Chương 2

Ta Có Một Con Thôn Kim Thú thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Về sau, khi ta trở thành thành chủ nơi hoang mạc, bà ta vẫn sống những ngày tháng an nhàn, hưởng thụ phú quý.
Nhưng mãi đến lúc ấy ta mới biết, mẫu thân ta năm xưa đã bị chính bà ta ép đến chết.
Ngoài bà ta ra, còn có người thứ mẫu giả nhân giả nghĩa, lòng dạ độc ác kia.
Người thúc phụ què chân.
Người thẩm thẩm giỏi tính toán.
Người cô mẫu đã hòa ly, sống nương nhờ mẫu tộc.
Bao gồm cả người phụ thân sẽ chết vì bệnh ngay trong đêm nay.
Và cả… kẻ nắm giữ quyền thế mà hiện tại ta còn chưa thể động đến.
Bọn họ, không một ai là vô tội.
Tất cả đều là đồng lõa ép chết mẫu thân ta.
Đám bạch nhãn lang này, nếu thứ muội ta đã muốn bảo vệ, thì cứ để nàng ta bảo vệ.
Mối thù của mẫu thân, ta nhất định sẽ báo.
Còn hiện tại, ta còn có việc quan trọng hơn phải làm.
Ta mặc kệ những lời nhục mạ phía sau, sải bước rời khỏi ngục thất.
Sáng sớm hôm sau.
Cả nhà Mộc gia mặc tù phục, cổ đeo gông gỗ, khởi hành đi hoang mạc.
Dân chúng hai bên đường ném lá rau, trứng thối vào bọn họ.
Đó là cảnh tượng quen thuộc khi tiễn tội phạm lên đường.
Mộc Linh Nguyệt vừa bị một quả trứng nện trúng trán, nàng ta tức giận lau sạch vết trứng dính trên trán.
Ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng ta vừa khéo bắt gặp ta đang đứng ở lầu hai của quán trà đối diện.
Trên gương mặt nhếch nhác ấy của nàng ta lại nở một nụ cười đắc ý.
Nhìn khẩu hình nàng ta tựa như đang nói:
“So với việc làm thành chủ, chút nhục nhã này thì đáng là gì? Đại tỷ à, bây giờ tỷ cười nhạo ta, chẳng mấy chốc sẽ đến lượt tỷ khóc.”
Xem ra nàng ta vẫn chưa biết, con đường đi tới hoang mạc này nàng ta sẽ phải chịu những tra tấn phi nhân tính.
Muốn làm thành chủ, cũng phải xem nàng ta có sống sót được tới ngày đó hay không đã.
Sau khi già trẻ Mộc gia rời khỏi thành, ta liền huýt sáo gọi ngựa, lên đường thẳng tiến Giang Nam.
Ngoại tổ phụ của ta từng là một phú thương tiếng tăm vùng Giang Nam.
Sau khi mẫu thân qua đời, gia đình bên ngoại dần sa sút.
Nhưng ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu đối với ta lại vô cùng tốt.
Họ từng nhiều lần sai người tới đón ta về Giang Nam, nhưng đều bị phụ thân nghiêm khắc từ chối.
Sau khi Mộc gia gặp nạn, trên đường ta bị áp giải đi hoang mạc, toàn bộ chi phí lót đường đều do ngoại tổ phụ âm thầm phái người mang bạc tới. Nhờ đó, ta mới có thể chống đỡ suốt ba năm, cho đến khi tìm được mỏ vàng.
Ông còn để lại Mục Thần cho ta, hắn là tử sĩ đã được ông dốc lòng bồi dưỡng suốt hai mươi năm, thề chết trung thành với ta.
Kiếp trước, việc ta có thể sống sót ở nơi hoang mạc chín phần chết, một phần sống kia hoàn toàn nhờ Mục Thần liều mạng bảo vệ.
Ta thúc ngựa phi nước đại trên đường núi.
Khi đi qua một khu rừng, ta đột nhiên bị hơn mười tên sát thủ bao vây.
Tên cầm đầu đánh giá ta từ trên xuống dưới, cười lạnh:
“Ngươi chính là đích nữ Mộc gia Mộc Vân Chiêu? Nạp mạng đi!”
Trước khi xuất phát, ta đã sớm lường trước sẽ gặp nguy hiểm dọc đường, nên cũng không phải không có bất kỳ sự chuẩn bị nào.
Huống chi, đám người này kiếp trước đã từng truy sát ta không ít lần, cuối cùng đều bị ta và Mục Thần thiết kế phản sát.
Nhưng giết bọn chúng cũng không thể giải quyết tận gốc vấn đề.
Kẻ đứng sau bọn chúng sẽ còn liên tục phái người tới giết ta.
Ta cố tình kéo dài thời gian:
“Khoan đã. Dù có chết, cũng phải để ta chết cho rõ ràng. Là ai phái các ngươi tới?”
“Người mà ngươi không chọc nổi.”
Tên cầm đầu nói xong, lập tức ra lệnh:
“Giết, không tha!”
Chỉ trong mấy câu nói vừa rồi, ta đã nắm sẵn một quả đạn khói trong lòng bàn tay.
Khi bọn chúng vung kiếm lao tới, ta ném mạnh quả đạn khói xuống đất.
Khói mù bốc lên.
Nhân lúc tầm nhìn bị che khuất bởi khói, ta lăn người xuống con dốc bên cạnh.
Đợi khi khói tan, tầm mắt của bọn chúng trở nên rõ ràng, thì ta đã ở dưới sườn núi từ lâu.
Đám sát thủ lục soát trong rừng, chắc hẳn chẳng bao lâu nữa sẽ đuổi kịp ta.
Không biết đã chạy bao lâu, đúng lúc ta dừng lại thở dốc, thì có một con thú nhỏ toàn thân màu vàng bất ngờ lao tới, ôm chặt lấy bắp chân ta.
Ta nhìn kỹ, trong lòng mừng như điên.
Đó là sủng thú mà kiếp trước ta đã thu dưỡng nơi hoang mạc… Thôn Kim Thú.
Kiếp trước, ta từng tình cờ cứu sống nó một mạng.
Để báo đáp, nó dẫn ta tìm được kho vàng trong hoang mạc.
Hoang mạc cách kinh thành mấy nghìn dặm, vậy mà nó vẫn tìm tới được đây sao?
Xem ra… Thôn Kim Thú của ta cũng đã trùng sinh.
“Chủ nhân, ngài đang bị người truy sát sao? Đi theo ta.”
Thôn Kim Thú dẫn ta chạy về phía càng hẻo lánh hơn.
Chúng ta cố ý dẫn đám sát thủ vào một cánh đồng bắp rậm rạp, rồi ẩn mình trong bóng tối quan sát.
Mảng xanh rậm rạp là nơi dễ đoạt mạng người nhất.
Không lâu sau, trong đồng bắp vang lên từng tràng tiếng kêu thảm thiết.
Vô số độc xà dày đặc cắn xé bọn chúng.
“Xong rồi, chủ nhân. Chúng ta đi thôi.”
Thôn Kim Thú dẫn ta rời đi.
Trên đường, ta hỏi nó làm sao lại tìm được ta ở đây.
Thôn Kim Thú nói với ta, nó cũng đã trùng sinh, nên cố ý đến kinh thành từ sớm để tìm ta.
Nó còn kể cho ta biết, ở kiếp trước, sau khi ta bị Mộc Linh Nguyệt đẩy xuống vực sâu, Mục Thần đã giết chết Mộc Linh Nguyệt, rồi từ vách núi nơi ta rơi xuống, không chút do dự mà nhảy theo, tuẫn táng theo chủ.
Nó lại nói, sau khi ta chết ở kiếp trước, cả nhà Mộc gia vì tranh đoạt gia sản mà trở mặt thành thù.
Đến khi bọn họ mở kho vàng, lại hoàn toàn sững sờ.
Trong kho hoàn toàn trống rỗng, không có lấy một thỏi vàng nào cả.
Kho vàng kia, chỉ là một cái vỏ rỗng.