Chương 11

Ta Có Một Con Thôn Kim Thú thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thuở nhỏ, sau buổi thử máu nhận thân, Thái tử biết mình bị lừa dối nên đã trút hết oán khí lên Niếp Văn, đánh hắn thừa sống thiếu chết.
Vì vậy, ta đã sai Mục Thần lén lút mang bạc đi chiêu dụ hắn.
Lúc Mục Thần mang ra một rương vàng, Niếp Văn lập tức nói rằng hắn không thể phản bội Thái tử.
Đến khi Mục Thần mang ra rương vàng thứ năm, hắn lập tức quỳ xuống:
“Thần nguyện thề chết hiệu trung với công chúa điện hạ!”
Chỉ cần ban thưởng đủ hậu hĩnh, trên đời này không có ai là không thể mua chuộc.
Nhìn khắp thiên hạ, có ai giàu hơn ta? Số tài sản ta đang nắm giữ nhiều gấp không biết bao nhiêu lần quốc khố.
Đương nhiên, trong Đông cung không chỉ có mỗi Niếp Văn là đã bị ta thu phục.
Lần ở Hoàng Ân Tự, điều thứ ba ghi trong mật hàm chính là kế hoạch hôm nay của Thái tử và Mộc Linh Nguyệt.
Ta xuống ngựa, bước đến trước mặt Mộc Linh Nguyệt.
Ta rút từng mũi tên một ra khỏi người nàng ta.
Mỗi mũi tên được rút ra, máu tươi lại tuôn trào.
Mỗi mũi tên được rút ra, nàng ta lại phải chịu một lần đau đớn thấu tim xé phổi.
Đến khi những mũi tên chi chít được rút sạch, nàng ta chỉ còn thoi thóp một hơi tàn.
Trên gò má trắng nõn của ta cũng dính một vệt máu.
Ta dùng đầu ngón tay lau đi.
Vẻ thản nhiên hiện tại của ta lại lộ ra một tia yêu dị lạnh lẽo.
Cảm giác tự tay giết chết kẻ thù quả thật không tệ.
Ta đứng dậy, ra hiệu cho sát thủ kéo nàng ta đến mép vực, dựng thân thể nàng ta lên.
Ta cong môi nói:
“Giữ mạng ngươi đến tận bây giờ, là để mượn tay ngươi diệt trừ Thái tử.”
“Đáng tiếc… ngươi lại không nhìn thấy ngày ta khoác long bào, đăng cơ xưng đế rồi.”
Đôi mắt Mộc Linh Nguyệt mở to hết cỡ.
Nàng ta không thể tin được ta lại có dã tâm xưng đế.
Ngay sau đó, ta ra hiệu cho sát thủ mang cung tên tới.
Ta kéo căng dây cung, nhắm thẳng vào Mộc Linh Nguyệt.
Vút!
Mũi tên xuyên chính xác vào cổ họng nàng ta.
Nàng ta ngửa người ra sau, máu tươi trào khỏi miệng, rơi thẳng xuống vực sâu vạn trượng!
Thái tử bị thiêu sống trước bao ánh mắt chứng kiến.
Hắn muốn báo thù cho Hoàng hậu.
Nhưng cả hắn lẫn Hoàng hậu, tay đều đã nhuốm máu.
Thục Quý phi chết dưới nanh Lục Châu Xà.
Ta đã từng cảnh báo nàng ta, nhưng nàng ta không nghe.
Hoàng đế hay tin, thổ huyết rồi hôn mê.
Khi được ngự y cứu tỉnh, cả người ông ta như già đi mười tuổi.
Dù sao thì… ông ta cũng chỉ có một người thừa kế là Thái tử.
Giờ Thái tử đã chết, lẽ nào lại phải truyền ngôi cho ta?
Ông ta không cam lòng.
Không cam lòng đem giang sơn giao vào tay một kẻ nữ lưu.
Nhưng hiện tại, chính nữ lưu này đã nắm trong tay toàn bộ mạch máu kinh tế của Hạ quốc.
Hoàng đế vừa ho ra máu vừa ra lệnh cho thống lĩnh cấm vệ quân:
“Điều tra triệt để cái chết của Thái tử. Trẫm muốn biết, Vân Chiêu có dính líu hay không.”
“Tuân chỉ.”
Thống lĩnh lĩnh mệnh lui ra.
Hoàng đế không biết rằng, chính vị thống lĩnh cấm vệ ấy cũng đã bị ta thu phục.
Không chỉ vì bạc đưa đủ hậu hĩnh.
Mà còn vì một nguyên do quan trọng hơn.
Hoàng đế bệnh nặng, mệnh chẳng còn bao lâu.
Hiện giờ, ta là huyết mạch hoàng thất duy nhất.
Hiệu trung với ta, so với hiệu trung với Hoàng đế, rõ ràng là có tiền đồ hơn.
Bảy ngày sau, thống lĩnh cấm vệ vào bẩm báo:
“Bệ hạ, thần đã điều tra rõ ràng. Cái chết của Thái tử không liên quan tới Vân Chiêu công chúa.”
“Tất cả là do Thái tử cùng Mộc Linh Nguyệt tự tay sắp đặt muốn mưu sát công chúa. Nào ngờ Lục Châu Xà lại dẫn tới Hỏa Điểu.”
“Những bách tính tận mắt chứng kiến lễ Thân Tàm đều nói đó là thiên ý trừng phạt.”
“Thiên ý trừng phạt…”
Hoàng đế lặp lại bốn chữ ấy, rồi lại phun ra một ngụm máu.
Ông ta lần nữa hôn mê.
Ngự y Thái y viện tất bật ra vào, dùng nhân sâm kéo dài hơi thở cho ông ta.
Giờ đây, toàn bộ Thái y viện đều là người của ta.
Hoàng đế khi nào chết, chỉ cần một câu nói của ta là được.
Khi ông ta tỉnh lại lần nữa, nhìn thấy ta đứng trong bóng tối, sắc mặt liền đại biến, muốn gọi người.
Nhưng trong tẩm điện này, không còn ai nghe lệnh ông ta nữa.
Ta khẽ “suỵt” một tiếng, chậm rãi cất lời:
“Phụ hoàng, chúng ta… còn chưa từng ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng với nhau.”
“Giờ thì bắt đầu nói thôi.”
“Nhưng người tuyệt đối không được nói dối đâu.”
“Vì nói dối… sẽ bị Diêm Vương gia dẫn đi đấy.”
Ta ngừng lại một chút, rồi hỏi ông ta:
“Phụ hoàng… người đã từng yêu thích mẫu thân của con chưa?”
Ông ta đáp, như lẽ đương nhiên:
“Trẫm chưa từng thích bất kỳ nữ nhân nào. Tất cả nữ nhân của trẫm, đều có giá trị sử dụng riêng.”
Câu trả lời ấy, ta không hề bất ngờ.
Ta liên tiếp chất vấn:
“Nếu không yêu thích mẫu thân ta, vậy năm đó ở Giang Nam, vì sao người lại sủng hạnh nàng?”
“Vì sao bắt nàng cầm tín vật vào kinh thành tìm người?”
“Vì sao lại đem nàng ban hôn cho Mộc Minh Lễ?”
“Vì sao… không chịu nhận ta?”
Ông ta cười lạnh, giọng đầy ngạo mạn:
“Trẫm sủng hạnh nàng, cần gì lý do? Trẫm là thiên tử, muốn sủng hạnh ai thì sủng hạnh người đó. Được trẫm sủng hạnh, là vinh hạnh của nàng ta!”
“Bảo nàng cầm tín vật vào kinh thành tìm trẫm, là để xem vẻ mặt kinh ngạc, mừng như điên của nàng khi chứng kiến trẫm là thiên tử.”
“Còn đem nàng ban cho Mộc Minh Lễ là vì mẫu tộc của Hoàng hậu quá mạnh, Hoàng hậu lại hay ghen. Nếu trẫm không ban hôn nàng ta cho Mộc Minh Lễ, thì trước khi sinh ra ngươi, nàng ta đã chết rồi.”
“Còn việc vì sao không chịu nhận ngươi thì bởi trẫm là thiên tử, nhất ngôn cửu đỉnh.”
“Năm đó nàng tìm tới kinh thành, trẫm đã công khai phủ nhận từng sủng hạnh nàng. Nếu nay nhận ngươi, chẳng phải là tự tát vào mặt trẫm hay sao?”
Ha… ha ha…
Ta cười đến rơi nước mắt.
Hắn cuồng vọng tự đại đến mức, chỉ vì để thỏa mãn dục vọng và thể diện của bản thân, liền đem mẫu thân ta đùa bỡn trong lòng bàn tay.