé do chính anh và cô cùng tạo ra. Cuối cùng thì người đàn ông được gọi là cây đại thụ lớn trong quân đội cũng đã nếm trải cảm giác được làm cha.
- Cháu chỉ bị sốt nhẹ, nghỉ ngơi vài ngày là sẽ khỏi thôi.
Bác sĩ Vương kê cho cô một đơn thuốc, vì bây giờ cô đang mang thai nên những loại thuốc được dùng cũng phải lựa chọn thật kỹ càng. Diệp Tử Thanh kiểm tra sơ qua cho cô rồi nhanh chóng thu dọn dụng cụ y tế, chuẩn bị xuống phòng khám.
- May là thai nhi không sao hết. Đứa bé này đúng là có ý chí sống thật, cô vất vả, dầm nước lạnh đến phát sốt mà nó vẫn không sao.
Cô cuối cùng cũng an tâm hơn một chút, chỉ sợ rằng khi ở Dương Long do vận động quá mạnh kèm theo dầm nước lạnh mà ảnh hưởng đến đứa bé. Nếu đứa bé có mệnh hệ gì, cô sẽ ân hận suốt đời.
- Được rồi không làm phiền hai người nữa, chúng tôi có việc nên đi trước đây.
Diệp Tử Thanh thu dọn đồ đạc rồi đứng dậy cùng bác sĩ Vương đi ra ngoài. Lộ Lộ mặc dù rất muốn ở lại với cô thêm một chút nhưng bị Lâm Bắc Thần kéo đi với lý do muốn tạo không gian riêng cho anh và cô.
"Cạch."
Cánh cửa đóng lại, trả lại sự yên tĩnh cho căn phòng, chỉ còn hai người. Cô ngồi trên giường nhìn về phía anh. Tử Quân từ nãy tới giờ cứ cầm tờ giấy siêu âm mà không rời mắt lấy một giây. Sau khi mọi người đã đi hết, anh mới đứng dậy đi về phía cô.
- Em thực sự là mang thai rồi sao? Là… con của anh đúng không?
Cổ họng anh nghẹn lại, một cảm xúc khó tả dâng trào. Anh ôm lấy cô, nằm xuống rồi vòng tay ôm chặt eo cô. Áp mặt vào bụng cô, anh cảm nhận hơi ấm của cô, như thể cũng cảm nhận được một sinh linh bé nhỏ đang dần lớn lên.
- Không phải con của anh thì còn là của ai nữa?
Cô có chút hờn dỗi hỏi lại anh. Tử Quân có lẽ quá vui mừng nên nhất thời không kiềm chế được bản thân.
- Anh sắp được làm cha rồi, anh sắp có con rồi.
Vị thượng tướng cao cao tại thượng, vô cảm lãnh đạm kia lần đầu tiên nhảy cẫng lên vì vui sướng. Bỏ hết tôn nghiêm của một người đứng đầu, anh giờ đây đã hình dung ra viễn cảnh anh sẽ gặp tiểu bảo bảo vào một ngày không xa. Chỉ cần nhìn vào tương lai có anh, có cô, có con và có gia đình, anh liền không ngăn được cảm xúc mà nhảy lên vui mừng. Cầm tờ giấy siêu âm trên tay, anh hét lớn trong cảm xúc vỡ òa.
Nhìn Tử Quân như một đứa trẻ vui mừng khi được cho kẹo mà trong lòng cô cũng cảm thấy vui lây. Nếu như cứ mãi như này thì tốt biết mấy, không sóng gió cũng không có hiểu lầm, cuộc sống cứ bình lặng trôi qua như vậy là được rồi.
- Trong này thực sự có em bé sao?
Tử Quân đặt tờ giấy siêu âm xuống bàn rồi chạy lại phía cô. Anh chạm vào bụng cô một cách nhẹ nhàng, như thể sợ dùng sức sẽ khiến cô đau. Duệ Trân bật cười nhìn hành động của anh. Dù là một thượng tướng tài giỏi trên chiến trường, dù có chín chắn đến đâu, thì cuối cùng anh vẫn chỉ là một người đàn ông. Tử Quân chưa từng chăm sóc phụ nữ mang thai cũng không hiểu về thai nhi nên mới có những hành động ngốc nghếch như vậy. Nhưng rốt cuộc khía cạnh này của anh cũng vô cùng đáng yêu và chỉ có một mình Duệ Trân được nhìn thấy.
- Tử Quân à, nếu anh chạm vào thì bé con sẽ sợ đấy.
Vừa nghe cô nói, anh liền giật mình rụt tay lại. Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào bụng cô, nhưng lại không dám chạm vào.
- Ha ha.
Duệ Trân bật cười không nhịn nổi khi nhìn thấy hành động ngốc nghếch của anh. Đây cũng là một khía cạnh của Tử Quân mà cô yêu. Anh dễ bị lừa như vậy, thật không giống anh thường ngày chút nào. Người cha này sẽ phải học thêm nhiều trước khi chào đón tiểu bảo bảo nhỏ rồi đây.
- Em cười gì chứ?
Tử Quân nhìn cô rồi nhíu mày thắc mắc. Chẳng phải là anh đã làm theo lời cô nói rồi sao? Có gì mà đáng cười kia chứ.
- Không có gì.
Cô cố gắng nhịn cười rồi nắm lấy tay anh đặt vào bụng.
- Bây giờ tiểu bảo bảo vẫn chưa hình thành, vẫn còn là một cái chấm nhỏ xíu mà thôi, nên làm sao mà biết sợ được kia chứ?
Tử Quân giận dỗi đến mức đỏ mặt, thì ra anh đã bị cô lừa, nên cô mới cười lớn đến vậy. Nhưng rốt cuộc vẫn là không thể cưỡng lại sức hút của đứa bé trong bụng cô, anh chạm vào rồi nhẹ nhàng xoa đều.
- Mang thai như vậy có "làm" được không?
Gương mặt anh lúc đó vô sỉ đến cùng cực. Duệ Trân đỏ mặt đánh mạnh vào vai anh, trách yêu:
- Tử Quân, anh nghiêm túc một chút đi.
Nếu như không phải cô mang thai thì có lẽ cô sẽ bị anh ăn sạch mất. Người đàn ông này vẫn là không nên lơ là cảnh giác, gương mặt ngây ngốc kia, khi ở trên người cô, cũng sẽ hóa thành một con quái vật.
- Được rồi, được rồi, không trêu Tiểu Trân nữa.
Anh có lẽ sau này sẽ phải học nhiều hơn về cách chăm sóc bà bầu. Bởi lẽ, không chỉ một hai ngày mà là cả chín tháng mười ngày cô mang thai vất vả. Nếu như anh không biết cách chăm sóc cô thì làm sao xứng đáng với cô chứ. Hơn nữa, việc học này không phải bắt buộc, mà anh học vì người con gái anh yêu.
- Tử Quân, anh đang nghĩ gì vậy?
Thấy anh im lặng một hồi lâu, cô mất kiên nhẫn lên tiếng. Không phải là biết tin cô mang thai vui đến mức ngẩn người rồi sao?
- Chỉ là anh đang nghĩ đến việc sau này sẽ cùng Tiểu Trân trở thành người một nhà, khi đó chắc là sẽ hạnh phúc lắm.
Cô mỉm cười ôm lấy anh rồi nhẹ nhàng đưa mắt nhìn anh. Cô cũng đã từng nghĩ đến viễn cảnh đó, cô sẽ là người con gái hạnh phúc nhất thế gian khi được gả cho người đàn ông tuyệt vời nhất thế giới. Nhất định sau này khi sóng gió qua đi, cô sẽ cùng anh sống một cuộc sống bình yên. Khi đó tuy cô không thể hoàn toàn rảnh rỗi khỏi công việc nhưng nhất định vẫn sẽ dành thời gian cho anh và chăm sóc gia đình.