Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 87: Nụ Cười Trong Nước Mắt
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô giật mình tỉnh dậy trong căn phòng với bốn bức tường lạnh lẽo. Tại sao cô lại ở đây? Cô nhớ ngày hôm qua mình đang ở trên đường lớn, trước khi mất đi ý thức, cô đã nhìn thấy một tia sáng lóe lên rồi vụt biến mất. Bất chợt, một cơn đau âm ỉ truyền đến đầu cô. Duệ Trân nhíu mày, co người lại, cảm nhận cơn đau đang dần lan khắp cơ thể.
"Cạch."
Cánh cửa phòng mở ra, bác sĩ Vương bước vào. Ông nhìn cô đang ngồi co ro trên chiếc giường bệnh trắng toát mà trong lòng không khỏi xót xa.
- Duệ Trân, cháu tỉnh rồi à?
Ông bước đến gần giường bệnh, kiểm tra chai dịch truyền của cô. Cô không ăn uống gì suốt ba ngày trời, cơ thể đã suy nhược, nhưng may mắn là không phát sinh thêm bệnh tật nào khác. Đứa bé đã cùng cô dầm mưa, nhịn đói chịu khổ, mong ngóng cha nó trở về. Dường như nó cũng hiểu được nỗi lòng của cô, mong ngóng người cha trở về.
Thai nhi không bị ảnh hưởng quá nhiều, tuy nhiên vẫn cần cung cấp đủ dinh dưỡng nếu không muốn bị sảy thai. Cô ngồi trên giường nhìn về phía bác sĩ Vương, đôi mắt đỏ hoe, quầng thâm hiện rõ.
- Bác sĩ Vương, làm sao cháu về được đây vậy ạ?
Cơ thể mệt mỏi, cô tựa lưng ra sau. Thế giới của cô giờ đây chẳng còn một chút màu sắc nào.
- Là Giáo sư Hồ đã đưa cháu về đây.
Cô thoáng ngạc nhiên nhìn bác sĩ Vương rồi hỏi lại, như thể chưa dám tin vào lời mình vừa nghe.
- Giáo sư Hồ ư?
Bác sĩ Vương vừa chuẩn bị thay băng cho cô vừa trả lời.
- Ông ấy sau khi nghe tình hình của cháu, liền đặt chuyến bay sớm nhất đến. Đêm hôm qua cũng chính ông ấy tìm thấy cháu nằm bên vệ đường cao tốc.
Thì ra là ông ấy vì lo lắng cho cô mới đến đây. Có lẽ ông ấy đã mất đi một Hồ Tố Như là quá đủ, ông không muốn mất thêm một Cẩn Duệ Trân. Vì con, cô vẫn sẽ sống, nhưng cô không biết phải sống ra sao trong quãng thời gian không có anh bên cạnh sắp tới. Có lẽ sẽ là một cuộc sống khép kín, bận rộn với công việc, và cô sẽ trở lại là chính mình của ngày xưa.
Sau khi kiểm tra lại tình hình sức khỏe cho cô, bác sĩ Vương rất nhanh rời khỏi phòng. Ông còn bận bịu biết bao công việc thay cho cô. Có lẽ cô lại gây thêm phiền toái cho ông ấy rồi.
"Cạch."
Cánh cửa phòng một lần nữa mở ra sau khi bác sĩ Vương rời đi chưa đầy một phút. Giáo sư Hồ, Lộ Lộ và Lâm Bắc Thần bước vào phòng thăm cô. Căn phòng thiếu ánh sáng, tựa như cuộc sống của cô giờ đây chỉ còn là một mảng tối.
- Duệ Trân.
Vừa nhìn thấy cô, Giáo sư Hồ lập tức chạy đến rồi ngồi xuống bên cạnh. Vẻ lo lắng trên gương mặt ông, cùng những nếp nhăn nơi khóe mắt, càng khiến cô thêm chạnh lòng.
- Ta đã nghe giám đốc Hoắc kể lại rồi. Con bé ngốc này, sao lại tự hành hạ bản thân mình đến mức này?
Giáo sư Hồ nhìn cô, ánh mắt dịu dàng càng làm cô cảm thấy tội lỗi. Cô vốn dĩ chỉ nghĩ đến cảm xúc của bản thân, chỉ nghĩ đến sự tuyệt vọng đang bủa vây mà quên mất rằng những người yêu thương cô cũng đang lo lắng cho cô.
- Con xin lỗi, là con nhất thời không nghĩ thông suốt.
Cô cố gắng mỉm cười, một nụ cười gượng gạo trong khi lòng cô đã tan nát từ lúc nào. Nỗi đau lớn nhất của một con người chính là lòng tan nát nhưng bên ngoài vẫn phải gượng cười. Cô không muốn để Giáo sư lo lắng. Nhìn sang Lộ Lộ, cô cũng cảm thấy mình có lỗi với cô ấy rất nhiều. Lộ Lộ đã đồng hành cùng cô suốt một chặng đường dài, cô ấy luôn ở bên cô dù vui, buồn, vất vả hay gian nan. Ngay cả những lúc cô ốm yếu, cô ấy cũng ở bên cạnh chăm sóc. Duệ Trân đành phải gác lại những nỗi đau trong lòng, cố gắng tỏ ra vui vẻ trước mặt những người cô yêu thương, chỉ mong họ đừng lo lắng cho cô nữa.
Giáo sư Hồ đưa tay vuốt mái tóc cô, ông đau lòng nhìn đứa con gái mà mình xem như ruột thịt hết lần này đến lần khác phải chịu tổn thương. Cuộc sống dường như không buông tha cô lấy một lần, cứ như thể muốn cô phải tuyệt vọng đến cùng cực mới chịu buông tha.
- Ta hiểu cảm xúc của con bây giờ đang không tốt, vậy nên ta mới bay về đây để ở bên con, đồng hành cùng con vượt qua quãng thời gian tiêu cực này. Duệ Trân, ta không phải cha ruột của con nhưng ta coi con như con đẻ, ta không muốn con gái mình phải chịu thêm đau đớn.
Ánh mắt yêu thương cùng bàn tay ấm áp của ông phần nào khiến cô cảm thấy an lòng hơn. Chỉ có điều, tổn thương của cô đã quá lớn, không thể vơi đi chỉ trong một hai ngày. Có lẽ suốt cả cuộc đời này, cô sẽ mang theo nỗi đau ấy cho đến khi nhắm mắt xuôi tay.
- Chị Duệ Trân, dù cho có chuyện gì thì vẫn còn em, vẫn còn mọi người ở bên cạnh chị mà.
Lộ Lộ cũng bước đến bên giường cô rồi nhẹ nhàng vỗ về. Cô lúc này không cô đơn, nhưng tại sao trái tim cô lại cảm thấy lạc lõng đến vậy? Hơi thở cô trở nên khó khăn, đứt quãng, lồng ngực nghẹn lại một cảm xúc không tên mà chính cô cũng không thể diễn tả.
- Tử Quân không dễ dàng bị đánh bại đâu. Chắc chắn cậu ấy sẽ trở về, nên cô đừng quá đau buồn.
Lâm Bắc Thần, với cánh tay quấn băng gạc trắng, cũng bước đến an ủi cô. Hắn giờ đây mang trên mình thương tích cả đời nhưng vẫn có thể đứng đây, đứng bên cạnh Lộ Lộ. Còn anh, bây giờ chẳng biết sống chết ra sao, cô chỉ có thể cầu nguyện từng ngày.
- Duệ Trân, con ăn một chút đi, đã mấy ngày rồi con không ăn gì, sức khỏe của con sẽ không chịu nổi nữa đâu.
Giáo sư Hồ mang đến cho cô một tô cháo nóng hổi, rồi múc từng muỗng đưa cho cô ăn. Duệ Trân nhíu mày, đẩy tô cháo ra, khẽ nói.
- Con bây giờ chưa muốn ăn.
Giờ này cô còn tâm trạng nào để ăn nữa chứ? Tung tích của anh vẫn bặt vô âm tín, không biết còn sống hay đã chết. Giáo sư Hồ nhíu mày, ông vẫn cầm tô cháo trên tay, đưa về phía cô.
- Con không muốn ăn thì cũng phải nghĩ đến con của con, con định để nó nhịn đói cùng con ư?
Cô bất chợt đưa tay lên bụng. Đúng rồi, cô vẫn còn có đứa bé. Đây chính là động lực cuối cùng, duy nhất để cô tiếp tục sống. Cô đưa tay nhận lấy tô cháo từ Giáo sư Hồ, chậm rãi múc từng muỗng ăn. Chưa bao giờ cô thấy khó nuốt như lúc này, nhưng cô vẫn phải cố gắng để con mình không bị đói.
- Ăn xong lát nữa em đưa chị xuống dưới đi dạo một chút cho khuây khỏa nhé.
Cô khẽ gật đầu rồi tiếp tục ăn nốt chỗ cháo còn lại. Mới ngày hôm qua anh còn ở đây, ngay bên cạnh cô, vậy mà giờ đây anh đã ở một phương trời xa, nơi mà chính cô cũng không biết anh đang ở đâu. Tử Quân, từ bao giờ cái tên ấy lại khiến cô đau lòng đến thế?
Cô hít một hơi thật sâu rồi nhìn về phía cửa sổ. Cơn gió nhẹ thoảng qua cuốn đi những chiếc lá đã ngả vàng. Khí trời lành lạnh mang theo hơi ẩm còn vương lại từ cơn mưa hôm qua.
Lộ Lộ dìu cô ra ngoài đi dạo. Bệnh viện, nơi vốn đã quen thuộc, giờ đây lại trở thành nơi chất chứa bao kỷ niệm đong đầy giữa cô và anh. Từ bao giờ, khi nhìn về khoảng sân rộng, cô lại thấy dáng anh đứng đó chờ cô, thấy nụ cười nhẹ nhàng và vòng tay dịu dàng ôm lấy cô. Những ký ức về anh như một thước phim quay chậm, từng chút một hiện về rõ ràng trước mắt cô.
- Chị Duệ Trân, trước ngày biến mất, bệnh nhân Tô Vũ Đình có để lại một lá thư cho chị. Em nghĩ đã đến lúc đưa nó cho chị rồi.
Lộ Lộ lấy từ trong túi ra một lá thư rồi đưa cho cô. Lá thư được viết với nét chữ ngay ngắn, thẳng hàng, nét bút nghiêng nghiêng không hề giống của một kẻ tâm thần chút nào.