Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 83: Sự sụp đổ của một đế chế
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cho đến cuối cùng, hắn vẫn không thể ngờ rằng Tô Vũ Đình lại còn sống. Ngày đó, chính Diệp Tử Thanh đã báo tin Tô Vũ Đình đã chết, thậm chí còn mang thi thể đến trước mặt hắn. Vì đang đắc ý với một phi vụ lớn thành công, hắn đã không hề kiểm tra lại.
- Mày đã làm những chuyện trái với lương tâm đạo đức, chẳng lẽ không sợ một ngày nào đó mày cũng sẽ phải gánh chịu những điều tương tự sao?
Đến tận bây giờ, hắn vẫn không thể hiểu nổi tại sao Dạ Hoắc Tước lại hành động thiếu cân nhắc đến vậy. Dã tâm đã hủy hoại một con người, và con người ấy lại hủy hoại hàng ngàn sinh mệnh.
Dạ Hoắc Tước lau đi vệt máu vương trên khóe miệng, hắn nhìn Tô Vũ Đình rồi khẽ mỉm cười.
- Nếu tao sợ, thì tao đã chẳng làm. Tao chưa bao giờ hối hận về những gì mình đã gây ra.
Nhìn Dạ Hoắc Tước lúc này chẳng khác nào một con chim gãy cánh, Tô Vũ Đình hít một hơi thật sâu rồi nói với hắn:
- Vậy tao cũng chẳng còn gì để nói với mày nữa. Chúng ta… hãy kết thúc ân oán tại đây đi.
Tô Vũ Đình bây giờ không còn là một bệnh nhân tâm thần nữa. Hắn chính là con nuôi của Hạ Đông, là người thừa kế theo di chúc của ông ta. Hắn không hề thua kém Dạ Hoắc Tước là bao, nhưng lại vì quá tin người mà gây ra họa diệt vong cho cả một tổ chức.
- Để tao xem mày có thể làm gì tao. Nếu một năm trước mày chưa chết, thì bây giờ tao sẽ tiễn mày về với Hạ Đông.
Dạ Hoắc Tước dứt lời liền lao đến chỗ Tô Vũ Đình. Nhưng hắn chỉ thấy Tô Vũ Đình nở một nụ cười, rồi né người sang một bên. Với thân thủ nhanh nhẹn, Tô Vũ Đình đã đánh trúng vào những yếu điểm của Dạ Hoắc Tước, nhanh chóng buộc hắn phải lùi lại.
- Qua bao năm, mày vẫn y như vậy, chẳng hề thay đổi được chút nào những điểm yếu của mình.
Dạ Hoắc Tước nhìn Tô Vũ Đình rồi một lần nữa lao lên. Lần này, Dạ Hoắc Tước đã đánh trúng vào những yếu điểm của Tô Vũ Đình. Nhưng hắn không biết rằng, người huynh đệ cùng được nhận nuôi với hắn, qua bao năm đã khắc phục được hết những yếu điểm đó. Bởi lẽ, Tô Vũ Đình luôn ghi nhớ những lời Hạ Đông đã dạy, ngày một hoàn thiện hơn dù cho có phải sống trong bệnh viện tâm thần.
Giữa hắn và Tô Vũ Đình là ân oán cá nhân, nhất định hôm nay phải giải quyết dứt điểm. Một kẻ mất kiểm soát đối đầu với một kẻ bình tĩnh, kết quả thắng thua đã quá rõ ràng. Hơn nữa, sức lực của Dạ Hoắc Tước bây giờ cũng không thể sánh bằng Tô Vũ Đình, bởi lẽ hắn đã hao tốn quá nhiều sức lực để hạ gục đội đặc vệ của Tử Quân.
Không ngoài dự đoán, chỉ mười lăm phút sau, Tô Vũ Đình đã bắt được Dạ Hoắc Tước và hạ gục hắn chỉ bằng ba đòn đánh chí mạng. Có lẽ suốt bao nhiêu năm qua, hắn đã quên mất sự tồn tại của Tô Vũ Đình, quên đi những tội ác mình đã gây ra. Giờ đây, Tô Vũ Đình đứng đây để nhắc nhở hắn về người cha nuôi đã bị chính tay hắn sát hại.
- Đến lúc phải thanh toán hết mọi ân oán rồi, Dạ Hoắc Tước.
Tô Vũ Đình nhìn hắn đang nằm trên sàn lạnh lẽo, lập tức đưa tay kéo áo hắn đứng dậy. Mục tiêu của hắn chỉ có Dạ Hoắc Tước, những chuyện còn lại hắn sẽ không bận tâm.
- Mày khiến tao ngạc nhiên đấy.
Nụ cười nở trên môi Dạ Hoắc Tước, hắn thả lỏng cơ thể, đúng hơn là hắn đã chẳng còn chút sức lực nào để phản kháng. Mặc cho Tô Vũ Đình kéo lê đi, hắn vẫn không thốt ra nửa lời than vãn. Bởi lẽ, trong cuộc chiến lần này, hắn thực sự đã thua rồi.
Căn nhà to lớn sừng sững hơn năm mươi năm ở vùng sa mạc rộng lớn ấy, gắn liền với biết bao kỷ niệm của Tô Vũ Đình. Giờ đây phải rời xa nơi từng chất chứa nhiều kỷ niệm, thực lòng hắn cũng không nỡ. Tô Vũ Đình là một đứa trẻ mồ côi được Hạ Đông nhận làm con nuôi, bởi vợ ông đã sớm qua đời vì bệnh ung thư. Tô Vũ Đình luôn kính trọng người cha này, một lòng theo đuổi lý tưởng của ông: trở thành người tốt.
Hắn mang Dạ Hoắc Tước ra bên ngoài. Vừa nhìn thấy Diệp Tử Thanh, hắn liền lên tiếng hỏi:
- Cô đã xong việc chưa?
Diệp Tử Thanh vẫn đang bận rộn băng bó cho một đặc vụ đang nằm dưới đất, cô vừa làm vừa đáp:
- Cũng sắp xong rồi, đây là người cuối cùng.
Trong số những người Diệp Tử Thanh cứu được có cả Lâm Bắc Thần và Ngụy Thế Thanh. Cả hai đều bị thương nặng, máu chảy loang lổ cả một vùng cát. Diệp Tử Thanh khó khăn lắm mới cầm được máu cho họ. Cô không thể đưa tất cả đến bệnh viện, chỉ đành để họ lại đó đợi người của phía cảnh sát đến đón. Hơn nữa, Tử Thanh cũng không muốn quay trở về bệnh viện, bởi khi gặp lại đồng nghiệp, sẽ rất khó để cô lựa chọn rời đi.
- Được rồi, chúng ta đi thôi.
Diệp Tử Thanh sau khi băng bó xong vết thương cho người cuối cùng liền đứng dậy, chạy về phía Tô Vũ Đình. Mọi chuyện giờ đây đang dần khép lại, chỉ có điều những câu chuyện mới mở ra không biết sẽ là phúc hay họa.
"Bùm!"
Bất chợt, một tiếng nổ lớn vang lên, tòa nhà vốn kiên cố trong thoáng chốc đã sụp đổ. Một quả bom hẹn giờ, đúng vào mười hai giờ đêm đã phát nổ. Sức công phá của nó khá lớn, lan rộng cả ra bên ngoài. Diệp Tử Thanh giật mình quay lại nhìn, liền bị sức công phá hất văng mà ngã xuống. Căn nhà trong phút chốc đổ sập, tất cả những người bên trong đã bị chôn vùi trong cát bụi.
"Là Dạ Hoắc Tước làm sao?"
Có lẽ hắn đã lường trước được kết cục của đêm nay, nên sớm chẳng còn gì để luyến tiếc. Một quả bom đã phá hủy đi tất cả những gì còn sót lại của căn nhà, chôn vùi những tội ác mà chính tay hắn đã gây ra. Hắn buông bỏ tất cả, ánh mắt nhìn cơ ngơi đã bao năm gắn bó mà không khỏi chạnh lòng. Dù sao thì Dạ Hoắc Tước cũng đã từng lớn lên ở đó, từng có những khoảnh khắc huy hoàng tại đó. Lựa chọn phá hủy ngôi nhà kia thực sự là một điều rất khó khăn đối với hắn.
"Mọi chuyện vậy là kết thúc rồi sao? Rốt cuộc thì Cẩn Duệ Trân cũng không phải lo nghĩ nữa rồi."
Diệp Tử Thanh mỉm cười đứng dậy, quay lưng rời đi, bỏ lại phía sau lưng là cả một quá khứ huy hoàng từng tồn tại. Không có gì là mãi mãi, không có gì trường tồn cùng thời gian. Cả một thời kỳ huy hoàng rồi cũng sẽ có lúc sụp đổ. Không có gì là vĩnh hằng.
- Ra cảng đi, chúng ta sẽ rời khỏi thành phố này.
Diệp Tử Thanh ngồi lên ghế lái rồi chỉnh lại gương chiếu hậu. Dạ Hoắc Tước bị Tô Vũ Đình áp chế, vốn dĩ đã không còn sức lực để chống cự.
Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh, chạy thẳng đến bến cảng. Cuối cùng, thời điểm mà hắn đã mong chờ suốt một năm qua cũng đã đến. Tô Vũ Đình nhìn ra bên ngoài, nơi phố phường đông đúc vốn từng rất quen thuộc.
Tiếng bom lớn đã đánh thức không biết bao nhiêu người dân và làm chấn động lực lượng cảnh sát. Sau khi xác định được đó chính là tiếng bom nổ ở vùng ngoại ô thành phố, nơi mà Tử Quân sẽ đến vào đêm nay, Giám đốc Hoắc liền nhanh chóng điều người đến tiếp viện. Sau vụ nổ, một khung cảnh đáng sợ và kinh hoàng hiện ra. Bầu không khí trở nên đục ngầu và đầy khói bụi, với những mảnh vỡ từ đống đổ nát bủa vây khắp nơi. Âm thanh của bom nổ vang lên, phá hủy mọi thứ trong tầm ảnh hưởng của nó, làm rung chuyển mặt đất và gây chấn động mạnh đến tâm trí con người.
Trên mặt đất, những mảnh vụn xe cộ, đồ vật khác bị ném văng xa, tạo thành một cảnh tượng tàn phá đáng sợ. Căn nhà, vốn được xem là một phần lịch sử của thời đại, cũng đã đổ nát, đánh dấu sự sụp đổ của một đế chế. Toàn bộ cảnh tượng hoang tàn sau vụ nổ bom gợi lên một cảm giác tuyệt vọng và đau đớn.
Công cuộc tìm kiếm nhanh chóng được phát động. Những người sống sót còn lại rất ít ỏi, thi thể la liệt nằm trên bãi cát trải dài. Mùi máu tanh nồng nặc tỏa lên. Đội cứu hộ rất nhanh đã có mặt. Người còn sống được đưa lên xe cấp cứu, còn những thi thể không còn hơi thở cũng được mang về để an táng và ghi công. Trong một đêm ngắn ngủi, dường như mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi.