Ta Có Một Con Thôn Kim Thú
Chương 12
Ta Có Một Con Thôn Kim Thú thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mẫu thân… người đã yêu nhầm một kẻ cặn bã.
Nhưng người không sai.
Kẻ sai là hắn.
“Khụ… khụ…” – Hoàng đế ho khan, rồi nhìn ta hỏi ngược lại:
“Vân Chiêu, ngươi có phải muốn trẫm lập ngươi làm Hoàng Thái Nữ không? Tuyệt đối không!
Giang sơn Hạ quốc, tuyệt đối không truyền cho nữ giới!
Năm xưa, khi Thái hậu còn sống, trẫm đã tự tay giết Thái hậu và Trưởng công chúa để đoạt lấy ngôi vị này. Nay sao trẫm có thể truyền ngôi cho một nữ nhân chứ?
Đợi trẫm khỏi bệnh, trẫm còn có thể sinh thêm tiểu hoàng tử. Trẫm cố gắng thêm chút nữa, sẽ sinh thêm ba bốn hoàng tử nữa, dù thế nào cũng không đến lượt ngươi ngồi lên long vị.”
Ta quay người rời đi, nghiến răng kìm nén nước mắt, chỉ để lại một câu:
“Vậy thì… chúc phụ hoàng thân thể an khang, đa tử đa phúc.”
…
Thân thể hoàng đế chỉ cầm cự được nửa tháng rồi băng hà.
Đến chết, ông ta vẫn không chịu phong ta làm Hoàng Thái Nữ.
Nhưng không sao.
Ta là dòng dõi hoàng tộc duy nhất.
Những chuyện còn lại, ta sẽ tự mình giải quyết.
Trong triều ngoài triều, không ngừng vang lên tiếng phản đối việc ta đăng cơ.
Trong thời gian giằng co đó, ta đã phát huy tối đa sức mạnh của tiền bạc.
Ta mở hơn nghìn tiệm gạo khắp thiên hạ, phát gạo miễn phí cho những người không có cơm ăn.
Ta mở tám trăm dược phường, miễn phí chữa trị cho kẻ không có khả năng mua thuốc.
Ta mở năm trăm hiệu sách, cho mượn sách miễn phí.
Ta mở ba trăm học đường, để toàn thiên hạ trẻ nhỏ đều được vào học miễn phí.
Ta mở hai trăm tiền trang, phát trợ cấp cho người già yếu bệnh tật.
…
Hàng loạt phúc lợi liên tiếp được ban xuống, khiến bách tính ngỡ ngàng.
Bách tính chợt nhận ra Vân Chiêu công chúa sao lại giàu đến vậy?
Nàng là Thần Tài giáng trần sao?
Ai làm hoàng đế không quan trọng.
Cái đùi của vị Thần Tài này, chúng ta phải ôm cho thật chặt!
Một tháng sau, Thôn Kim Thú nhả ra một cuộn thánh chỉ bằng ngọc từ miệng nó.
Đó là di chiếu của Thái Tổ khai quốc Hạ quốc.
Trên di chiếu viết rõ:
“Ngôi vị Hoàng đế Hạ quốc, có thể truyền cho nữ giới.”
Gần đây Thôn Kim Thú hiếm khi xuất hiện, là vì nó quá bận rộn.
Bận rộn… đi vào các lăng mộ, nuốt chửng tất cả đồ tuẫn táng.
Là Thôn Kim Thú đã sống mấy nghìn năm, trong bụng nó không chỉ có mỏ vàng, mà còn chứa đồ tuẫn táng từ hàng trăm lăng mộ.
Quả thực là một kho báu di động.
Thái Tổ di chiếu vừa công bố, dư luận trong dân gian lập tức thay đổi.
“Ai nói nữ giới không thể xưng đế? Thái Tổ đã nói rõ rằng ngôi vị Hoàng đế Hạ quốc có thể truyền cho nữ giới!”
“Vân Chiêu công chúa thương dân hơn cả thái tử rất nhiều. Nàng làm Nữ Đế, chúng ta có phúc lớn rồi!”
“Quốc gia không thể một ngày không có vua. Xin Vân Chiêu công chúa sớm đăng cơ! Nếu có kẻ khởi loạn, người chịu khổ vẫn là bách tính!”
“Ta ủng hộ Vân Chiêu công chúa đăng cơ!”
“Ta cũng ủng hộ!”
“Chúng ta cùng nhau dâng sớ, ủng hộ Vân Chiêu công chúa xưng đế!”
…
Trong sự ủng hộ của bách tính và quan lại trong triều lẫn ngoài triều, ta cầm ngọc tỷ và di chiếu của Thái Tổ, tự mình xưng đế, đổi quốc hiệu thành Vân Chiêu quốc.
Quần thần còn ý phản đối thấy đại cục đã định, lần lượt dâng biểu trung thành.
Một số ít kẻ vẫn kiên quyết phản đối, như mẫu tộc của Hoàng hậu, đã sớm bị ta xử lý bằng thủ đoạn nhanh gọn, mạnh mẽ.
Ngày ta đăng cơ, Diệp gia từng một thời vinh hiển vô hạn bị tịch thu gia sản, cả tộc bị đày ra hoang mạc.
Ta đón ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu về kinh thành an hưởng tuổi già.
Còn hai vị cữu phụ lười biếng, ham ăn, thì để họ ở lại Giang Nam.
Gia sản ngoại tổ phụ để lại đủ cho họ tiêu xài cả đời.
Hai vị cữu mẫu kia tuy lắm lời, nhưng cũng chưa từng làm chuyện gì hại ta.
Chỉ là… họ không ngờ ta có thể trở thành Nữ Đế, hối hận đến mức ruột gan cồn cào.
Đáng tiếc là kiếp này, họ đã không được hưởng chút ân huệ nào từ ta.
Sau khi ta đăng cơ, quốc khố vốn trống rỗng lập tức trở nên đầy ắp.
Ta tiếp tục rút bạc, thi hành hàng loạt chính sách lợi nước lợi dân.
Bách tính ca ngợi không ngớt.
Sơn hà vô sự.
Nhân gian an ổn.
Mẫu thân… thịnh thế phồn hoa này, người ở trên trời, đã nhìn thấy rồi chứ?
Ngoại truyện
Sau khi ta ngồi lên ngôi Nữ Đế, mỗi ngày đều trăm công nghìn việc.
Thường xuyên phê duyệt tấu chương đến tận khuya.
Một đêm nọ…
Tổng quản thái giám bưng khay bài tử tiến vào, tâu rằng:
“Bệ hạ, quốc sự tuy trọng đại, nhưng cũng cần điều hòa sức khỏe.”
Ánh mắt ta lướt qua hơn mười tấm bài tử.
Nghe nói, đó đều là những nam sắc thượng hạng nhất của Vân Chiêu quốc.
Nay ta đã là Nữ Đế, ngoài việc xử lý triều chính, đôi khi cũng cần tìm chút tiêu khiển cho mình.
Dù chưa từng thử, nhưng ta biết không ai hiểu cách làm ta vui bằng Mục Thần.
Ta đưa mắt nhìn về phía sau rèm châu.
Mục Thần đang đứng hầu bên ngoài, cũng vừa lúc nhìn về phía ta, đáy mắt ẩn chứa sự thâm tình bị kiềm chế.
Ta dặn tổng quản thái giám:
“Không cần. Ngươi lui xuống đi.”
Thái giám lui ra.
Khóe mắt ta thoáng thấy khóe môi Mục Thần khẽ cong lên, tựa như vừa thở phào nhẹ nhõm.
Ta đặt tấu chương xuống, khẽ gọi:
“Mục Thần, chân trẫm tê rồi.”
Mục Thần vén rèm châu bước vào, khom người bế ngang ta vào lòng, từ ngự thư phòng đi thẳng về tẩm điện.
Gió đêm thổi qua, ta theo phản xạ vòng tay ôm chặt lấy hắn.
Bàn tay vô tình hay cố ý lướt qua vành tai hắn.
Tai hắn đỏ bừng, yết hầu khẽ chuyển động.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, ta nhìn thấy trong đáy mắt hắn là cảm xúc dâng trào không thể che giấu.
Thật đúng là… chỉ cần trêu chọc một chút là không còn giữ được vẻ điềm tĩnh nào.
Thấy bước chân hắn chậm lại, ta nghi hoặc hỏi:
“Sao đi chậm vậy?”
Hắn đỏ bừng mặt:
“Muốn… ôm nàng lâu thêm một chút.”
“Phì…”
Ta bật cười.
Kề sát tai hắn, ta thì thầm:
“Đêm nay, ngươi muốn ôm bao lâu… cũng được.”
— Hoàn —