Chương 9

Ta Có Một Con Thôn Kim Thú thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Chỉ cần ta mang cốt nhục của thái tử điện hạ, thì vị trí thái tử phi sớm muộn gì cũng là của ta!”
“Phụt…”
Ta không nhịn được, khẽ bật cười.
“Mộc Linh Nguyệt, ngươi đúng là ngây thơ.”
Mộc Linh Nguyệt cau mày, không hiểu vì sao ta lại nói như vậy, liền hỏi vặn:
“Ngươi có ý gì?”
“Không có ý gì cả. Vậy thì chúc ngươi… sớm ngày mang cốt nhục của hắn.”
Mộc Linh Nguyệt cong môi cười mãn nguyện:
“Ngươi là công chúa thì sao? Đến lúc đó ngươi rốt cuộc vẫn phải kính cẩn gọi ta một tiếng hoàng tẩu hay sao?”
“Vậy thì e là phải khiến ngươi thất vọng rồi. Cái danh xưng hoàng tẩu ấy ngươi không gánh nổi đâu.”
Ta ném lại một câu, rồi xoay người rời đi.
Sau lưng, Mộc Linh Nguyệt tức đến nghiến răng ken két, buông ra từng lời độc địa:
“Vân Chiêu, ta biết ngươi cũng trùng sinh! Nhưng ngươi đấu không lại ta đâu, ngươi cứ chờ mà xem!”
Hừ.
Trò chơi mới bắt đầu đã không giữ nổi bình tĩnh rồi sao? …
Ta vào trong thắp hương.
Vừa định bước lên xe ngựa trở về, thì thấy Mộc Linh Nguyệt đã khoác tay Hạ Thừa Phong từ trong chùa đi ra.
“Hạ Vân Chiêu, đứng lại!”
Hạ Thừa Phong đuổi theo, ánh mắt nhìn ta đầy hận ý:
“Cô đã điều tra rõ rồi, chính là ngươi mua chuộc Bạch Cốt Doanh, đầu độc mẫu hậu của cô!”
Hai mắt hắn đỏ ngầu, từng chữ từng chữ nghiến ra:
“Vì sao ngươi phải giết bà ấy?”
Hắn nhất định không biết chính ta đã bảo Bạch Cốt Doanh cố ý tiết lộ tin tức cho hắn.
Sắp đặt đã lâu như vậy, đã đến lúc thu lưới.
Ta bình thản đáp:
“Hoàng huynh, mọi chuyện đều cần chứng cứ, huynh đừng có vu oan cho ta.”
“Đừng gọi cô là hoàng huynh! Ngươi không xứng!”
Hắn gầm lên dữ tợn:
“Cô nhất định sẽ xé xác ngươi thành muôn mảnh! Ngươi cứ chờ đó!”
Hạ Thừa Phong túm chặt cổ tay ta, lực mạnh đến mức như muốn nghiền nát xương tay của ta.
Mục Thần lập tức ra tay nắm lấy cánh tay Hạ Thừa Phong, ấn mạnh hắn vào thành xe.
Chỉ nghe một tiếng “rắc” giòn tan vang lên.
Cánh tay của Hạ Thừa Phong bị vặn gãy xương.
Hắn đau đến mức kêu la thảm thiết.
Thị vệ thái tử lập tức xông lên hộ giá.
Thị vệ ta mang theo không hề ít hơn của thái tử.
Hai bên đối đầu, kiếm cũng đã tuốt khỏi vỏ, bầu không khí căng như dây đàn.
Ta lạnh giọng hỏi:
“Sao vậy? Thái tử ca ca muốn cùng bản công chúa đồng quy vu tận sao?”
Trong khoảnh khắc đó, Hạ Thừa Phong thật sự nổi lên ý niệm chém chết ta tại chỗ.
Nhưng Niếp Văn đã bước ra, cẩn thận khuyên nhủ:
“Điện hạ, không thể hành động bốc đồng.”
Bổn phận của mưu sĩ, là bày mưu tính kế cho thái tử, và kéo hắn lại khi hắn mất kiểm soát.
Hạ Thừa Phong nghe vậy liền đá mạnh Niếp Văn một cái, chửi to:
“Câm miệng! Cô tự biết chừng mực!”
Niếp Văn nuốt xuống nhục nhã, lặng lẽ lui xuống.
Dù đã quát lui mưu sĩ nhưng cuối cùng Hạ Thừa Phong vẫn nuốt xuống cơn tức này.
Hắn hiểu rất rõ, nếu liều mạng thì kết cục chỉ có thể là lưỡng bại câu thương.
Hạ Thừa Phong dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Mục Thần, rồi quay sang ta:
“Tử sĩ của ngươi đã làm gãy tay cô. Cô phế một cánh tay của hắn, cũng không quá đáng chứ?”
“Ai da…”
Ta ôm cổ tay mình, nước mắt lưng tròng:
“Cổ tay bản công chúa vừa rồi đã bị Thái tử ca ca bóp nát rồi.
“Bản công chúa phế cổ tay của Thái tử ca ca cũng không quá đáng, đúng không?”
Hạ Thừa Phong bị ta làm cho cứng họng:
“Hạ Vân Chiêu! Ngươi đúng là vô sỉ đến cực điểm!”
Ta liếc nhìn cánh tay hắn, nhắc nhở nhàn nhạt:
“Nếu Thái tử ca ca vẫn còn chậm trễ, xương tay e là không nối lại được nữa đâu.”
Hạ Thừa Phong nghiến răng cuối cùng ra lệnh:
“Thả bọn họ đi!”
Đối phương thu kiếm.
Ta cũng ra hiệu cho thị vệ thu kiếm lại, bước lên xe ngựa hồi phủ.
Khi bánh xe lăn đi, sau lưng vang lên tiếng kêu thảm thiết của Hạ Thừa Phong:
“A a a… đau chết cô rồi! Mau truyền ngự y, giúp chữa tay lại!”
Trong xe ngựa trên đường hồi phủ.
Mục Thần đưa cho ta một phong thư mật.
Lần này chúng ta bề ngoài là đi dâng hương, nhưng thực chất là để lấy tình báo của Đông cung.
Những tai mắt thái tử cài vào phủ công chúa đã bị chúng ta nhổ sạch.
Còn những người ta cài trong Đông cung, hắn chưa hề phát hiện.
Trong mật hàm ghi ba điều.
Một, thái tử đã điều tra ra hung thủ thật sự đầu độc mẫu hậu hắn.
Hai, thái tử hứa với Mộc Linh Nguyệt, chỉ cần giết được công chúa, sẽ để nàng ta làm thái tử phi.
Hai tin đầu, đối với ta và Mục Thần đã sớm không còn lấy làm lạ.
Tin thứ ba mới là điều đáng giá nhất.
Ta và Mục Thần đọc xong, ánh mắt cùng lúc trầm xuống, liếc nhìn nhau một cái.
Ta đưa mật hàm cho hắn, ra lệnh:
“Đốt đi.”
Mật hàm nhanh chóng hóa thành tro bụi.
Khi ta còn đang xuất thần, thì chợt cảm thấy cánh tay nóng lên.
Mục Thần nắm lấy tay ta, lấy ra thuốc cao, nhẹ nhàng thoa lên cổ tay.
Lúc nãy Hạ Thừa Phong ra tay rất nặng, đến giờ cổ tay ta vẫn còn đau.
Mục Thần cẩn thận bôi thuốc, ta nhìn góc nghiêng tuấn tú của hắn, trong lòng dâng lên một dòng ấm áp.
Vừa rồi hắn bẻ gãy tay thái tử, thái tử tất nhiên hận hắn đến thấu xương.
Nhưng một khi hắn đã bảo vệ ta, thì ta cũng sẽ bảo vệ hắn.
Ta tuyệt đối không để thái tử động tới hắn.
Ta vén rèm xe, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài là cảnh xuân hoa nở.
Xe ngựa đi qua những vườn dâu nối tiếp trập trùng.
Lễ Thân Tằm của hoàng thất sắp đến.
Ở Hạ quốc, triều đình luôn đề cao phép tắc nam cày ruộng, nữ dệt vải, coi đó là gốc rễ để an dân, trị quốc.
Mỗi độ xuân về, hoàng đế sẽ tới thần đàn tế bái Nông Thần, cầu cho mưa thuận gió hòa, mùa màng tươi tốt.
Hoàng hậu dẫn theo các phi tần trong hậu cung và mệnh phụ triều đình, tới ngoại ô phía đông kinh thành để tế bái Luy Tổ (vị tổ nghề Tằm).
Còn phải đích thân hái dâu nuôi tằm, để khuyến khích việc dệt vải.