144. Chương 144: Thả tôi... trở về

Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực

Chương 144: Thả tôi... trở về

Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực thuộc thể loại Linh Dị, chương 144 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trans + Beta: Cú Mèo Cạp Bắp
--------------------
Thân phận của Trần Linh đã bại lộ, không thể tiến vào thành Cực Quang theo cách thông thường được nữa. Nếu đã như vậy thì với kỹ năng [Vô Tướng], việc Trần Linh muốn vào thành Cực Quang chẳng có gì khó khăn. Ví dụ như giết Tịch Nhân Kiệt, mượn thân phận của anh ta để vào thành, hoặc tìm một Người Chấp Pháp có tên trong danh sách mà tráo đổi, như vậy có thể thần không biết quỷ không hay vào được thành. Thế nhưng đó không phải là điều mà Trần Linh mong muốn.
"[Dưới sự chứng kiến của ít nhất một trăm người, hoàn thành một lần rời sân gây chấn động lòng người]."
Trần Linh muốn bước lên bậc ba thì phải hoàn thành màn trình diễn này, mà trước mắt, sân khấu lý tưởng nhất để hoàn thành màn trình diễn chính là thành Cực Quang.
Trần Linh vừa dứt lời, một hàng chữ dần hiện ra trên nền tuyết:
[Giá trị kỳ vọng của khán giả +5]
Tịch Nhân Kiệt kinh ngạc nhìn Trần Linh, anh ta nghi ngờ cậu ta có điên rồi không, rõ ràng biết thành Cực Quang đang định trừ khử mình, vậy mà lại còn muốn bén mảng đến đó? Nhưng anh ta cũng không có ý khuyên ngăn, dù sao lập trường song phương đã khác nhau, hơn nữa người của Hoàng Hôn Xã vốn đã là một đám điên, việc họ làm ra những chuyện nằm ngoài suy nghĩ của người bình thường xem ra cũng rất hợp lý... Tịch Nhân Kiệt nhìn chằm chằm vào Trần Linh rồi loạng choạng rời đi dọc theo đường ray xe lửa, chẳng bao lâu sau cả người đã hoàn toàn biến mất trong màn sương.
"... Đi thôi." Trần Linh điềm đạm nói.
"Đi đâu."
"Lên tàu."
Triệu Ất đứng bên cạnh Trần Linh, ánh mắt nhìn về phía toa tàu bị đứt làm đôi kia, khó hiểu hỏi, "Tàu cũng ra nông nỗi này rồi... Còn chạy được không?"
"Chỉ có toa giữa đứt đôi, đầu tàu vẫn hoạt động bình thường, chạy một đoạn không thành vấn đề."
Trần Linh vào khoang ở đầu tàu, ánh mắt quét qua toàn bộ buồng lái, bắt đầu nghiên cứu cách khởi động cỗ máy này. Triệu Ất đang định đi theo thì đột nhiên nghe thấy từ trong toa tàu bị đứt lìa ở phía sau truyền đến mấy tiếng sột soạt. Triệu Ất cau mày nhìn về phía đoàn tàu bị đứt gãy, qua cửa sổ không hề nhìn thấy bất kỳ bóng người nào.
Tất cả Người Chấp Pháp đáng lẽ đều đã chết rồi mới đúng... Chẳng lẽ là chuột?
Trong lòng Triệu Ất thoáng nảy sinh một tia nghi hoặc, sau một chút do dự, cậu vẫn bước về phía toa tàu đó. Cậu men theo toa tàu bị đứt gãy ở giữa, thận trọng tiến lên, một tay nắm chặt thanh đoản đao, cảnh giác quan sát từng góc của toa... Ngay khi cậu đi tới phần cuối của toa tàu, một bóng người nhỏ nhắn đang co rúc trong góc đập vào mắt.
"Ai đó?!"
Triệu Ất vô thức lùi lại nửa bước, hướng đoản đao về phía hình bóng kia. Đến khi nhìn rõ đó là một bé gái nhỏ nhắn tầm năm sáu tuổi, cậu ngây người tại chỗ. Cô bé kia có lẽ cũng bị dọa cho sợ, khuôn mặt trắng bệch, co rúm người lại, đôi tay ôm chặt đầu mình, hoàn toàn không dám ngẩng lên nhìn Triệu Ất, chỉ hận không thể chui tọt cả người vào khe hở trên tàu.
"Bé gái?" Triệu Ất khó hiểu hỏi, "Tại sao ở đây lại có..."
"Chắc là nhân lúc trước khi tàu chạy đã trốn lên đây."
Âm thanh phát ra từ sau lưng Triệu Ất khiến cậu giật mình, không biết Trần Linh đã đứng sau lưng cậu từ lúc nào, đôi mắt cậu ta khẽ nheo lại nhìn cô bé trong góc.
"Không phải cậu đang ở buồng lái à?"
"Cậu nghe thấy có tiếng động phát ra tại đây, đương nhiên là tôi cũng sẽ nghe thấy."
"..." Triệu Ất nhận ra sự mỉa mai trong giọng điệu của Trần Linh, tức đến nghiến răng ken két, muốn phản bác mà chẳng thể phản bác được, chỉ có thể hừ lạnh một tiếng đầy bực bội.
"Đưa cô bé theo đi, tôi cần nhiều khán giả hơn nữa."
"Cậu cần nhiều cái gì cơ?" Triệu Ất nghe không rõ lắm.
Trần Linh lắc đầu không nói gì thêm mà quay người đi về phía đầu tàu. Triệu Ất thấy vậy đành phải thu đoản đao vào, vươn tay về phía cô bé, cố gắng hạ thấp giọng nói, "Đi theo anh đi, bọn anh không phải người xấu đâu, bọn anh sẽ đưa em vào thành Cực Quang."
Cô bé rụt rè mở mắt ra, thấy Triệu Ất là một thiếu niên tuổi còn trẻ, vẻ sợ hãi trong mắt tan biến đi đôi chút... Người anh trai hàng xóm của cô bé cũng trạc tuổi này.
"Chân... Chân em nhũn hết rồi."
Cô bé cúi đầu, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu. Triệu Ất thấy vậy liền dứt khoát cõng cô bé lên, băng qua những toa xe đổ nát đi về phía đầu tàu.
Cơ thể cô bé rất nhẹ, dù đang bị thương, Triệu Ất vẫn có thể cõng một cách dễ dàng. Khi vào đến buồng lái, Trần Linh vẫy tay một cái, cần gạt lập tức thay thế thanh gỗ trở về vị trí cũ, sau đó cậu dùng lực kéo mạnh.
Ầm -!
Lò hơi bùng cháy dữ dội, tiếng hơi nước rít lên lại vang lên lần nữa. Trần Linh đã sớm ngắt kết nối giữa đầu tàu và các toa phía sau. Theo sự chuyển động của thanh truyền động, đầu tàu lao thẳng về phía trước dọc đường ray.
Triệu Ất đặt cô bé ngồi lên ghế trong buồng lái, còn cậu thì đi tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Đường ray kéo dài tít tắp về tận cuối màn sương mù trong làn gió tuyết, không biết sẽ dẫn về phương nào.
"Trần Linh, cứ đi như vậy sẽ đến được thành Cực Quang à?" Trong lòng Triệu Ất lo lắng không thôi.
"Ai nói chúng ta đang đi thành Cực Quang?"
"Hả?" Triệu Ất ngây người.
"Trạm cuối cùng của chiếc tàu này là nhà ga tạm thời bên ngoài thành Cực Quang... Không có giấy tờ vào thành, chúng ta vẫn không thể đi vào được." Trần Linh bình thản nói, "Thứ mà tôi muốn, chính là một phương tiện giao thông có thể trực tiếp tiến vào thành Cực Quang."
"Phương tiện giao thông có thể trực tiếp tiến vào thành Cực Quang?" Triệu Ất gãi đầu, "Nghĩa là sao? Rốt cuộc hiện tại chúng ta đang đi đâu?"
Trần Linh im lặng một lát, sau đó chầm chậm thốt ra ba từ:
"Cảng Lẫm Đông."
...
Tại thành Cực Quang, quảng trường Bồ Câu Trắng.
Ánh nắng ấm áp dịu dàng rơi xuống thảm cỏ như dát lên một lớp vàng nhàn nhạt. Giữa bể nước bằng gạch trắng tinh khôi là một đài phun nước tráng lệ, hơi nước mờ ảo bao quanh tạo nên những dải cầu vồng rực rỡ. Và ngay phía trước đài phun nước ấy, một bóng người mặc áo khoác đen đang im lặng ngồi trên ghế gỗ, tựa như một pho tượng.
Đám trẻ con chừng năm sáu tuổi đang nô đùa trên thảm cỏ. Khi nhìn thấy bóng người trên ghế gỗ, đôi lông mày của lũ trẻ thoáng lộ vẻ bối rối. Sau khi thì thầm bàn tán một lát, chúng bước những bước chân ngắn tũn chạy về phía này.
"Anh trai Quan Chấp Pháp ơi, anh không mệt ạ?"
"Đúng đó, anh ngồi đây cả buổi sáng rồi... đến chơi chung với tụi em đi!"
"Anh có nhìn thấy con diều nhiều màu bay cao nhất ở bên kia không? Nó là ba em mua cho em đó, đẹp không anh?"
"Mấy cậu xem, anh ấy y hệt bức tượng điêu khắc vậy đó, không cử động một chút xíu nào luôn!"
Bọn trẻ xúm lại bên cạnh bóng người nọ, sau một hồi cười đùa xô đẩy, thấy người này dường như thực sự là một bức tượng, chúng lập tức hứng khởi, móc từ trong túi ra đủ loại bút màu, chuẩn bị vẽ lên mặt anh ta.
Đúng lúc này, một lão giả cũng khoác chiếc áo đen tương tự, tay cầm hai ly cà phê từ phía xa đi tới. Ông xoa đầu mấy đứa trẻ, trên gương mặt đầy nếp nhăn hiện lên một nụ cười hiền từ:
"Nào mấy đứa, anh trai này mệt rồi, để anh ấy nghỉ ngơi một lát nhé."
Lũ trẻ nhìn thấy vị lão giả, tuy có chút thắc mắc nhưng vẫn cười đùa rồi chạy tán loạn. Ông lão ngồi xuống chiếc ghế gỗ, chậm rãi lên tiếng:
"Sao rồi? Suy nghĩ thông suốt chưa?"
Ở bên cạnh, bóng người tựa như pho tượng ấy vẫn gục đầu xuống. Hai tay anh ta đặt trên đầu gối, vô số bóng đen siết chặt lấy anh ta trông như một phạm nhân đang bị giam cầm trong phiên tòa xét xử... Mà lúc này, đôi mắt anh đã hằn lên những tia máu dày đặc.
Hàn Mông khó khăn mở đôi môi khô khốc, gầm lên một tiếng trầm đục khản đặc:
"Thả tôi... trở về!!"