80. Chương 80: Rốt cuộc anh là ai?

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai ngày trôi qua trong niềm vui của anh, nhưng Dương Long đã có động thái trở lại. Một lần nữa, chúng ra tay sát hại hai cô gái trên phố vào ban đêm, sau đó để lại ám hiệu đặc trưng. Không những vậy, ngay trong đêm đó, trụ sở công an cũng nhận được một lá thư đề tên 'Ẩn Long'. Lá thư chỉ vỏn vẹn vài câu ngắn gọn nhưng lại mang ngôn từ khiêu khích trực tiếp đến lực lượng công an, và cụ thể hơn là Thượng tướng Cảnh Tử Quân.
"Lũ cớm, tao nghĩ tao và chúng mày nên có một ngày đối mặt rồi. Gửi Thượng tướng cao quý đã đốt sạch nguồn hàng của tao, tao sẽ còn quay trở lại, và không chỉ là hai đứa con gái mà còn rất nhiều đứa con gái khác. Giữ cho chắc con đàn bà mày đã cướp được, nếu không muốn nhìn thấy bất kỳ ả đàn bà nào chết một lần nữa thì đến đây mà giết tao. Nếu không, tao sẽ đến và giết mày trước.
Thân gửi.
Ký tên Ẩn Long."
Có lẽ sau lần anh đốt nguồn hàng của chúng, Dạ Hoắc Tước đã bắt đầu hành động. Đúng như Tô Vũ Đình nói, kho hàng là điểm yếu chí mạng của hắn. Sáng hôm nay, anh đã lập tức về trụ sở để họp bàn phương án tác chiến sau khi nhận cuộc gọi của Giám đốc Hoắc. Trước khi đi, anh vẫn cố gắng mua giúp cô bữa sáng rồi mới đến trụ sở.
Ngồi một mình trong phòng, cô bất giác nhớ đến Tô Vũ Đình. Không biết hắn đã nghe được chuyện kho hàng của Dương Long bị đốt cháy hay chưa.
Ngày hôm ấy, khi đến đó, cô vẫn chưa tìm được tung tích của hắn, vẫn chưa biết được thân phận thực sự của hắn có phải là người trong tổ chức hay không. Những manh mối về Tô Vũ Đình vẫn còn là một con số không tròn trĩnh.
"Được rồi, cứ đến chỗ hắn trước."
Có lẽ bây giờ, Tô Vũ Đình chính là trợ thủ đắc lực nhất để có thể tiêu diệt Dương Long. Nói đúng hơn, hắn chính là một nguồn tin quan trọng, một nguồn tin mật đáng quý. Hắn không phải Lâm Tần; những điều hắn biết còn nhiều hơn Lâm Tần và nhiều hơn cả hàng chục năm cô nằm vùng trong tổ chức.
Bước trên hành lang dài của bệnh viện, cô đi đến khu điều trị số hai để gặp hắn. Lộ Lộ giờ này vẫn chưa ngủ dậy, Lâm Bắc Thần sáng sớm cũng phải trở về cùng anh, nên có lẽ lát nữa sau khi nói chuyện xong với Tô Vũ Đình, cô sẽ đến chỗ cô ấy.
"Cốc, cốc, cốc."
Bên trong không có tiếng trả lời, không biết hắn đã đi đâu rồi. Thường thì phòng của Tô Vũ Đình sẽ mở, nhưng hôm nay lại thấy đóng và khóa cửa một cách bất thường.
- Bác sĩ Cẩn, cô đến tìm bệnh nhân Tô Vũ Đình sao?
Y tá đi qua vừa nhìn thấy cô đứng ở trước cửa phòng hắn liền hỏi.
- Đúng vậy.
Đây là y tá phụ trách khu điều trị số hai, liên quan đến các mảng chăm sóc bệnh nhân và điều trị nội trú chung. Cô ấy đưa tay chỉ về phía phòng điều trị tâm kịch rồi nói:
- Hôm nay, chị Hồng đã gọi cậu ta đi điều trị tâm kịch rồi. Đó là phương pháp mới đang được thử nghiệm gần đây.
Tâm kịch sao? Nghe nói, điều trị bằng tâm kịch là một hình thức trị liệu tâm lý, sử dụng các kỹ thuật và hoạt động của nghệ thuật kịch để giúp người bệnh phục hồi sức khỏe tâm lý. Trong đó, người bệnh được khuyến khích tham gia vào các hoạt động tạo ra các kịch bản, nhân vật và diễn xuất các vai diễn, nhằm tạo ra một không gian an toàn để thử nghiệm, khám phá và khôi phục lại sức khỏe tâm lý của họ. Kỹ thuật này có thể giúp người bệnh cải thiện khả năng giao tiếp, xây dựng lòng tự tin và tăng cường khả năng giải quyết vấn đề, từ đó giúp họ vượt qua những khó khăn và thách thức trong cuộc sống.
Điều trị bằng tâm kịch thường được sử dụng cho các vấn đề tâm lý như trầm cảm, lo âu, rối loạn cảm xúc, rối loạn tâm thần phân liệt, rối loạn tâm thần phân liệt không cố định và rối loạn ứng xử. Phương pháp này cũng mới được thêm vào gần đây để giúp bệnh nhân vượt qua nỗi sợ của bản thân.
- Cảm ơn cô nhé.
Nói rồi, cô đi thẳng đến phòng trị liệu tâm kịch. Bên trong đang diễn ra một vở kịch dựa trên nỗi sợ của một bệnh nhân trong quá khứ. Đó là bạo lực học đường. Một cô gái thân hình mũm mĩm ở độ tuổi mười tám đã phải nhập viện vì được chẩn đoán mắc chứng tâm thần phân liệt và trầm cảm nặng. Cô bé bị bạo lực học đường do thân hình có phần mũm mĩm hơn bạn học bình thường, thường xuyên bị chê bai ngoại hình và chịu tác động vật lý trong thời gian dài, dẫn đến trầm cảm ngày càng trầm trọng hơn.
Vừa nhìn thấy cô đứng ngoài cửa, Tô Vũ Đình liền lẩn vào đám đông rồi ra ngoài. Duệ Trân theo đó cũng đóng cửa lại để vở kịch bên trong được tiếp diễn.
- Có chuyện gì cần đến tôi sao?
Bước ra ngoài hành lang, tìm được một nơi ít người qua lại, hắn cùng cô dừng chân để nói chuyện. Khu điều trị số hai có một khoảng sân khá rộng dành để chơi thể thao, nhưng ít người qua lại, bởi lẽ chẳng bệnh nhân tâm thần nào lại muốn ra đây để chơi thể thao.
- Anh đã biết chuyện kho hàng của Dương Long chưa?
Tô Vũ Đình có vẻ rất bình tĩnh trước câu hỏi của cô, đủ để cô biết rằng hắn sớm đã nắm được thông tin. Chỉ có điều, người bên phía công an còn chưa biết thì tại sao hắn lại biết? Chẳng lẽ có người thông báo cho hắn từ bên trong tổ chức sao?
- Giờ cô đã tin tôi rồi chứ?
Hắn nhàn nhạt khoanh tay trước ngực rồi hỏi. Cô không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn gió thổi qua từng kẽ lá.
- Có lẽ.
Tô Vũ Đình bây giờ vẫn chưa được xác nhận là đồng minh hay địch, nên cô vẫn chưa hoàn toàn có thể đặt niềm tin vào hắn. Tuy rằng hắn đã giúp cô một việc lớn, nhưng không có nghĩa là những lần sau hắn sẽ không đẩy cô vào chỗ chết. Hơn nữa, bây giờ Dạ Hoắc Tước như một con thú hoang bộc lộ đúng bản chất; sau khi nguồn hàng bị cháy, hắn sẽ làm mọi chuyện mà không suy nghĩ trước sau.
- Phía cảnh sát chuẩn bị tổng tuyên chiến một lần đúng không?
Cô nhíu mày nhìn hắn, làm sao mà hắn biết được chuyện này?
- Lá thư mà Dạ Hoắc Tước gửi đến nhất định không phải là chuyện đùa. Hắn sẽ còn ra tay. Nếu như muốn một lần triệt phá tận gốc tổ chức của hắn, thì hãy hành động vào đêm ngày kia.
Hắn không quan tâm đến vẻ mặt của cô lúc này, chỉ lặng lẽ nói cho cô những bước đi tiếp theo.
- Tại sao?
Cô nhíu mày quay sang hỏi hắn. Tại sao phải là đêm ngày kia mà không phải những ngày khác? Rốt cuộc thì Tô Vũ Đình là ai, tại sao hắn lại hiểu Dương Long đến vậy? Nếu cô hỏi, nhất định hắn cũng sẽ không nói, nên cô nhất định phải tự mình tìm hiểu.
- Ngày kia là ngày giỗ của ông trùm tiền nhiệm. Thông thường, vào đêm này, Dạ Hoắc Tước sẽ dẫn người đến mộ để thắp hương. Nhiều thì là một nửa, còn ít sẽ là một phần ba. Vào đêm này, tấn công vào Dương Long có thể dẹp gọn được một phần trước khi Dạ Hoắc Tước trở về.
Thường thì ngày giỗ của ông trùm tiền nhiệm, cô sẽ không tham gia và không trở về tổ chức. Bởi lẽ, những ngày đó cô sẽ rất bận, hơn nữa Dạ Hoắc Tước cũng không bắt buộc cô phải trở về, nên hầu như cô không tham gia vào việc đi giỗ.
- Sao anh biết những chuyện này?
Khóe môi Tô Vũ Đình cong lên ý cười. Hắn quay sang nhìn cô rồi nhàn nhạt nói:
- Điều bất ngờ thường ở cuối chương trình. Người bí ẩn thường lộ mặt vào thời khắc cuối.
Cho dù cô có gặng hỏi, hắn cũng không hé răng lấy nửa lời. Có lẽ, vẫn nên để cô tự mình đi tìm hiểu.
- Tô Vũ Đình, cậu đi đâu vậy? Đang trong quá trình điều trị tâm kịch mà.
Người giám sát vừa nhìn thấy Tô Vũ Đình liền gọi lớn. Có vẻ như sự biến mất của hắn cô ấy không hề biết, nên mới vội vã đi tìm như vậy. Hắn quay sang nhìn cô rồi nhỏ giọng:
- Cô sẽ sớm biết thân phận của tôi thôi, một chút nữa.
Nói rồi, hắn quay người trở về phòng trị liệu tâm kịch, để cô ở lại đứng nhìn theo bóng hắn. Người đàn ông này mang trong mình vẻ bí hiểm, mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay hắn. Ngay cả nhất cử nhất động của Dương Long hay người của trụ sở công an, hắn đều nắm rất rõ. Nhìn hắn xa dần rồi khuất hẳn, cô tự hỏi sẽ là bao lâu để cô phá được hết những bí mật của hắn.
"Tô Vũ Đình, tôi sẽ vạch trần bộ mặt của anh sớm thôi."