Chương 8

Ta Có Một Con Thôn Kim Thú thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ ngày lên đường đi hoang mạc đến nay, đã hơn hai năm trôi qua. Người chết thì chết, kẻ tàn phế thì tàn phế. Kiếp trước, có ta che chở, bọn họ còn sống lâu hơn ta. Giờ đây xem như nghiệp báo vậy.
Kiếp trước, mẫu thân ta gả vào Mộc phủ, bị tổ mẫu ép phải lấy không ít tiền bạc để trợ cấp cho Mộc gia. Thế nhưng Mộc gia chẳng những không đối xử tử tế với mẫu thân ta, mà ngày thường còn dùng đủ mọi cách chèn ép, làm nhục, cuối cùng ép bà nhảy giếng tự vẫn.
“Mộc Linh Nguyệt, giờ ngươi vẫn là phạm nhân đào tẩu. Ngươi không cho rằng bổn công chúa sẽ vì tình riêng mà làm trái pháp luật chứ?”
Ta hừ lạnh một tiếng, không đợi nàng ta kịp phản ứng, lớn tiếng ra lệnh:
“Người đâu! Giải tên đào phạm này giao cho quan phủ xử lý!”
“Tuân lệnh, công chúa điện hạ.”
Thị vệ lập tức khống chế Mộc Linh Nguyệt rồi giải nàng ta đi.
Khi bị kéo đi, Mộc Linh Nguyệt ngoái đầu chửi rủa ta:
“Vân Chiêu! Ta là muội muội của tỷ, sao tỷ có thể đối xử với ta như thế? Thả ta ra! Nếu không, ta có chết rồi hóa thành quỷ cũng không tha cho tỷ!”
Sau khi Mộc Linh Nguyệt bị giải đi, khóe mắt ta thoáng nhìn thấy trong bụi cỏ có một đốm sáng màu xanh lóe lên.
Ta lập tức lùi ngay lại một bước, nói với Mục Thần:
“Ngươi đi xem trong bụi cỏ có Lục Châu xà hay không.”
Mục Thần lập tức ra lệnh cho thị vệ lục soát toàn bộ hoa viên.
Nhưng bọn họ không tìm thấy con rắn mà ta nói tới.
Mục Thần hạ thấp giọng hỏi ta:
“Có cần ta đem Hỏa Điểu tới bắt rắn không?”
Hỏa Điểu là sủng thú mà kiếp trước Mục Thần và ta đã ký khế ước ở hoang mạc, chính là thiên địch của Lục Châu xà. Đời này, hắn cũng từng quay lại hoang mạc, sớm đã thuần phục Hỏa Điểu.
“Không cần.”
Ta lắc đầu.
“Đừng đánh rắn động cỏ.”
Phủ công chúa tuy đã không còn tai mắt của thái tử, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng có kẻ núp xa hơn, có thể là trên một gốc đại thụ nào đó.
Đêm đó.
Khi ta nửa tỉnh nửa mơ, mơ hồ nghe thấy trên đầu truyền đến tiếng rít ‘xì xì’.
Ta nín thở, không dám mở mắt.
Tay ta lặng lẽ thò xuống dưới gối, chạm vào một con dao ngắn.
“Mục Thần!”
Ngay khoảnh khắc ta vừa cất tiếng, một con Lục Châu xà từ màn giường lao thẳng về phía ta.
Mục Thần phá cửa xông vào, đúng lúc ta dùng dao ngắn chém con rắn thành hai đoạn.
Ta ngồi dậy trên giường, ra lệnh cho Mục Thần:
“Là Lục Châu xà mà Mộc Linh Nguyệt mang từ hoang mạc về. Chắc chắn không chỉ có một con. Ngươi lục soát kỹ đi.”
“Tuân lệnh.”
Mục Thần bắt đầu lục soát gian phòng.
Dưới ván giường, hắn còn tìm thấy hai con Lục Châu xà khác, tất cả đều bị chém thành từng khúc.
Kiếp trước ta ở hoang mạc mấy năm, đối với Lục Châu xà vô cùng quen thuộc.
Khả năng sinh sản của chúng cực nhanh.
Khi tấn công, nó sẽ nhắm vào mắt trước, đợi con người hoảng loạn há miệng kêu la, liền chui thẳng vào cổ họng.
Cho tới khi nạn nhân thất khiếu chảy máu mà chết.
Không ngờ Mộc Linh Nguyệt lại có thể thuần hóa Lục Châu xà.
Quả không hổ là kẻ trùng sinh.
Vừa rồi ta có thể bình tĩnh như thế, là vì kiếp trước, tuy ta chưa từng nghĩ tới chuyện điều khiển Lục Châu xà, nhưng lại luyện được bản lĩnh bắt rắn.
Mộc Linh Nguyệt muốn dùng cách này giết ta là quá xem thường ta rồi.
Một tháng sau, Mục Thần đến báo: Mộc Linh Nguyệt đã được thái tử đưa ra khỏi ngục.
Ta không hề bất ngờ.
Thái tử đã sớm phái người âm thầm giám sát mọi động tĩnh của phủ công chúa.
Mộc Linh Nguyệt đối với hắn vẫn còn giá trị lợi dụng, thế nên hai bên liền hợp tác ngay lập tức.
Bước này nằm trong dự liệu của ta.
Thái tử không dám ra tay giết ta một cách công khai, nên hắn cần một quân cờ.
Mà Mộc Linh Nguyệt, chính là quân cờ thích hợp nhất của hắn.
Cũng vừa hay bổn công chúa cũng rất thích xem chó cắn chó.
Chớp mắt lại một năm nữa trôi qua.
Bề ngoài, ta không hề có bất kỳ động tĩnh gì.
Mỗi ngày chỉ đọc sách, luyện chữ, đánh cờ cùng Mục Thần.
Nhưng trên thực tế, ta đang chờ thế lực trong bóng tối của mình ngày một lớn mạnh, sản nghiệp ngày một mở rộng.
Hoàng đế dần buông lỏng cảnh giác với ta, cho rằng ta chỉ là một công chúa nhàn tản, không có dã tâm.
Trong thời gian này, thái tử từng nhiều lần toan mua chuộc Bạch Cốt Doanh để ám sát ta.
Chỉ tiếc là hắn không hề hay biết rằng, toàn bộ Bạch Cốt Doanh đều nghe lệnh ta.
Huống hồ, võ công của Mục Thần cực cao.
Có hắn kề cận bảo vệ, chẳng khác nào có cả một đội quân hùng mạnh che chở cho ta.
Lần gặp lại Mộc Linh Nguyệt, là trong chuyến đi lên Hoàng Ân Tự dâng hương.
Nàng ta mặc gấm vóc hoa lệ, đứng bên cạnh thái tử.
Nhân lúc thái tử đi tìm phương trượng trò chuyện, nàng ta dùng dáng vẻ yểu điệu tiến về phía ta.
Kẻ không biết chuyện, e rằng còn tưởng nàng ta là thái tử phi.
Nàng ta lên tiếng khoe khoang:
“A tỷ, tỷ nhất định không ngờ được đúng không? Có một ngày, ta lại trở thành người chung chăn gối bên thái tử điện hạ.”
Ta khẽ cười, phản kích ngay:
“Người bên gối của thái tử dù dùng cả hai bàn tay cũng đếm không xuể, ngươi thì có gì đáng để khoe sao?”
“Hắn thậm chí còn không dám dẫn ngươi dự cung yến, chỉ sợ người khác lấy thân phận nữ nhi của tội thần của ngươi ra làm cớ, rồi bị phụ hoàng truy cứu.”
Nụ cười trên mặt Mộc Linh Nguyệt lập tức đông cứng.
Xem ra, ta đã đâm trúng chỗ đau của nàng ta rồi.
Nàng ta thẹn quá hóa giận lên tiếng:
“Ngươi cho rằng hoàng thượng không biết ta đang ở Đông cung sao? Người chỉ là nhắm một mắt mở một mắt mà thôi!”
“Hoàng thượng sủng ái thái tử điện hạ đến cực điểm, lại vô cùng lạnh nhạt với một công chúa như ngươi!”
“Ta dù hiện tại tuy chưa có danh phận, nhưng rất nhanh sẽ có. Chỉ cần…”
Ánh mắt Mộc Linh Nguyệt dừng trên người ta, ẩn chứa ý vị sâu xa.
Nói tới đây, nàng ta đưa tay đặt lên bụng dưới, rồi đột ngột đổi giọng: