Ta Có Một Con Thôn Kim Thú
Chương 7
Ta Có Một Con Thôn Kim Thú thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thấy vậy, ta dùng kim chích vào đầu ngón tay, nhỏ máu vào chậu nước. Hai giọt máu hòa vào nhau hoàn toàn.
Mọi người có mặt tại đó sững sờ trong chốc lát, rồi chợt nhớ ra lời Hoàng đế vừa nói sẽ ban cho ta thân phận công chúa. Tất cả vội vàng quỳ xuống, đồng thanh hô vang: “Tham kiến Vân Chiêu công chúa!”
Hoàng đế thở dài một hơi, dường như đã cam chịu số phận, quay sang Tổng quản thái giám dặn dò: “Truyền chiếu chỉ của trẫm: từ hôm nay, Mộc Vân Chiêu khôi phục thân phận Hạ Vân Chiêu, phong làm Vân Chiêu công chúa.” “Tuân chỉ!” Tổng quản thái giám lĩnh mệnh.
Hoàng đế dùng ánh mắt thất vọng đến tột cùng nhìn Thái tử một cái, rồi phất tay áo rời đi. Sau khi Hoàng đế đi khỏi, Thái tử mới hoàn hồn. Hắn bóp chặt cổ ta: “Ngươi dám tính kế cô?” Cuối cùng hắn cũng nhận ra ta đang lợi dụng hắn. Thấy ta ngầm thừa nhận, ánh mắt Thái tử nheo lại, rồi hắn nghiến răng nói: “Trước đó cô lại bị sắc đẹp của ngươi mê hoặc. Gương mặt này… giờ cô chỉ muốn cào nát!”
Mục Thần lao tới, quát lạnh: “Buông Vân Chiêu ra!” Kiếm của hắn nhanh đến cực điểm. Khi thị vệ của Thái tử còn chưa kịp phản ứng, thì mũi kiếm của Mục Thần đã kề sát cổ Hạ Thừa Phong. Thị vệ xung quanh liền rút kiếm, chỉ thẳng về phía Mục Thần.
Hạ Thừa Phong chưa từng bị ai dùng kiếm kề cổ, lập tức nổi giận đùng đùng. Hắn gằn từng chữ hỏi Mục Thần: “Ngươi có biết cô là Thái tử hay không?” “Ta là tử sĩ của Vân Chiêu. Bất kể là ai làm tổn thương nàng, ta đều liều mạng.” Nói xong, Mục Thần còn ép mũi kiếm tiến thêm một tấc, trên gương mặt tuấn tú của hắn tràn đầy sát khí lạnh lẽo: “Buông tay!”
Hạ Thừa Phong bị khí thế ấy làm cho sững sờ, theo bản năng buông cổ ta ra. Ta vừa được phong công chúa, lại thêm việc Hạ Thừa Phong vừa chọc giận Hoàng đế đến cực điểm. Lúc này, dù cho hắn có một vạn lá gan, hắn cũng không dám giết ta. Nhưng món nợ này, hắn đã ghi nhớ. Trước khi rời đi, hắn ném lại cho ta lời uy hiếp: “Mộc Vân Chiêu, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ chết trong tay cô!”
Hoàng gia quả nhiên chỉ coi trọng lợi ích, không hề có tình thân. Đã vậy… ta cũng sẽ không nương tay.
Tin ta được phong làm Vân Chiêu công chúa nhanh chóng lan khắp Hạ quốc. Theo quy củ, hoàng thất vốn phải cử hành lễ sắc phong công chúa, đồng thời xây dựng phủ công chúa riêng. Thế nhưng, mẫu tộc của Hoàng hậu cùng một số hoàng thân quốc thích Diệp gia gây sức ép lên Hoàng đế. Hoàng đế cũng muốn giữ mọi chuyện ở mức thấp nhất. Dẫu sao năm xưa, chính ông ta đã cực lực phủ nhận đứa trẻ trong bụng mẫu thân ta là của mình. Giờ đây nhận ta, khác nào tự tát vào mặt. Vì vậy lễ sắc phong công chúa bị hủy, chỉ ban bố một đạo chiếu thư phong công chúa.
Ngay cả phủ công chúa ban cho ta, cũng chính là Mộc phủ từng bị tịch thu năm xưa. Triều đình cấp ngân khố sửa sang sơ sài, rồi đổi tấm biển trước cửa từ Mộc phủ thành phủ Công chúa. Chỉ nhìn vậy cũng đủ thấy Hoàng đế chẳng hề coi trọng người nhi nữ này.
Hạ Thừa Phong trở về Đông cung, càng nghĩ càng tức giận. Thế là hắn liền đánh mưu sĩ Niếp Văn một trận để trút giận, vì hắn cho rằng chính Niếp Văn đã không ngăn cản hắn, mới khiến hắn làm ra chuyện ngu xuẩn ép Hoàng đế nhỏ máu nhận thân. Niếp Văn có nỗi khổ mà không nói nên lời. Vì hắn đã ngăn cản rồi, nhưng không ngăn nổi. Hạ Thừa Phong còn cho cài rất nhiều tai mắt vào phủ công chúa của ta, chỉ chờ cơ hội đầu độc giết ta. Nhưng những kẻ hắn sắp xếp đều bị ta và Mục Thần lôi ra ánh sáng.
Cứ thế, lại thêm một năm trôi qua. Thế lực trong bóng tối của ta ngày càng lớn mạnh, sản nghiệp cũng ngày một nhiều. Thôn Kim Thú mỗi ngày đều ăn no nê.
Một buổi chiều nọ. Ta nằm trong hoa viên phơi nắng, tận hưởng cung nữ cầm quạt lá phe phẩy gió mát. Mục Thần cầm kiếm đứng hầu bên cạnh, ánh mắt liếc thấy trên tường viện ló ra một cái đầu người. Hắn lập tức phi thân lên, kéo kẻ đang bám tường xuống rồi đè mạnh xuống đất.
Người kia y phục rách rưới, tóc tai rối bù như tổ chim, mặt mũi lấm lem, khó mà nhìn rõ dung mạo. Nàng ta hoảng loạn kêu lên: “Tỷ tỷ, đừng giết ta! Ta là Linh Nguyệt!” Nửa tháng trước, ta đã nhận được tin Mộc Linh Nguyệt đang từ hoang mạc lần mò quay về hướng kinh thành. Kẻ trước mắt trông chẳng khác nào ăn mày này, không cần nghi ngờ, chính là Mộc Linh Nguyệt.
Trên người nàng ta đầy thương tích, gầy đến chỉ còn da bọc xương. Xem ra nàng ta ở hoang mạc đã chịu không ít khổ sở. Ta làm bộ kinh ngạc: “Mộc Linh Nguyệt, chẳng phải muội đang ở hoang mạc sao? Sao lại quay về kinh thành rồi?” “Hoang mạc không phải nơi con người có thể ở lâu. Nếu không trốn về, ta chết ở đó mất.”
Mộc Linh Nguyệt nhìn ta chằm chằm, sự đố kỵ trong mắt không sao giấu nổi: “Tỷ tỷ, ta nghe nói tỷ được phong làm công chúa rồi? Tỷ… giờ thật sự là công chúa sao?”
Ma ma đứng sau lưng ta quát lớn vào Mộc Linh Nguyệt: “Ăn mày từ đâu tới? Thấy Công chúa điện hạ mà còn không mau quỳ xuống!” Mộc Linh Nguyệt không muốn quỳ. Nàng ta đứng dậy, nắm lấy tay ta, giả vờ thân thiết: “Tỷ tỷ, chúng ta là tỷ muội ruột thịt, sao lại trở nên xa lạ như vậy?” “Ai là tỷ muội với ngươi?” Ta lạnh lùng gạt tay nàng ta ra. Ma ma ấn vai Mộc Linh Nguyệt, ép nàng ta quỳ xuống đất. Mộc Linh Nguyệt quỳ rất miễn cưỡng.
Ta cười nhạt, mỉa mai: “Ngươi chẳng phải từng nói muốn bảo vệ Mộc gia sao? Vậy ngươi đã bảo vệ họ ra sao rồi?” Trong mắt Mộc Linh Nguyệt lóe lên một tia chán ghét, nhưng rất nhanh liền biến thành rơi lệ, khóc lóc thảm thiết: “Mẫu thân ta và tổ mẫu đã bệnh chết, thúc phụ bị quan sai đánh tàn phế tứ chi, thẩm thẩm ta thì phát điên, cô mẫu trên đường chạy trốn bị Lục Châu xà cắn chết…”