89. Chương 89: Huyễn cảnh thành sự thật

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thành phố tấp nập, dòng người hối hả chen chúc nhau trong tiết trời se lạnh đầu xuân. Một buổi sáng bình thường như bao ngày, những tòa nhà cao chọc trời che khuất ánh nắng sớm, chỉ còn những vạt nắng nhạt nhòa vương vãi trên mặt đất. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ ầm ĩ và những cuộc trò chuyện vọng lại tạo nên âm thanh đặc trưng của một thành phố không ngủ. Các cửa hàng đã mở cửa đón khách, quán cà phê quen thuộc giờ đây còn phục vụ cả bánh mì và đồ ăn sáng nhẹ. Người người hối hả bước đi, xe buýt, taxi, ô tô, xe máy nối đuôi nhau tấp nập trên phố. Tất cả tạo nên một bầu không khí sôi động và vội vã.
Mùa này, hoa anh đào đã nở rộ, những cánh hoa mềm mại và mỏng manh trải khắp các con đường. Trên vỉa hè ngập tràn hương anh đào, một người phụ nữ trẻ đang bế đứa con thơ trên tay. Cô nhẹ nhàng ngân nga khúc hát ru, dỗ dành đứa bé đang khóc. Nét mặt cô dịu dàng nhưng lại phảng phất một nỗi buồn khó tả.
Một năm đã trôi qua, thành phố thay đổi nhiều nhưng vẻ tấp nập, nhộn nhịp vẫn như xưa. Duệ Trân giờ đây đã trở thành một bà mẹ bỉm sữa, công việc ở bệnh viện cũng được Lộ Lộ đảm nhiệm khá nhiều. Cô đã hạ sinh con gái đầu lòng vào mùa đông năm ngoái, trong tiết trời giá rét cắt da cắt thịt. Cô đặt tên con bé là Cảnh Lạc Viên. Lạc Viên từ nhỏ đã ngoan ngoãn, ít quấy khóc và vô cùng đáng yêu. Cô bé chào đời trong sự chào đón của toàn thể y bác sĩ bệnh viện thành phố, cùng với niềm vui của các trinh sát bên trụ sở. Nhiều người lũ lượt đến thăm cô sau sinh, nhưng trong số hàng trăm người ấy, lại không có anh.
Tròn một năm ngày anh mất, hôm nay chính là ngày giỗ của Tử Quân.
Giữa dòng người tấp nập trên phố, Duệ Trân ôm đứa con thơ bước vào một cửa tiệm. Cô mua một bó hoa rồi nhanh chóng rời đi. Sáng nay cô đã hẹn Giám đốc Hoắc đến viếng mộ anh, cô cũng muốn đưa Lạc Viên đến để anh được nhìn thấy mặt con.
- Chị Duệ Trân.
Chiếc xe dừng lại trước cửa tiệm hoa, Lộ Lộ đã đến đón cô. Dù mọi thứ có thay đổi thế nào, Lộ Lộ vẫn muốn làm tài xế riêng cho cô. Duệ Trân có từ chối ra sao, cô ấy cũng không thay đổi quyết định.
- Chào con Lạc Viên, mới sáng ra đã ngủ nướng thế này rồi.
Vừa nhìn thấy đứa bé trên tay Duệ Trân, Lộ Lộ liền chạy tới nở nụ cười. Cảnh Lạc Viên thừa hưởng nét đẹp tuyệt sắc của người mẹ, nhưng riêng đôi mắt thì lại giống hệt người cha.
- Lạc Viên vừa ngủ xong, tối qua con bé cứ khóc mãi, mãi đến sáng nay mới chợp mắt được.
Cô nhìn Lạc Viên đang nằm gọn trong lòng, mỉm cười. Đứa bé chính là niềm an ủi cuối cùng anh để lại cho cô. Đôi mắt Lạc Viên rất giống anh, sau này chắc chắn con bé sẽ là một người sống tình cảm giống ba của nó.
- Trước giờ Lạc Viên ít quấy khóc, tại sao tối qua con bé lại không chịu ngủ?
Lộ Lộ nhíu mày nhìn Duệ Trân, nhưng bàn tay vẫn nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của Lạc Viên.
- Chị cũng không biết, có lẽ do thời tiết thay đổi nên con bé khó ngủ.
Cô vuốt ve gương mặt bé nhỏ đang say giấc. Vì Lạc Viên rất ngoan nên hầu như không khóc khi được người khác ôm hay bế. Duệ Trân có thể giao Lạc Viên cho Lộ Lộ chăm nom mỗi lúc bận việc ở bệnh viện.
Từ sau khi anh mất, cô trở nên ít nói hơn, không còn cảm giác vui buồn, không hạnh phúc cũng không tuyệt vọng. Chỉ có điều, sâu trong trái tim, cô biết nó đã ngừng đập từ khoảnh khắc cô nhận được thi thể của anh. Giờ đây, chỉ có thân xác sống vì Lạc Viên, còn trái tim trao anh vốn đã chết từ rất lâu rồi.
- Lộ Lộ, Duệ Trân.
Lâm Bắc Thần dừng xe lại trước mặt họ. Hắn đang trên đường trở về sau khi bàn giao vụ án cho phía công an tỉnh. Dù công việc bận rộn, nhưng lúc nào hắn cũng trong trạng thái tốt nhất. Một năm trước, cánh tay hắn để lại một vết bỏng lớn, vì vậy hắn luôn mặc áo dài tay để che đi vết bỏng đáng sợ đó.
- Bắc Thần, anh đang đi đâu vậy?
Lộ Lộ bước đến bên cạnh, hỏi hắn. Một năm trôi qua, Lâm Bắc Thần và Lộ Lộ đã kết hôn. Ngày cưới của hai người, Duệ Trân chỉ có thể lặng lẽ đứng nhìn Lộ Lộ trong bộ váy cưới xinh đẹp, mà cả đời này cô không còn cơ hội để mặc nó nữa. Đôi khi nhìn Lâm Bắc Thần và Lộ Lộ hạnh phúc, Duệ Trân cũng chạnh lòng xen lẫn chút ghen tị.
Từ sau khi cưới được người con gái mình yêu, Lâm Bắc Thần vẫn luôn cưng chiều Lộ Lộ tuyệt đối. Cô ấy nói một là một, nói hai là hai, hắn không dám cãi lấy nửa lời, hoàn toàn khác với Lâm Bắc Thần ngày trước lúc nào cũng cãi tay đôi với Lộ Lộ.
- Anh đang trở về trụ sở để chuẩn bị cùng Giám đốc Hoắc đi viếng mộ Tử Quân.
Hắn trả lời, ánh mắt dịu dàng vẫn hướng về phía Lộ Lộ. Duệ Trân chợt nghĩ, đã có khoảnh khắc, đã có một thời cô cũng được đối xử như vậy.
- Vậy anh đi đi, bây giờ em cùng chị Duệ Trân và Lạc Viên sẽ đến đó.
Lâm Bắc Thần gật đầu rồi rời đi. Lộ Lộ cùng Duệ Trân cũng nhanh chóng lên xe để đến mộ anh. Trên con đường dài, xuân cũng như hạ, hạ cũng như thu, thu cũng như đông, bốn mùa lặp đi lặp lại, Duệ Trân chỉ có thể nhìn hạnh phúc của người khác mà chạnh lòng. Anh bây giờ ở nơi phương trời xa, có nhìn thấy cô đang sống từng ngày trong tuyệt vọng hay không? Chỉ có điều, cảm xúc của cô bây giờ đã chai sạn, sớm đã không còn khóc được nữa. Tất cả yêu thương, tất cả sự quan tâm chăm sóc, cô đều dành hết cho cô con gái nhỏ Lạc Viên.
Chiếc xe dừng lại trước khu mộ dành cho quân nhân. Bên trong, khói hương nghi ngút cùng những bia mộ thẳng tắp hàng lối. Anh là thượng tướng nên ngôi mộ được trang hoàng hơn những nghĩa sĩ khác. Bên cạnh bia mộ còn có một bia đá khắc ghi công ơn của anh dành cho tổ quốc.
- Tử Quân, em lại đến thăm anh rồi đây.
Suốt một năm qua, mỗi lúc cô cảm thấy cô đơn, tuyệt vọng hay bế tắc nhất, cô đều đến đây để kể lể cho anh nghe. Không ai lắng nghe, không ai có thể hiểu cho cảm giác của cô. Chỉ có anh lúc nào cũng ở bên cạnh cô. Ngay cả bây giờ, khi bia mộ đã phủ cỏ xanh, cô vẫn không muốn tin vào sự thật rằng anh thực sự đã rời xa cô.
- Duệ Trân.
Phía sau là Lâm Bắc Thần, Ngụy Thế Thanh cùng Giám đốc Hoắc đã đến. Hôm nay là ngày giỗ của anh, nhưng cũng là một ngày tất bật với công việc. Rất nhiều người cũng muốn đến viếng thăm, nhưng thời gian không cho phép. Hôm nay bệnh viện của cô cũng đón thêm rất nhiều y bác sĩ mới nên cần có người hướng dẫn chuyên môn kết hợp thực hành.
Bốn người nhanh chóng thắp cho anh một nén hương, dâng lên người quân nhân vì tổ quốc những bó hoa thơm nhất. Sau đó, Giám đốc Hoắc cùng Lâm Bắc Thần và Ngụy Thế Thanh cũng phải về trụ sở để giải quyết nốt những vụ án còn tồn đọng. Lộ Lộ cũng phải trở về vì có cuộc gọi khẩn cấp của bác sĩ Vương.
Giờ đây, cả một khu mộ rộng lớn chỉ còn lại bóng dáng người con gái cô độc. Duệ Trân đưa mắt nhìn bức ảnh anh đang mỉm cười. Gương mặt ấy, đã rất lâu rồi cô chỉ được nhìn thấy qua ảnh.
- Tử Quân, hôm nay là ngày giỗ của anh, em cùng Tiểu Viên đến thăm anh đây.
Cô mỉm cười trong hai hàng nước mắt đang chảy dài. Cứ ngỡ một năm trôi qua, nước mắt trong cô cũng đã cạn. Nhưng rốt cuộc, khi đối mặt với sự thật rằng anh đã không còn bên cạnh, Duệ Trân lại không kìm được cảm xúc mà bật khóc nức nở.
- Tử Quân, anh xem xem Tiểu Viên có đáng yêu không? Con tên là Cảnh Lạc Viên, cái tên này anh có thích không? Lạc Viên rất ngoan, Lạc Viên không quấy mẹ. Có lẽ Lạc Viên cũng yêu mẹ như cách mà ba yêu mẹ vậy.
Cô đứng trước mộ anh, nói chuyện với một khung ảnh. Không ai trả lời cô, cũng không ai biết được nỗi đau của cô. Duệ Trân ôm lấy con rồi nhìn vào tấm ảnh.
- Lạc Viên à, kia là ba của con. Ba con là một người khổng lồ, ba con chính là anh hùng đấy. Con rất tự hào về ba đúng không? Sau này con lớn lên, con sẽ hiểu ba yêu mẹ nhường nào. Lạc Viên có đôi mắt giống ba, con cũng yêu mẹ nhiều như ba vậy. Có phải Lạc Viên chính là phiên bản nhỏ mà ba tặng cho mẹ không?
Cô cứ nói chuyện với Lạc Viên rồi nói chuyện với bia mộ lạnh toát. Tuy rằng đó là độc thoại, nhưng vốn dĩ cô cũng biết sẽ không ai trả lời cô đâu.
- Tử Quân, em rất nhớ anh, em nhớ anh nhiều lắm.
Nước mắt chảy dài trên gò má, bàn tay cô siết chặt lấy Lạc Viên đang nằm trong lòng mà nức nở. Tổ quốc mượn thượng tướng của em nhưng lại quên mất phải trả về rồi…
- Duệ Trân, anh đã nói là em không được khóc kia mà?
Cô giật mình quay người lại. Cô có phải đang mơ hay không? Phía sau cô chính là người đàn ông trên bia mộ, anh đang đứng trước mặt cô, nhìn về phía cô với đôi mắt dịu dàng nhất.
- Lại nữa rồi sao? Huyễn cảnh lại do em tự tạo ra. Giá như huyễn cảnh là thật thì tốt biết mấy.
Cô nấc dài trong hai hàng lệ đang rơi xuống. Dưới ánh nắng xuân dịu nhẹ, gương mặt người đàn ông kia càng thêm rõ nét. Anh bước từng bước chậm rãi về phía cô. Duệ Trân vẫn đứng đó, không nói thêm lời nào, cũng không bước đến phía anh.
- Vậy huyễn cảnh mà em thường tưởng tượng ra có biết làm thế này không?
Nói rồi, anh vòng tay ôm lấy cô, đôi môi lạnh toát cúi xuống chạm lên đôi môi đang run rẩy của cô. Lần này tại sao lại chân thực đến vậy? Cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ nụ hôn ấy, có thể ngửi được cả mùi gỗ đàn hương quen thuộc. Lần này, cô còn có thể chạm vào anh, có thể cảm nhận được nhịp tim và hơi thở của anh. Có phải cô đã quá nhớ anh đến mức phát điên rồi hay không?
- Tử… Tử Quân?
Giọng cô nhỏ dần, đôi mắt nhìn lên người đàn ông đang đứng trước mặt. Có phải là anh đó không? Có phải là anh…
- Anh về rồi đây Tiểu Trân, ba về với Tiểu Viên rồi đây.