Chương 3

Ta Có Một Con Thôn Kim Thú thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tất cả tài sản của ta đều nằm trong bụng Thôn Kim Thú.
Bất cứ khi nào ta cần, nó đều có thể nhả ra.
Bởi vậy, dù kiếp trước Mộc Linh Nguyệt có thay thế vị trí thành chủ hoang mạc của ta, nàng ta cũng không thể chiếm đoạt dù chỉ một xu.
Nói đoạn, Thôn Kim Thú vỗ vỗ cái bụng tròn vo của mình, như dâng bảo vật rồi nhả ra một thỏi vàng.
“Chủ nhân, trước khi đến tìm người lần này, ta đã nuốt trọn toàn bộ khoáng thạch của mỏ vàng vào bụng rồi. Giờ thì người đã giàu có đến mức có thể sánh ngang với cả quốc khố!”
Thảo nào ta cứ thấy nó béo lên không ít. Hóa ra là đã nuốt trọn cả một mỏ vàng.
Thôn Kim Thú sau khi nuốt khoáng thạch có thể luyện kim ngay trong cơ thể, tự mình hoàn thành toàn bộ quá trình luyện vàng.
Kiếp trước, chúng ta cũng không quá tham lam, ta chỉ khai thác một góc mỏ vàng đã đủ để trở thành thành chủ hoang mạc.
Không dám tưởng tượng, nay trong bụng Thôn Kim Thú là cả một mỏ vàng, đó sẽ là lượng tài phú khủng khiếp đến nhường nào.
Nếu hiện tại ta đã giàu có đến vậy, thì việc đầu tiên ta muốn làm là một chuyện kinh thiên động địa!
Ta tìm lại con ngựa cũ, dẫn theo Thôn Kim Thú đi đến Thiên Lan thành.
Ta dùng vàng đổi lấy một bao ngân phiếu lớn.
Tổ chức sát thủ lớn nhất đương thời là Bạch Cốt Doanh, nằm trong địa giới Thiên Lan thành, tại Bạch Cốt Pha.
[坡; Pha = sườn dốc]
Không ngờ, chúng ta lại gặp Mộc Linh Nguyệt ngay tại Bạch Cốt Pha.
Nàng ta quả thực cũng có chút bản lĩnh.
Gông gỗ trên cổ đã bị tháo xuống, xem ra nàng ta đã bỏ ra không ít lợi lộc cho quan sai áp giải.
Lúc này, nàng ta đang gặp người chủ sự của Bạch Cốt Doanh trong một tòa lương đình.
Nàng ta đưa ra một bức họa chân dung của ta cùng một xấp ngân phiếu, nói:
“Giúp ta bắt cóc một người, nàng ta là đích nữ Mộc gia tên Mộc Vân Chiêu. Xong việc hãy bán nàng ta vào thanh lâu.”
Người chủ sự liếc qua ngân phiếu, hiếu kỳ hỏi:
“Sao không giết thẳng? Chừng này bạc, đủ mua mạng nàng ta rồi.”
Ta nấp trong bụi cây phía sau lương đình, nghe thấy giọng Mộc Linh Nguyệt cười lạnh:
“Nếu bây giờ giết nàng ta, thì làm sao nàng ta có thể tận mắt chứng kiến ta về sau phong quang vô hạn như thế nào?”
“Hiểu rồi.”
Người chủ sự thu ngân phiếu lại.
Mộc Linh Nguyệt xoay người rời đi.
Đợi nàng ta đi xa, người chủ sự kia mới liếc về phía bụi cây, cao giọng nói:
“Ra đi.”
Ta bước ra khỏi lùm cây.
Hắn nhìn gương mặt ta, lại đối chiếu với bức họa trong tay, thì lập tức nhận ra:
“Mộc Vân Chiêu, gan ngươi cũng lớn thật, dám tự mình dâng đến cửa?”
“Dẫn ta đi gặp doanh chủ của các ngươi. Ta có một vụ làm ăn lớn muốn bàn.”
“Để tỏ thành ý, số ngân phiếu này coi như lễ ra mắt.”
Nói xong, ta đưa cho hắn một xấp ngân phiếu dày cộp.
Giá trị số ngân phiếu ta đưa ra, gấp ba lần số mà Mộc Linh Nguyệt đã đưa.
Nặng nhẹ thế nào, ta tin người chủ sự này tự biết cân nhắc.
Hắn bảo ta đợi dưới chân núi, còn mình thì quay về Bạch Cốt Doanh bẩm báo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đêm xuống, Bạch Cốt Doanh phái người đến, mời ta tiến vào sơn môn.
Bạch Cốt Doanh.
Doanh chủ là Thiên Giác, hắn lúc này đang đeo mặt nạ che kín gương mặt.
Rõ ràng hắn rất hài lòng với độ dày của số ngân phiếu ta đưa trước đó, nên tỏ ra rất hứng thú nói:
“Nghe nói ngươi có một vụ mua bán lớn muốn bàn với bản tọa? Nào nói thử xem.”
Ta mở bao vải, để lộ đầy ngân phiếu bên trong:
“Ta muốn mua mạng của một người. Đây là phần đặt cọc đầu tiên.”
“Sau khi việc thành, ta còn trả thêm gấp ba lần chi phí.”
Ánh mắt Thiên Giác sáng lên:
“Ngươi muốn mua mạng Mộc Linh Nguyệt? Mạng nàng ta không đáng giá đến vậy đâu. “Số ngân phiếu lúc nãy ngươi đưa đã dư sức rồi.”
“Mạng nàng ta, đương nhiên không đáng.”
Ta nhếch môi cười nhạt, chậm rãi thốt ra một cái tên.
Sắc mặt Thiên Giác lập tức biến đổi, đáy mắt chấn động dữ dội.
“Ngươi điên rồi sao? Ngươi lấy đâu ra cái gan dám làm chuyện đó?!”
Người ta muốn mua mạng là đương kim hoàng hậu Diệp Cẩn Thư.
Một nữ nhi của tội thần, lại dám bỏ ra lượng lớn ngân phiếu mua sát thủ, ám sát hoàng hậu quả thực là điên rồ.
Nhưng biết làm sao được? Chính bà ta đã phái người đến giết ta trước.
So với việc mỗi ngày sống trong thấp thỏm đề phòng, chi bằng ta ra tay trước, giết bà ta cho xong.
“Bạch Cốt Doanh các ngươi chẳng phải vẫn luôn rêu rao, chỉ cần cái giá đủ lớn thì không có cái đầu nào không lấy được sao?”
“Hay là nói… mạng của hoàng hậu lại khó lấy đến vậy à?”
Thiên Giác cười lạnh:
“Đừng xem thường Bạch Cốt Doanh chúng ta. Chúng ta đã cài không ít tai mắt trong cung. Chỉ cần ngươi trả đủ nhiều thì lấy mạng bà ta cũng không phải không làm được.”
“Chỉ là…”
Hắn đổi giọng, ánh mắt sắc bén:
“Bản tọa thật sự rất tò mò. Mộc gia đã bị tịch thu gia sản, ngươi thân là tội nhân thì lấy đâu ra nhiều ngân phiếu như vậy?”
“Gấp ba chi phí kia, ngươi trả nổi chứ?”
Ta khẽ cười:
“Doanh chủ nếu không ngại có thể đi hỏi thăm thử. Ngoại tổ phụ ta từng là phú thương Giang Nam. Dù hiện tại gia đạo sa sút, nhưng từ sớm ông đã để lại cho ta một khoản hồi môn rất hậu hĩnh.
“Chút hồi môn ấy, trả thêm gấp ba chi phí cũng không thành vấn đề.”
Thiên Giác cân nhắc lời ta nói.
Cuối cùng, hắn tin.
Hắn ra lệnh thu hết phần đặt cọc, nói:
“Người muốn lấy mạng hoàng hậu không chỉ có một mình ngươi. Vụ làm ăn này Bạch Cốt Doanh nhận.”
“Ta chờ tin tốt của các ngươi.”
Ta cong môi cười, dặn dò thêm:
“Nhớ kỹ. Hoàng hậu chết là vì đấu đá trong hậu cung, không dính dáng nửa văn tiền đến ta.”
“Ngoài ra, đơn của Mộc Linh Nguyệt, các ngươi hãy hoàn lại đi.”
“Số bạc nàng ta đưa, ta bồi gấp ba.”
Doanh chủ gật đầu, rồi hỏi lại: