Chương 5

Ta Có Một Con Thôn Kim Thú thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mục Thần đáp lại, giọng trầm ấm nhưng kiên định: “Được. Sinh tử có nhau, dù nàng đi đâu, ta cũng sẽ luôn ở bên nàng.”
Đêm hôm đó, ta thưa với ngoại tổ phụ rằng ta muốn rời khỏi Giang Nam và xin ông giao Mục Thần cho ta. Ta đặt một rương ngân phiếu trước mặt ông.
Ngoại tổ phụ chỉ liếc nhìn rương ngân phiếu một cái rồi dẫn ta xuống mật thất dưới lòng đất. Vừa bước vào mật thất, ta lập tức sững sờ trước cảnh tượng bày ra trước mắt. Cả căn mật thất chất đầy vàng bạc châu báu. Ngoài ra còn có hơn mười rương ngân phiếu với mệnh giá lớn. Số vàng bạc này, đủ sức mua trọn cả vùng Giang Nam.
Ta kinh ngạc đến mức há hốc mồm, đủ lớn để nhét lọt cả một quả trứng gà: “Ngoại tổ phụ, chẳng phải Ngu gia đã sa sút rồi sao? Số tiền này… rốt cuộc là sao?”
Ngoại tổ phụ không hề giấu giếm: “Vân Chiêu, nói thật với con, Ngu gia chưa từng phá sản. Cái gọi là gia đạo sa sút, chỉ là do ta cố ý tạo ra để thiên hạ thấy.”
“Mẫu thân con là đích nữ Ngu gia, ta từng xem nàng là người kế thừa để bồi dưỡng. Không ngờ nàng lại bị những lời thề non hẹn biển của sinh phụ con lừa gạt.”
“Sinh phụ con chính là đương kim Thánh thượng. Hắn từng hứa sẽ cưới mẫu thân con, nhưng sau khi nàng tới kinh thành, hắn lại bội ước, không chịu nhận mẫu thân con.”
“Khi mẫu thân con còn sống, nàng từng gửi thư cho ta, nói rằng quốc khố trống rỗng, Hoàng đế có ý muốn nuốt trọn tài sản của Ngu gia. Vì vậy ta mới sớm bố trí, chuyển toàn bộ gia sản xuống dưới lòng đất.”
“Hai vị cữu phụ của con mấy năm nay cờ bạc làm thất thoát không ít gia sản, hai vị cữu mẫu kia cũng thường xuyên mang bạc ở đây đi bù đắp cho nhà ngoại của mình. Nếu ta thật sự để gia sản Ngu gia lại cho bọn họ, thì Ngu gia sớm muộn gì cũng sẽ bị phá sạch.”
Nói đến đây, ngoại tổ phụ thở dài: “Gia sản Ngu gia quá nhiều, đã gần như không thể giấu nổi nữa.”
“Mỗi ngày ta đều mất ngủ, chỉ sợ Hoàng đế phát giác. Ta và ngoại tổ mẫu của con cũng luôn muốn truyền gia sản cho con, nhưng nhiều như vậy… con làm sao mang đi hết được?”
“Thật sự đáng lo ngại.”
“Nếu con có một nơi có thể chứa hết toàn bộ gia sản thì tốt biết mấy. Nếu không, số vàng bạc này sớm muộn gì cũng sẽ bị Hoàng đế nuốt mất.”
Kiếp trước, Mục Thần từng nói với ta rằng ngoại tổ phụ có ý muốn ta trở về Giang Nam kế thừa gia nghiệp. Nhưng khi đó, Ngu gia đã tuyên bố phá sản từ lâu, ta cứ ngỡ đó chỉ là lời nói đùa. Không ngờ… lại là sự thật.
Số vàng bạc này, trong thời gian ngắn không thể chuyển đi hết, nhưng Thôn Kim Thú của ta chỉ cần một đêm là có thể nuốt sạch.
“Ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu đối xử với con tốt đến vậy, nếu hai người thật sự muốn truyền toàn bộ số vàng bạc này cho con… con thật ra có cách để mang đi.”
Ngoại tổ phụ lập tức hứng thú: “Ồ? Vậy thì quá tốt rồi.
Ta đã sớm để lại cho hai vị cữu phụ của con sản nghiệp đủ để họ ăn cả đời rồi, số còn lại, con có thể mang đi hết thảy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn] “Ngu gia chia gia sản, không phân nam nữ, chỉ xét trưởng ấu. Mẫu thân con là trưởng nữ, gia sản này vốn dĩ nên được để lại cho nàng.”
“Nay nàng đã không còn nữa, thì đây coi như là hồi môn ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu để lại cho con.”
Có được ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu như vậy, thật sự là may mắn lớn nhất đời ta.
Ta thả Thôn Kim Thú ra, để nó nuốt trọn toàn bộ vàng bạc châu báu trong mật thất. Xong xuôi, ta và Mục Thần từ biệt ngoại tổ phụ cùng gia quyến, rồi lên đường quay về kinh thành.
Sau khi trở về kinh thành, Bạch Cốt Doanh truyền tới tin tốt. Hoàng hậu đã bị đầu độc mà chết.
Những năm qua, Hoàng hậu trong hậu cung vênh váo ngang ngược đã kết thù với không ít người. Phi tần, cung nữ mong bà ta chết gần như đếm không xuể.
Về cái chết của Hoàng hậu, bên ngoài đều đồn rằng: do bà ta thường ngày hà khắc với hạ nhân, nên chính ma ma chưởng sự đã hạ độc. Ma ma ấy vốn là tai mắt của Bạch Cốt Doanh, sau khi sự việc bại lộ, liền giả chết thoát thân.
Ta sai người đưa phần ngân phiếu đã hứa đến, đồng thời nhắn lời cho doanh chủ Bạch Cốt Doanh, bày tỏ ý muốn hợp tác sâu hơn.
Thiên Giác vào kinh thành gặp ta. Ta dùng một khoản vàng bạc khổng lồ mua đứt Bạch Cốt Doanh, trở thành đông gia đứng sau màn.
Dưới danh nghĩa Bạch Cốt Doanh, ta cho mở khắp lãnh thổ Hạ quốc: tiệm gạo, tiệm thuốc, học đường, hiệu sách, tửu lâu, tiền trang… Cảm giác tiêu xài đúng là sảng khoái.
Ta dự tính trong vòng ba đến năm năm, sẽ để sản nghiệp của mình phủ khắp toàn bộ Hạ quốc.
Một năm sau, ta cố ý sai người thả tin tức ra trong dân gian. Cả kinh thành sau đó đều xôn xao bàn tán chuyện của hoàng gia.
Trong Túy Tiên Lâu, tiếng bàn tán của dân chúng ồn ào không dứt: “Các ngươi có nghe chưa? Đích nữ Mộc gia là Mộc Vân Chiêu thực ra là nữ nhi bên ngoài của đương kim Thánh thượng.”
“Năm đó, Hoàng đế dẫn các đại thần vi hành Giang Nam, chính Hoàng đế đã sủng hạnh Ngu Niệm Nhu, còn đưa cho nàng tín vật, bảo nàng vào kinh thành tìm người.”
“Thế mà khi Ngu Niệm Nhu tới kinh thành, Hoàng đế lại trở mặt không nhận, khăng khăng nói đứa trẻ trong bụng nàng là của Mộc Minh Lễ, rồi còn ban nàng cho Mộc đại nhân.”
“Chậc chậc… không ngờ Hoàng đế lại bạc bẽo đến vậy, tự tay đem nữ nhân của mình gả cho thần tử.”
“Ta còn nghe nói, Hoàng đế ban cho Mộc đại nhân kim bài miễn tử, chính là để thưởng công vì đã chịu lấy Ngu Niệm Nhu.”
“Mộc Vân Chiêu nhờ khối kim bài ấy mới sống được tới hôm nay. Không biết Hoàng đế có nhận nàng hay không?”
“Nếu nhận, chẳng phải nàng sẽ trở thành công chúa hay sao?”
Thái tử Hạ Thừa Phong đứng trong phòng riêng trên lầu hai Túy Tiên Lâu, nắm chặt nắm tay.