88. Chương 88: Tử Quân, tại sao lại là chàng?

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng

Chương 88: Tử Quân, tại sao lại là chàng?

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Có lẽ khi cô đọc được lá thư này thì tôi đã rời khỏi thành phố và đến một nơi xa. Cô vẫn luôn thắc mắc về thân phận của tôi, phải không? Tôi chỉ muốn nói rằng tò mò quá nhiều không phải là điều tốt, cô nên giữ sự tò mò đó cho riêng mình. Cô chỉ cần biết rằng tôi là Tô Vũ Đình, một bệnh nhân tâm thần từng được cô điều trị và dưới sự giám sát của cô. Đọc đến đây có lẽ cô cũng thắc mắc về thân phận của Diệp Tử Thanh, đúng không? Nhưng có lẽ cô cũng đã phần nào đoán ra nên tôi sẽ không nói thêm nữa. Thời gian không còn nhiều, tôi sắp phải rời đi rồi. Chúc cô một đời bình an, hạnh phúc. Và nếu có thể, tôi hy vọng sau này chúng ta sẽ gặp lại.
Tô Vũ Đình."
Lá thư của hắn được gấp gọn gàng và để trong bao thư. Dường như cô có thể cảm nhận được chút thành ý, chút trang trọng trong bức thư đó. Giờ đây, mọi chuyện của Dương Long cũng đã đến hồi kết thúc, cô chẳng còn muốn đi tìm sự thật, vén màn bí ẩn của Tô Vũ Đình nữa. Chỉ cần hắn không có ý xấu, cô việc gì phải bận tâm?
Gấp lại lá thư, cô nhìn về phía vườn hoa xinh đẹp ngay trước mắt. Những khóm hoa sau cơn mưa dường như càng trở nên lộng lẫy và xinh đẹp hơn. Cô chầm chậm bước đến chiếc ghế, rồi ngồi xuống nghỉ ngơi.
- Chị uống chút nước đi.
Lộ Lộ mở nắp chai nước rồi đưa đến trước mặt cô. Duệ Trân thuận tay đón lấy chai nước từ Lộ Lộ và uống một ngụm.
- Này cô, nghe nói gì chưa?
Từ phía sau lưng, giọng nói của một cô y tá đang trò chuyện với một nữ bác sĩ trẻ vang lên. Cô bất giác dừng hành động, nhưng rất nhanh lại tiếp tục tận hưởng cảm giác trong lành của ngày sau mưa. Tò mò chuyện của người khác vốn không tốt, mà nghe trộm chuyện của người khác lại càng không hay.
- Nghe nói là đã tìm thấy xác của Thượng tướng Cảnh rồi đúng không?
Vị bác sĩ kia nhanh chóng đáp lời, liền bị cô y tá đánh vào tay nhắc nhở.
- Nhỏ tiếng thôi, lỡ bác sĩ Cẩn nghe thấy thì sao?
Nói rồi, cả hai nhìn về phía cô, chỉ thấy chai nước trên tay cô đã rơi lúc nào không hay. Duệ Trân đứng hình, như thể có một luồng điện chạy xẹt qua cơ thể.
- Cô… cô vừa nói gì?
Duệ Trân mặc kệ vết thương trên chân còn chưa lành, lập tức chạy về phía cô y tá kia. Cơ thể cô run lên vì sợ hãi, bàn tay nắm chặt cổ tay y tá khiến cô ta có phần hoảng sợ.
- Bác… bác sĩ Cẩn, buông tay ra đã.
Cô y tá đau đớn vặn vẹo cánh tay để thoát khỏi lực nắm của cô. Duệ Trân cũng nhanh chóng nhận ra, buông tay ra và lấy lại ý thức, rồi vội vàng hỏi.
- Chuyện khi nãy cô nói là thật sao? Thực sự đã tìm thấy thi thể của Tử Quân rồi à?
Trong lòng cô, giờ đây chỉ còn một hy vọng duy nhất: rằng tin đó là giả. Nếu nó thực sự đúng như lời cô y tá kia nói, thì cô chẳng biết bản thân sau này sẽ phải sống ra sao, sống thế nào khi không có chàng bên cạnh.
- Đúng vậy, phía cảnh sát đã tìm thấy thi thể của Thượng tướng Cảnh trong nhà kho của tổ chức Dương Long.
Cô y tá vừa nói xong, Duệ Trân liền quay người chạy ra sân bệnh viện. Lộ Lộ phía sau cũng nhanh chóng chạy theo, sợ rằng vết thương của cô sẽ bị ảnh hưởng, cũng sợ rằng cô sẽ mất bình tĩnh mà gây ra tai nạn.
- Chị Duệ Trân, chị bình tĩnh đã. Chưa nhìn thấy người chưa thể xác định rõ.
Duệ Trân không trả lời Lộ Lộ, lập tức tìm chiếc xe của mình rồi ngồi vào ghế lái. Ngay lúc này, cô như một con thú mất kiểm soát, muốn lao thẳng về phía trước mà không chút suy nghĩ.
- Nguy hiểm lắm, để em lái.
Lộ Lộ lập tức kéo cô sang ghế lái phụ rồi ngồi lên xe. Nếu để cô lái trong tình trạng hiện tại, nhất định sẽ xảy ra chuyện không hay. Duệ Trân dù mất bình tĩnh, nhưng vẫn phân biệt được điều gì có lợi, điều gì có hại, cô ngoan ngoãn ngồi vào ghế lái phụ rồi để toàn quyền lái xe cho Lộ Lộ.
Chiếc xe nhanh chóng di chuyển ra khỏi sân bệnh viện trong sự gấp gáp của cô. Lòng cô nóng như lửa đốt, ngay lúc này cô chỉ mong rằng mọi thứ đang diễn ra chỉ là một giấc mơ. Nếu chàng cứ mất tích như vậy, thì cô còn có thể hy vọng. Nhưng bây giờ đã tìm thấy được thi thể của chàng, chàng bảo cô làm sao có thể tiếp tục hy vọng được nữa đây?
"Nhất định không phải Tử Quân, nhất định không phải chàng."
Khoảng chừng mười phút sau, chiếc xe dừng lại trong sân trụ sở cảnh sát. Bên ngoài là một đám người đang vây quanh một thứ gì đó, cô có thể loáng thoáng nhìn thấy một thi thể được phủ khăn trắng nằm giữa đám đông. Giám đốc Hoắc cũng ở bên ngoài, ông đang kiểm tra lại thi thể để xác định rằng đó có thực sự là chàng hay không.
- Duệ Trân, sao cô lại đến đây rồi?
Vừa nhìn thấy cô từ bên ngoài chạy vào, Giám đốc Hoắc có phần ngạc nhiên hỏi. Đội trinh sát chỉ vừa mới tìm thấy thi thể của chàng hai tiếng trước, vậy mà tại sao chuyện này lại đến tai cô nhanh như vậy? Ngay cả Lâm Bắc Thần còn chưa biết chuyện, thì cô làm sao có được thông tin?
- Tử… Tử Quân… đây thực sự là Tử Quân sao?
Bước chân cô run run bước đến bên chiếc giường nơi đặt một thi thể phủ khăn trắng. Cô không có can đảm để mở chiếc khăn trắng kia ra, càng không có đủ dũng khí để đối mặt với sự thật. Cô đã từng nhìn thấy biết bao nhiêu thi thể, nhưng ngay lúc này cô lại sợ hãi trước một thi thể mang hơi ấm ngay trước mặt.
- Bác sĩ Cẩn, cô bình tĩnh một chút.
Giám đốc Hoắc bước đến bên cạnh cô rồi đỡ lấy. Ông biết rằng cô nhất định sẽ không chấp nhận được sự thật này, nhưng dù gì mọi chuyện cũng đã xảy ra. Không ai có thể quay ngược thời gian, không ai có thể hồi sinh người đã chết.
- Không… không… Tử Quân, đây không phải là Tử Quân. Chàng ấy vẫn còn sống…
Cô mỉm cười lắc đầu rồi lùi dần về phía sau. Trong tiềm thức của cô, chàng nhất định vẫn còn sống. Cho dù là tự lừa dối bản thân, cô cũng không muốn tin vào sự thật rằng chàng đã rời bỏ cô mà đi.
- Dù cô không chấp nhận, nhưng tôi vẫn phải nói rằng thi thể nằm ở kia chính là Thượng tướng Cảnh. Cô đừng tự lừa dối bản thân nữa.
Giám đốc Hoắc nắm chặt tay lại để giữ cho cảm xúc của bản thân không bật khóc. Nhìn cô quằn quại trong đau đớn, ông cũng chẳng vui vẻ gì. Chỉ có điều, ông không muốn cô mãi chìm trong hố sâu tuyệt vọng, người đi cũng đã đi rồi, giờ đây cô cần sống cho riêng mình.
- Không, ông nói dối, đó không phải là Tử Quân, Tử Quân của tôi còn sống kia mà… chàng ấy… chàng ấy…
Cô nấc lên từng hồi rồi ngồi sụp xuống đất. Cả thế giới trong cô giờ đây hoàn toàn bị bóng đêm bao phủ. Ánh sáng cuối cùng đã không còn nữa, rốt cuộc cô vẫn phải trở về với cuộc sống như ngày trước sao?
- Nếu cô không tin, có thể tự mình đi kiểm chứng.
Nói rồi, Giám đốc Hoắc chỉ tay về hướng thi thể được đặt trên chiếc giường với khăn trắng phủ qua đầu.
- Lúc đầu tôi không muốn cho cô biết vì tinh thần cô bây giờ đang chịu đả kích nặng nề. Nhưng bây giờ cô đã biết rồi, nên cắt đứt những suy nghĩ của cô sớm hơn một chút cũng tốt.
Hoắc Đình quay người rời đi, để lại cô ngồi dưới đất thẫn thờ nhìn thi thể lạnh toát trước mặt. Cô không có dũng khí để nhìn, sợ rằng nếu nhìn, cô cả đời cũng sẽ không quên được.
Vậy ra đến cuối cùng chàng lại lựa chọn từ bỏ cô.
Vậy ra đến cuối cùng chàng lại nỡ thất hứa với cô.
Duệ Trân ôm lấy lồng ngực đang đau nhói, cô khóc không thành tiếng nhìn thi thể trước mặt.
- Tử Quân, tại sao vậy?