81. Chương 81: Duệ Trân, chờ anh trở về

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi nhận được thông tin từ Duệ Trân, cảnh sát nhanh chóng lên kế hoạch bố trí lực lượng để tấn công Dương Long. Trong thời gian đó, Duệ Trân cũng đã vẽ lại chi tiết các cung đường, hỗ trợ rất nhiều cho việc di chuyển của cảnh sát. Cuối cùng, ngày quyết định đã đến. Đúng năm giờ chiều, phía cảnh sát bắt đầu có động thái. Trước giờ hành động, Giám đốc Hoắc đã yêu cầu một cuộc họp khẩn từ năm giờ đến sáu giờ. Bởi lẽ, Dương Long là một tổ chức lớn, và lần này là trận chiến quyết định thắng bại, nên mọi việc nhất định phải hết sức thận trọng.
Duệ Trân thay một chiếc áo sơ mi kết hợp với quần suông rồi đến trụ sở cảnh sát. Tử Quân đã ở lại văn phòng suốt ba ngày liền, mỗi ngày anh chỉ về nhà vỏn vẹn ba mươi phút. Thậm chí có những ngày anh không có thời gian rảnh để về thăm cô, anh luôn canh điện thoại, chỉ cần có cơ hội là gọi cho cô ngay.
Có lẽ vì đây là thời điểm nhạy cảm, nên các cán bộ cảnh sát đều vô cùng thận trọng. Cuộc chiến này không chỉ quyết định sự sống còn của Dương Long mà còn quyết định liệu cảnh sát có thể triệt phá đường dây buôn bán chất cấm và khép lại chuyên án MHZ86 hay không. Lần này, Giám đốc Hoắc đã giao toàn quyền quyết định cho Tử Quân cùng Lâm Bắc Thần và Ngụy Thế Thanh. Kế hoạch nhanh chóng được lập, số người tham gia lần này không quá một trăm, nhưng bên cạnh đó còn có mười hai đặc vệ do phụ thân của Tử Quân huấn luyện, nên phần trăm chiến thắng cũng được nâng cao hơn một chút.
- Tiểu Trân, sao em lại đến đây?
Vừa tan họp, Tử Quân liền nhìn thấy Duệ Trân đang ngồi ở hàng ghế chờ bên ngoài đợi anh. Những ngày qua, cô được chăm sóc kỹ lưỡng nên sức khỏe đã khá hơn nhiều, nhờ thuốc của bác sĩ Vương kê đơn, cô đã nhanh chóng hết sốt.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc của Tử Quân, Duệ Trân liền đứng dậy đi về phía anh. Lý do cô đến đây quá rõ ràng.
- Lát nữa em có thể đi cùng anh được không?
Lần này, cô không yên tâm để anh đi một mình. Dường như trong lòng cô có một nỗi lo lắng vô hình mà chính cô cũng không thể gọi tên. Cảm giác mách bảo rằng lần này Tử Quân đi nhất định sẽ xảy ra chuyện, khiến cô không thể ngồi yên được.
- Em đang mang thai, nên hãy ngoan ngoãn ở nhà đi.
Tử Quân lập tức từ chối, gương mặt anh lộ rõ vẻ kiên quyết, một lòng không muốn cho cô đi theo.
- Lần này đi nguy hiểm như vậy, em có dự cảm không lành. Nếu anh không cho em đi, em nhất định sẽ trốn đến đó.
Duệ Trân lần này cũng quả quyết muốn đi theo anh cho bằng được. Nhìn vẻ mặt của cô, Tử Quân nhíu mày, trầm giọng nói.
- Duệ Trân, lần này đi không phải là chuyện nhỏ. Không phải là một vụ án hay một thi thể nằm lạnh lẽo trên sàn. Lần này là một cuộc chiến thực sự.
Tử Quân biết cô rất cứng đầu, nhất định sẽ không để anh đi một mình. Nhưng bây giờ anh không chỉ lo cho cô, mà còn phải lo cho đứa bé trong bụng cô, đó không chỉ là con của cô mà còn là con của anh.
- Em đã từng ở Dương Long mười năm trời, em hiểu con người của Dạ Hoắc Tước, cũng hiểu rõ đường lối của tổ chức. Em đi chỉ có lợi chứ không có hại.
Cô vẫn cãi lại lời anh, một mực muốn đến đó. Nhìn thái độ cùng vẻ mặt của cô lúc này, Tử Quân chắc chắn rằng lời nói không thể khiến cô thay đổi ý định. Nhẹ nhàng không được thì phải mạnh bạo, dù bằng cách nào, anh cũng phải giữ cô ở nhà.
- Cẩn Duệ Trân, nếu lỡ con của chúng ta xảy ra chuyện thì sao? Em tính làm gì nếu như em gặp nguy hiểm? Người Dạ Hoắc Tước nhắm vào là em, người hắn muốn là em, em có hiểu không?
Tử Quân lớn tiếng hơn lúc nãy, quả quyết không cho cô đi cùng. Bên ngoài, các đội trinh sát đã chuẩn bị gần như hoàn tất, chỉ còn đợi đến bảy giờ tối nhận lệnh của anh là sẽ bắt đầu hành động.
- Trong lá thư, hắn cũng đã chỉ rõ danh tính của anh, hắn muốn khiêu chiến với anh. Nếu anh đến đó, chẳng phải là đang tự chui đầu vào chỗ chết hay sao?
Duệ Trân gằn giọng lớn tiếng hỏi lại anh. Đây là lần đầu tiên Tử Quân nhìn thấy cô như vậy. Cô không còn dịu dàng, cũng không còn hiểu chuyện, cô cứng đầu và bướng bỉnh, nhất quyết nghe theo ý mình.
- Nhưng đây là việc của anh, anh muốn tự tay chấm dứt chuyện này. Duệ Trân, em hiểu cho anh một chút đi có được không?
Ánh mắt cô có phần dao động nhưng rốt cuộc vẫn không nghe theo anh. Mỗi người một ý, cả hành lang dài vang lên tiếng cãi vã qua lại.
- Em không hiểu, em cũng không muốn hiểu. Linh cảm của người phụ nữ, nhất là của người phụ nữ sắp làm mẹ, sẽ không thể sai. Nếu lần này anh đi, nhất định sẽ xảy ra chuyện.
Lúc này, cô không chỉ muốn giữ anh cho riêng mình mà còn muốn giữ cha cho đứa bé. Nếu anh xảy ra mệnh hệ gì, chẳng phải sau này cô sẽ ân hận suốt đời sao?
- Anh biết em lo cho anh, nhưng Duệ Trân, chuyện này không phải trò đùa. Anh không muốn em rơi vào nguy hiểm thêm một lần nữa.
Tử Quân thở dài rồi nhìn cô. Duệ Trân rốt cuộc vẫn cứng đầu như vậy, từ trước tới nay đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô bướng bỉnh đến thế.
- Anh không muốn em gặp nguy hiểm không có nghĩa là anh được quyền bước vào chỗ chết. Em nhất định phải đi, lần này em nhất định phải đi cùng anh.
Lúc này, cô đã không còn giữ được cảm xúc mà lớn tiếng. Cô lớn tiếng với anh không phải vì cô không yêu anh, mà là vì cô quá yêu anh, yêu đến mức có thể bỏ tất cả để anh được an toàn.
- Nếu như em vẫn cố chấp như vậy, anh sẽ không còn nhẹ nhàng nữa đâu.
Tử Quân nhìn cô, ánh mắt sắc lạnh quét qua người Duệ Trân. Cô có thể cảm nhận được ánh mắt ấy hoàn toàn khác với ánh mắt trước đây anh nhìn cô, nó như một sự ép buộc, trói buộc cô vào một xiềng xích vô hình.
- Em vẫn muốn đi theo anh, vậy anh sẽ làm gì?
Cô nhàn nhạt hỏi lại anh, ánh mắt với vẻ quyết đoán chẳng kém anh chút nào. Cho dù anh có là thượng tướng, có là người đứng đầu chuyên án thì cũng không thể ép buộc cô nghe theo ý anh.
- Anh xin lỗi.
Giọng Tử Quân trầm xuống, bàn tay anh nhanh chóng đưa lên rồi đánh vào sau gáy cô. Duệ Trân còn chưa kịp phản ứng lại đòn đánh đó đã mất đi ý thức mà ngã xuống. Tử Quân rất nhanh đưa tay ra đỡ lấy cô, anh nhìn gương mặt đang ngủ của cô mà trong lòng có chút không nỡ rời đi.
"Xin lỗi Duệ Trân, đây là cách cuối cùng anh có thể nghĩ đến. Xin lỗi em... anh cần em. Rốt cuộc, đến cuối cùng, anh đứng trên biết bao nhiêu người, đã thắng bao nhiêu trận, nhưng vẫn đứng sau em. Kẻ thua cuộc này đã để mất chiến thắng vào tay em rồi. Lần này, cho phép anh được ích kỷ, chỉ một lần thôi."
Anh ôm cô vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ cô đang bao trọn lấy cơ thể anh. Chỉ cần là cô, thì cái giá nào trả cũng rất xứng đáng. Chỉ cần là cô, thì bao lâu anh cũng đợi.
- Ngủ ngon nhé. Lát nữa tỉnh lại, anh nhất định sẽ ở bên cạnh em.
Anh mỉm cười ôm cô vào lòng rồi mang cô về văn phòng của mình. Bước chân anh chậm rãi, như muốn níu giữ thêm hơi ấm của cô ở bên cạnh. Cả cuộc đời anh không chịu cúi đầu trước ai, nhưng anh nguyện vì cô mà quỳ gối khom lưng.
- Lộ Lộ, Duệ Trân ngủ quên ở văn phòng anh rồi, em đến đón cô ấy giúp anh nhé.
Nhìn cô đang say giấc ngủ, Tử Quân dường như lại có thêm động lực để cố gắng. Phía bên kia, Lộ Lộ cũng lo cho Lâm Bắc Thần không kém, nhưng vì nhiệm vụ, cô ấy mới để hắn đi vào nơi nguy hiểm như Dương Long.
- Vâng, anh đi đi, lát nữa em sẽ đến đón chị.
Nhận được câu trả lời từ bên kia, Tử Quân khẽ mỉm cười rồi cúp máy. Anh đặt lên bàn một huân chương được tháo xuống từ áo mình, nhẹ nhàng bước đến bên cạnh rồi hôn lên trán cô.
"Duệ Trân, chờ anh trở về."
Tử Quân đắp giúp cô một chiếc áo còn vương mùi gỗ đàn hương. Nếu như anh không kịp quay lại, thì chiếc áo này sẽ giúp cô bình tĩnh hơn một chút. Nhất định lúc đó cô sẽ giận anh, nhưng anh không còn cách nào khác.
Bước ra cửa, Tử Quân vẫn cố gắng nán lại để nhìn cô. Đến khi Lâm Bắc Thần chạy vào gọi, anh mới luyến tiếc đóng cửa lại mà ra ngoài.