82. Chương 82: Hỗn loạn

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Càng về đêm, trời lại càng lạnh hơn. Một khoảng không yên lặng bao trùm toàn bộ bệnh viện, giấu đi sự bận rộn, vội vã và tấp nập của một ngày. Ngày nào cũng vậy, bệnh viện luôn trải qua những khung giờ, những công việc lặp đi lặp lại, dần trở thành một quy luật bất biến.
Riêng khu điều trị tâm thần, về đêm vẫn có một số bệnh nhân không ngủ được do ác mộng hoặc mất ngủ. Nhiều người điên loạn chạy khắp bệnh viện, gây náo loạn suốt đêm rồi đến sáng mới thiếp đi. Người bệnh tâm thần luôn là vậy, dù mắc phải vấn đề tâm lý nào, họ cũng đều từng trải qua một giai đoạn tuyệt vọng tột cùng.
Trong căn phòng còn thoảng hương thơm của hoa lan, một người đàn ông với dung mạo ưu tú đang nhìn ra bên ngoài. Ánh trăng hôm nay sáng hơn mọi khi, trăng tròn và báo hiệu một cuộc săn sắp sửa kết thúc. Tô Vũ Đình cầm lấy con dao khắc hình rồng uốn lượn quanh mặt trăng rồi đưa lên hướng về vầng trăng tròn. Ánh trăng bên ngoài nhanh chóng xuyên qua hình mặt trăng trên dao, tạo nên một vệt sáng màu hồng pha lẫn tuyệt đẹp. Bên trong vết sáng ấy ẩn chứa một mật mã ngầm, cùng hình ảnh đôi cánh thiên thần đang sải rộng trên bầu trời. Đây chính là con dao được truyền từ đời thủ lĩnh này sang đời thủ lĩnh kế nhiệm của Dương Long.
Trước khi Dương Long rơi vào tay Dạ Hoắc Tước và bị biến chất hoàn toàn, nó đã từng có cái tên là Nguyệt Long, mang ý nghĩa là một con rồng hoạt động trong đêm. Tổ chức hướng tới việc cứu người, giúp dân và hỗ trợ các hoạt động cách mạng thời chiến tranh. Nguyệt Long ra đời cách đây năm mươi năm và dần lớn mạnh theo thời gian. Khẩu hiệu của tổ chức chính là cứu người, giúp dân, một lòng hướng đến tự do, hạnh phúc và dân quyền.
Cho đến một ngày, khi Hạ Đông – thủ lĩnh đời trước – nhận Dạ Hoắc Tước làm con nuôi. Hắn có dã tâm không hề nhỏ. Khao khát thâu tóm cả tổ chức đã biến hắn thành một con quỷ. Dạ Hoắc Tước và Tô Vũ Đình đều theo Hạ Đông học võ thuật, học y dược. Cả hai đều có năng lực ngang tài ngang sức, nhưng Tô Vũ Đình vẫn nhỉnh hơn một chút so với Dạ Hoắc Tước. Sau khi nghe được tin Hạ Đông sẽ chọn Tô Vũ Đình làm người kế nhiệm, hắn đã lên kế hoạch từng bước giết chết Hạ Đông, thay đổi di chúc và giam Tô Vũ Đình vào nhà lao. Thay đổi quy luật của tổ chức, thay đổi cả một cái tên, hắn dần dần biến Nguyệt Long thành Dương Long – một tổ chức chuyên buôn bán chất cấm, hàng cấm và thực hiện các hoạt động phi pháp.
Tô Vũ Đình cũng bị hắn bắt giam và tra tấn bằng nhiều hình thức đến mức sinh ra hoang tưởng, dẫn đến tâm lý điên loạn. Sau này, Tô Vũ Đình được những người còn giữ được lương tâm trong tổ chức đã cứu ra ngoài và trở thành bệnh nhân của bệnh viện này.
- Anh đang nghĩ gì vậy?
Tô Vũ Đình giật mình quay đầu nhìn lên, thì ra là Diệp Vũ Thanh. Nàng chính là người của tổ chức cũ, đã đồng hành cùng hắn suốt những năm qua.
- Không có gì, chỉ là có chút luyến tiếc.
Hắn mỉm cười rồi đứng dậy, thu dọn đồ đạc, sau đó nhìn lại căn phòng đã gắn bó với hắn suốt một năm trời. Thời gian ở đây hắn cũng đã ngộ ra rất nhiều điều, chỉ là chưa đợi được thời cơ nên mới mai danh ẩn tích đến tận bây giờ.
- Xe đã chuẩn bị xong rồi, chúng ta đi thôi.
Diệp Tử Thanh bước ra ngoài, giúp Tô Vũ Đình đóng cửa phòng, cũng là khép lại quãng thời gian dài đầy ắp kỷ niệm ở nơi này.
- Vậy là từ giờ sẽ không được trở lại đây nữa sao? Cũng có chút không nỡ nhỉ.
Ngồi vào ghế lái phụ, Tô Vũ Đình nhìn bệnh viện một lần cuối rồi cảm thán. Về đêm, hơi thở của bệnh viện nhẹ dần, chỉ còn lại tiếng gió rì rào cùng tiếng lá cây xào xạc. Hắn vô thức nhìn lên căn phòng của cô, rốt cuộc cũng phải chia tay bằng cách này.
- Tô Vũ Đình từ bao giờ đã biết luyến tiếc thế này rồi đây? Hay là anh tương tư cô nương đa tài kia rồi?
Diệp Tử Thanh cười lớn rồi nói đùa. Chiếc xe nhanh chóng rời đi hướng thẳng đến vùng ngoại ô.
- Tương tư sao? Cũng có thể đấy chứ.
Tô Vũ Đình vẫn hướng mắt về phía bệnh viện, nhìn nó ngày càng xa dần rồi chìm vào trong bóng đêm lạnh lẽo.
Con đường vốn quen thuộc về đêm nay lại càng thêm cô quạnh. Có lẽ hắn sẽ phải rời khỏi thành phố này, đến một nơi thật xa để bắt đầu lại từ đầu. Bây giờ đã không còn Nguyệt Long, sau khi giải quyết xong mọi ân oán, cũng là lúc Tô Vũ Đình hoàn toàn biến mất.
Chiếc xe nhanh chóng dừng lại trước căn cứ của Dương Long. Nơi này đã rất lâu rồi hắn không trở lại, đã tròn một năm. Nó thay đổi cũng khá nhiều, không còn dáng vẻ yên bình nhưng thần bí khi xưa của Nguyệt Long. Giờ đây nó trở thành một Dương Long mang đầy hơi thở chết chóc, oán hận, lầm than và tội lỗi.
Trước mắt hắn, người của cảnh sát nằm la liệt dưới sàn, một số người đang dần bị cát lún kéo xuống sâu.
Bên trong căn nhà là cả một cảnh tượng hỗn loạn với tiếng súng, tiếng dao chạm vào nhau vang lên giữa một vùng trời đêm yên ắng. Hắn chợt tự hỏi, đây có còn là căn nhà nơi hắn từng lớn lên nữa không?
- Diệp Tử Thanh, cô cứu người trước, giảm thiểu tối đa thương vong.
Diệp Tử Thanh nhận mệnh lệnh, nhanh chóng đi sơ cứu cho những người bị thương nặng. Nàng may mắn cầm theo đồ nghề nên cũng đã cứu được khá nhiều người. Chỉ là họ đều đã bất tỉnh nên không ai có thể nhìn thấy gương mặt nàng, cũng không ai biết đến sự tồn tại của nàng ở nơi này.
Tô Vũ Đình bước vào bên trong căn nhà quen thuộc đã gắn liền với thời niên thiếu của mình. Đã từng là một nơi hoa lệ nhưng giờ đây căn nhà chỉ còn lại cảnh điêu tàn. Người của Dương Long và cảnh sát đang giao đấu với nhau, trong đó còn có mười hai đặc vụ của Tử Quân.
"Rốt cuộc cũng phải chấm dứt chuyện này rồi."
Nhìn quanh căn nhà đang trong sự hỗn loạn, hắn tìm kiếm bóng dáng quen thuộc của người huynh đệ chẳng cùng cha cũng chẳng cùng mẹ. Nhưng rồi mãi một lúc sau hắn vẫn không tìm thấy, Tô Vũ Đình thở dài rồi chợt nghĩ ra gì đó, hắn quay người, bước ra phía sau căn nhà. Dạ Hoắc Tước không có ở trong này, hắn tuy ngoài miệng luôn lớn tiếng nhưng lại rất sợ chết. Vì vậy nhất định sẽ không ngồi yên trong căn nhà này chờ cảnh sát đến bắt.
Đúng như hắn dự đoán, Dạ Hoắc Tước đang ở đây. Hắn đang chạm trán với một trong mười hai đặc vụ của Tử Quân, người đặc vụ kia sớm đã bị thương nặng, còn Dạ Hoắc Tước mới chỉ có vài vết thương nhỏ.
- Cậu vẫn như ngày nào nhỉ, Dạ Hoắc Tước.
Tô Vũ Đình nhìn hắn rồi hờ hững nói. Hắn tựa lưng vào tường nhìn con quỷ của Dương Long đang gầm gừ, cố gắng níu kéo sự sống. Hắn chính là kẻ đã giết ba nuôi, kẻ đã chôn vùi cả Nguyệt Long vào cát trắng, Dạ Hoắc Tước.
- Mày… mày chưa chết sao?
Vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc của hắn, Dạ Hoắc Tước liền nhìn về phía Tô Vũ Đình. Trong tiềm thức của hắn, cái tên Tô Vũ Đình thực sự đã chết cách đây một năm, nhưng ngay lúc này Tô Vũ Đình lại đang đứng trước mặt hắn. Có sự hoảng sợ, hoang mang và cả ngạc nhiên.
- Thù còn chưa trả, mày nghĩ tao dễ dàng chết như vậy sao?
Tô Vũ Đình nhoẻn miệng cười rồi bước chầm chậm đến chỗ của hắn. Nói về võ thuật thì cả hai ngang tài ngang sức, nhưng sau bao nhiêu năm trôi qua như vậy, bây giờ chẳng thể nói trước được điều gì. Có thể sẽ là Tô Vũ Đình thua, cũng có thể sẽ là Dạ Hoắc Tước phải gục xuống. Nhưng dù là kết quả như nào thì đây chắc chắn sẽ là lần cuối cùng. Nguyệt Long hay Dương Long, dù thiện hay ác, cũng đều phải đến lúc chấm dứt tất cả.
- Vậy ra chính là mày đã tiếp tay cho bọn cảnh sát sao? Đáng chết, vậy mà tao cứ nghĩ mày đã biến mất khỏi thế giới này rồi chứ.