133. Chương 133: Ai Rồi Cũng Sẽ Chết

Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 133: Ai Rồi Cũng Sẽ Chết

Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực thuộc thể loại Linh Dị, chương 133 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một màn rời sân đầy chấn động lòng người?
Khi nhìn thấy dòng chữ này, Trần Linh không khỏi khó hiểu... Nửa câu đầu thì tạm hiểu, nhưng nửa câu sau lại thật khó đoán. Một màn trình diễn như thế nào mới được coi là “chấn động lòng người”? Và “rời sân” ở đây có nghĩa là gì?
Trong lúc Trần Linh vẫn đang trầm ngâm suy nghĩ, bỗng một loạt âm thanh hỗn loạn vang lên, ngay sau đó, khung cảnh xung quanh cậu nhanh chóng tan vỡ.
[Giá trị kỳ vọng của khán giả +10]
Trần Linh bỗng giật mình tỉnh giấc! Cậu bật dậy khỏi giường, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy từng bóng người cầm đèn dầu hỏa thấp thoáng trong màn sương mù. Từ xa vọng lại những tiếng hô hoán liên tục, dường như đã có chuyện gì đó xảy ra. Trần Linh nhìn đồng hồ, lúc đó là 3 giờ 40 phút sáng. Không chút do dự, cậu bật dậy khỏi giường, khoác áo khoác rồi đẩy cửa bước ra ngoài.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Vừa mở cửa, Trần Linh đã thấy hai cha con chú Triệu vội vã bước ra khỏi nhà, gương mặt họ lộ rõ vẻ hoảng hốt.
“Ây dà! A Linh à! Chú cũng đang định gõ cửa gọi con dậy đây!” Chú Triệu nói tiếp, “Người dân ở Khu 2 và Khu 4 đều đã chết hết rồi... Con đã biết chuyện này chưa?”
Trần Linh nhíu mày, “...Con chưa biết.”
“Người ở Khu 2 xác chất thành núi, nghe nói cao đến mấy trăm mét lận! Ở khu vực giáp ranh giữa chúng ta và Khu 4 còn có người nghe thấy tiếng quái vật gào rú... A Linh, con nói thật cho chú biết đi, có phải Khu 3 chúng ta... đã gặp nguy hiểm rồi đúng không?”
Trần Linh không trả lời. Sau khi nghe chuyện về Khu 2 và Khu 4, trong đầu cậu một lần nữa nghĩ ngay đến phán đoán trước đó của mình... Hiện giờ Hàn Mông vẫn chưa trở về, xem ra phán đoán kia rất có khả năng đã trở thành sự thật.
Thấy Trần Linh im lặng, hai cha con chú Triệu nhìn nhau, khuôn mặt đã trở nên tái mét.
“Ba! Ba đừng sợ! Có con ở đây, cho dù có Tai Ương nào xông đến, con cũng sẽ xử lý nó!” Triệu Ất ưỡn ngực, cả người quấn đầy băng gạc, nói một cách đầy tự tin.
Chú Triệu giận tím mặt, “Xử cái gì mà xử! Mày không muốn sống nữa hả!? Mày quên tối qua đã hứa với ba chuyện gì rồi à?”
Triệu Ất bĩu môi, lẳng lặng cúi đầu không dám hó hé gì nữa. Trần Linh vừa định mở miệng nói thêm thì chợt có tiếng vó ngựa vọng đến từ phía đầu con phố. Đó là một Người Chấp Pháp mặc đồng phục đen đỏ đang cưỡi ngựa nhanh chóng tiến về phía này. Khi đến gần Trần Linh, người đó mới kéo dây cương, dần dần giảm tốc độ.
“Trưởng quan Trần!!”
Người Chấp Pháp kia nhảy xuống khỏi lưng ngựa, dúi dây cương vào tay Trần Linh, giọng nói gấp gáp, “Trưởng quan Trần!! Trưởng quan Tịch nói ngài đến trụ sở gấp, ngài ấy đang đợi ở đó!”
Thông thường, chỉ khi có việc khẩn cấp, Người Chấp Pháp mới được phép cưỡi ngựa ra đường. Hiện tại xem ra tình hình quả thực vô cùng nghiêm trọng... Trần Linh gật đầu, thân hình nhẹ nhàng lật người leo lên lưng ngựa. Sau khi do dự một lát, cậu vẫn nhắc nhở hai người Triệu Ất:
“Tình hình Khu 3 không mấy lạc quan, nếu xảy ra chuyện không hay cũng không nhất thiết phải cố thủ trong tiệm ăn sáng... Nếu cần thiết thì hãy rời khỏi Khu 3 trước.”
“Rời khỏi Khu 3?” Chú Triệu sững sờ, “Rời khỏi Khu 3... chúng ta có thể đi đâu được nữa?”
Trần Linh trầm ngâm một lát rồi thốt ra ba từ:
“Thành Cực Quang.”
Vừa dứt lời, cậu lập tức cưỡi ngựa rời đi, bóng lưng biến mất trong làn sương dày đặc. Trần Linh cũng không biết rốt cuộc tiếp theo đây Khu 3 sẽ phải đối mặt với điều gì. Nếu đúng như cậu dự liệu rằng Thành Cực Quang đã bỏ rơi bảy đại khu, vậy thì có chạy đi đâu chăng nữa cũng đều là đường chết mà thôi... Cọng rơm cứu mạng duy nhất lúc này chỉ có thể là Thành Cực Quang.
Trần Linh thúc ngựa phi nước đại trên đường phố, dọc đường gặp không ít đám đông đang hoảng loạn. Họ cầm đèn dầu hỏa tụ tập lại với nhau, nói chuyện gì đó một cách lo lắng, dường như chỉ có việc tụ tập lại mới có thể mang lại cho họ chút an ủi về mặt tinh thần.
Tốc độ cưỡi ngựa nhanh hơn đi bộ rất nhiều, chỉ một lát sau cậu đã đến cổng trụ sở. Lúc này, một đám đông lớn đã vây kín bên ngoài cổng, đang trao đổi kịch liệt.
“Khu 2 và Khu 4 đều đã thất thủ rồi... Tôi cảm thấy đến lượt Khu 3 này chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi!”
“Đúng đấy, làn sương mù đến bây giờ vẫn chưa tan đi, cứ thấy kỳ lạ thế nào ấy.”
“Mấy người đã nghe tin gì chưa? Dường như phía nam đang có quái vật muốn đến đây tàn sát.”
“Hả? Vậy chúng ta phải làm sao?”
“Cứ tin vào mấy Người Chấp Pháp thôi, tôi nghĩ chắc họ sẽ giải quyết được... Không phải Tổng trưởng Hàn Mông mới giết một con Tai Ương đó sao?”
“Không phải khu vực nào cũng có người mạnh như Tổng trưởng Hàn Mông, tôi nghĩ không cần phải quá hoảng loạn, mọi người cứ bình tĩnh trước đi đã...”
“Nhưng mới vừa rồi tôi còn nhìn thấy không ít người ôm tài sản bỏ chạy rồi kìa.”
“Chạy? Chạy đi đâu?”
“Hình như là dọc theo đường ray xe lửa, muốn đến Thành Cực Quang?”
“Thành Cực Quang?! Mấy người đó điên à? Không có giấy tờ vào thành, cho dù đến được trước cổng thì sao nữa? Còn không phải bị đuổi về thì là gì?”
“Bảy đại khu đã không còn chắc chắn an toàn nữa, nhưng dù thế nào Thành Cực Quang vẫn sẽ luôn an toàn... Họ bỏ chạy đến đó cũng hợp lý thôi.”
“...”
Họ nhìn thấy Trần Linh cưỡi ngựa tới liền lập tức ùa vào vây quanh, rối rít hỏi về tình hình Khu 3 hiện tại. Trần Linh xoay người xuống ngựa, còn chưa kịp đẩy cửa đã bị đám đông vây chặn.
Cậu khẽ nhíu mày, lạnh lùng nói một câu:
“Tránh ra!”
Danh tiếng của Trần Linh ở Khu 3 trước nay vốn không được tốt, những tin đồn không hay về cậu gần như ai cũng biết. Khi mọi người thấy Trần Linh bắt đầu thò tay vào rút súng, liền lập tức giật mình sợ hãi, ngoan ngoãn nhường ra một con đường.
Trần Linh đẩy cửa bước vào trụ sở, tiện tay khóa trái cửa lại, cách ly mọi sự ồn ào và náo động bên ngoài. Ánh trăng nhàn nhạt xuyên qua màn sương mù và mái vòm bằng kính lưu ly, rải xuống đại sảnh trống trải. Trong bóng tối lờ mờ, một bóng người bình tĩnh đứng sau bàn làm việc.
Anh ta quay lưng lại với Trần Linh, đối mặt với bức tường. Ở trung tâm bức tường cao đó là một lá cờ dài mười mấy mét được treo phía trên, giữa nền đen kịt, hai ngôi sao sáu cánh màu xanh lam chồng lên nhau, trông hệt như những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm Bắc Cực.
[Giá trị kỳ vọng của khán giả +3]
Một hàng chữ đột nhiên xuất hiện trên hình ảnh phản chiếu của mặt đất, Trần Linh nhíu chặt mày...
“Cậu đến rồi.” Tịch Nhân Kiệt quay người lại, tay trái anh ta cầm một ly rượu, gò má hơi ửng hồng.
Trần Linh đứng ở cửa, ánh mắt nhìn Tịch Nhân Kiệt đầy khó hiểu. Cảm nhận được giá trị kỳ vọng của khán giả đang tăng lên, cậu linh cảm có điều gì đó không ổn nhưng vẫn bước tới bàn làm việc.
“Bên ngoài rất loạn.” Trần Linh nói, “Sao anh không đi duy trì trật tự mà lại ở đây uống rượu?”
Tịch Nhân Kiệt lắc đầu, “Đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
“Tại sao?”
“Thành Cực Quang đã bỏ rơi chúng ta rồi.”
Nghe đến câu này, Trần Linh nhíu mày càng chặt, “Làm sao anh biết? Phía Thành Cực Quang đã phản hồi rồi sao?”
“Không hề, chẳng qua Khu 2 và Khu 4 đều đã thất thủ mà họ vẫn chưa có động tĩnh gì... Ngay cả anh Mông cũng chưa trở về, như vậy không phải đang bỏ rơi chúng ta thì là gì?” Tịch Nhân Kiệt cười một cách chua chát.
Anh ta cúi người nhặt một chai rượu trắng trên mặt đất, lại tiếp tục rót vào ly. Chất lỏng thơm nồng chảy vào ly thủy tinh, ánh mắt Tịch Nhân Kiệt có chút mơ hồ. Anh đập mạnh chai rượu xuống bàn, tay kia cầm ly rượu lên ngửa cổ uống cạn một hơi. Trần Linh không tiếp lời, cậu chỉ im lặng quan sát Tịch Nhân Kiệt, không biết đang suy nghĩ gì.
Yết hầu Tịch Nhân Kiệt chuyển động, vị cay nồng làm mặt anh ta đỏ bừng, trông có vẻ dữ tợn. Anh hít sâu một hơi rồi từ từ nói:
“Tất cả mọi người đều sẽ chết, kể cả chúng ta.”