Ta Có Một Con Thôn Kim Thú
Chương 4
Ta Có Một Con Thôn Kim Thú thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Chúng ta có cần tiện tay lấy luôn mạng Mộc Linh Nguyệt cho nàng không?”
“Không cần.”
Ta đáp dứt khoát:
“Nếu nàng ta còn sống mà bước ra được khỏi hoang mạc, vậy thì xem như nàng ta có bản lĩnh.”
Nếu chết sớm như vậy, nàng ta làm sao có thể tận mắt chứng kiến ta sau này rạng rỡ vô hạn đến mức nào? Huống hồ, hoang mạc là nơi ăn thịt người không nhả xương, so với việc bị bán vào thanh lâu, nơi đó còn khiến người ta cảm thấy sống không bằng chết hơn rất nhiều.
Rời khỏi Bạch Cốt Doanh.
Ta cải trang thành nam tử, mua một cỗ xe ngựa cùng người đánh xe, phi nước đại thẳng hướng Giang Nam.
Khi đến nhà ngoại tổ, ta mới hay tin Mục Thần đã sớm lên đường, đi đến hoang mạc.
Ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu biết ta nhờ kim bài miễn tử mà thoát thân, mừng đến rơi nước mắt.
Ta lập tức bảo ngoại tổ phụ phi cáp truyền thư cho Mục Thần.
Sau khi an ổn ở Ngu phủ, hai vị cữu mẫu bưng bánh ngọt đến viện của ta.
Bề ngoài tỏ ra thân thiết, nhưng trong lời nói, từng câu từng chữ đều là đổ thêm dầu vào lửa.
Sau một hồi hàn huyên, nhị cữu mẫu lộ vẻ khó xử:
“Vân Chiêu, Ngu gia chúng ta hiện nay, ngoài tòa trạch viện này ra, đã không còn bao nhiêu lương thực.”
Tiểu cữu mẫu lập tức phụ họa:
“Con là nữ nhi của tội thần, về ngoại tổ gia ở nhờ mấy ngày thì còn được, chứ nếu ở lâu, chỉ sợ khiến Ngu gia chúng ta càng thêm quẫn bách.”
“Hai vị cữu mẫu lo xa rồi. Giang Nam tuy tốt, nhưng ta sẽ không ở lâu. Vài ngày nữa, ta sẽ rời đi.”
Nghe ta nói vậy, hai người rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Rồi họ lại nói tiếp:
“Vân Chiêu, con cũng đừng trách cữu mẫu bạc tình. Chỉ là năm xưa mẫu thân con đã chọc vào người không nên chọc.”
“Chúng ta cũng chỉ sợ con sẽ dẫn tai họa về Ngu gia mà thôi.”
Sắc mặt ta trầm xuống.
Thấy ta im lặng, hai vị cữu mẫu liền thao thao bất tuyệt:
“Năm đó hoàng thượng dẫn các đại thần vi hành Giang Nam, mẫu thân con sau đó cùng Mộc đại nhân đã tư thông, rồi mang thai con.”
“Thế nhưng mẫu thân con lại nói đứa trẻ trong bụng là long chủng, còn tìm đến kinh thành, chẳng trách tại sao lại khiến hoàng hậu bất mãn.”
“Mẫu thân con thật đúng là mơ mộng viển vông. Nếu quả thực là mang long thai, hoàng thượng sao lại có thể đích thân ban hôn nàng với Mộc Minh Lễ?
“Mẫu thân con... chẳng lẽ muốn làm hoàng hậu đến phát điên rồi sao?”
Sắc mặt ta lạnh dần, cuối cùng khẽ quát một tiếng:
“Đủ rồi!”
...
Hai vị cữu mẫu liếc nhìn nhau, rồi tiếp tục nói:
“Giờ mẫu thân con cũng đã không còn, những chuyện cũ kia không nhắc nữa thì hơn.”
“Chỉ là hoàng hậu nương nương ắt sẽ không buông tha cho con. Nếu con còn chút lương tâm, thì mau rời khỏi Ngu gia, đừng kéo chúng ta vào.”
Nói xong, hai người rời khỏi tiểu viện của ta.
Ta xoa trán.
Những ký ức mơ hồ thời thơ ấu, vào khoảnh khắc này bỗng trở nên rõ ràng.
Phụ thân Mộc Minh Lễ bề ngoài đối với mẫu thân ta luôn giữ lễ, nhưng sau lưng lại lạnh nhạt đến tàn nhẫn.
Khi đó, Mộc Minh Lễ là Lễ bộ Thượng thư, được hoàng đế coi là tâm phúc.
Mỗi lần Mộc gia mở gia yến, hoàng đế đều đích thân đến dự.
Giữa yến tiệc, hoàng đế đều lấy cớ rời đi, rồi bước thẳng vào phòng của mẫu thân ta.
Ta từng trốn ở bên ngoài nghe thấy cuộc đối thoại của họ.
Mẫu thân ta giãy giụa:
“Ta hối hận rồi. Ta không nên cầm tín vật đến kinh thành tìm ngươi. Xin ngươi... thả ta đi.”
Hoàng đế lạnh giọng uy hiếp:
“Trẫm còn chưa chán, sao có thể để ngươi rời đi?
“Ngươi dám trốn trẫm liền giết Vân Chiêu trước, rồi tịch thu cả Ngu gia!”
Mẫu thân ta bị hắn nắm trúng tử huyệt, chỉ có thể đau khổ cầu xin:
“Xin ngươi đừng động đến Vân Chiêu... cũng đừng động đến Ngu gia. Ta đáp ứng ngươi... ta cái gì cũng đáp ứng...”
Trong phòng vang lên tiếng nức nở rất khẽ của mẫu thân.
Bà bị hoàng đế chà đạp.
Khi ta muốn xông vào cứu bà, thì phụ thân đã từ xa đi đến, bịt chặt miệng ta rồi kéo ta rời đi.
Không biết qua bao lâu, ta nhìn thấy hoàng đế mặt mày thỏa mãn, từ phòng mẫu thân ta bước ra.
Khi ta vào phòng, thì thấy mẫu thân y phục xộc xệch, tựa vào đầu giường mà khóc.
Bà tuyệt vọng ôm chặt lấy ta:
“Vân Chiêu... mẫu thân muốn đưa con về Giang Nam, nhưng... chúng ta không thể về được nữa rồi...”
Khi ấy ta còn nhỏ, đối với chuyện của người lớn chỉ mơ hồ không hiểu.
Sống lại một đời, ta đã hoàn toàn minh bạch.
Không phải Mộc Minh Lễ đem mẫu thân ta dâng cho hoàng đế.
Mà là năm xưa, kẻ từng có tình duyên thoáng qua với mẫu thân ta ở Giang Nam vốn dĩ chính là hoàng đế.
Nhưng rất rõ ràng...
Dù là khi mẫu thân ta còn sống, hay là bây giờ thì hoàng đế cũng chưa từng muốn nhận ta.
Hắn dùng tính mạng của ta uy hiếp mẫu thân, bắt bà thuận theo hắn, trói bà ở nơi kinh thành, không cho trở về Giang Nam.
Ngay cả sau khi mẫu thân ta qua đời, hoàng hậu muốn giết ta, hắn cũng nhắm một mắt mở một mắt.
Hắn không xứng làm phụ thân của ta.
Nhưng ta nhất định phải thay mẫu thân đòi lại một công đạo.
...
Bảy ngày sau, Mục Thần quay lại từ hoang mạc.
Hắn xông vào tiểu viện, ôm chặt ta vào lòng, giọng khàn đặc:
“Vân Chiêu...”
Chỉ một câu ấy thôi, ta đã biết hắn cũng trùng sinh.
Kiếp trước, hắn theo bên ta suốt năm năm, luôn giữ lễ, giữ phận.
Ta biết tình cảm của hắn đã sớm vượt quá tình cảm chủ tớ, nhưng hắn thì vẫn luôn biết khắc chế.
Chưa từng thất thố như lúc này.
Mục Thần biết mọi bí mật của ta, bao gồm cả Thôn Kim Thú.
Kiếp trước, sau khi ta chết, nếu muốn lấy toàn bộ tài sản của ta đối với hắn mà nói dễ như trở bàn tay.
Nhưng hắn lại chọn nhảy vực tuẫn táng theo chủ.
Sự trung thành ấy, quý giá hơn tất cả.
Ta vòng tay ôm lại hắn, nói khẽ:
“Mục Thần, ta sẽ nói với ngoại tổ phụ, để ngươi theo ta rời khỏi Giang Nam.”