Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 88: Liên quan đếch gì đến anh?
Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Từ chối?" Người đàn ông cười khẩy, "Tôi muốn xem cậu định từ chối bằng cách nào."
Vừa dứt lời, gã ta rút một lá bùa giấy từ trong ngực áo, phóng về phía Trần Linh. Bốn chữ lớn trên lá bùa lập tức phát ra ánh sáng chói mắt— [Sắc lệnh đi theo].
Một luồng ánh sáng từ lá bùa xuyên thẳng vào người Trần Linh, khiến cậu rùng mình. Dù ráng sức thế nào, cậu cũng không thể cử động nổi dù chỉ một chút.
Đây lại là kỹ năng gì của Thư Thần Đạo vậy?
Sắc mặt Trần Linh trở nên u ám. Dù thân thể không thể cử động, nhưng dường như lời nói vẫn chưa bị hạn chế, giọng cậu lạnh băng:
"Giam giữ trái phép Người Chấp Pháp lãnh thổ Cực Quang, anh đang phạm pháp đó."
"Giam giữ trái phép? Ai thấy?"
Nghe vậy, hai Người Chấp Pháp phía sau gã ta ngay lập tức quay mặt đi, nhìn lên bầu trời cảng Lẫm Đông như thể hoàn toàn không hay biết chuyện gì đang diễn ra trong phòng.
"Nhóc con, đừng ngây thơ quá... Thế giới này không hề nói đạo lý như vậy đâu." Người đàn ông liếc nhìn cậu một cái, rồi quay người bước ra khỏi phòng.
[Giá trị kỳ vọng của khán giả +5]
Trần Linh cảm thấy thân thể như bị ai đó giật dây, không thể tự chủ mà bước theo. Gió lạnh thấu xương từ biển băng tràn vào cảng Lẫm Đông, trên người cậu chỉ khoác chiếc áo mỏng, chậm rãi bước vào vùng tuyết trắng.
Cậu khẽ nhíu mày, đưa mắt nhìn quanh. Những Người Chấp Pháp từng bao vây cả cảng Lẫm Đông đã biến mất từ lúc nào, chỉ còn lại vài người đang bận rộn, cũng vô thức quay đầu tránh đi.
Lòng Trần Linh chìm xuống đáy vực... Dù cậu đã đoán được thế lực của Thương hội Quần Tinh rất lớn, nhưng không ngờ bọn họ lại có thể ngang nhiên vi phạm quy tắc của thành Cực Quang, trực tiếp mang cậu đi khỏi cảng Lẫm Đông.
Trật tự và quy tắc của lãnh thổ Cực Quang còn hỗn loạn hơn nhiều so với tưởng tượng của cậu.
Trần Linh như một con rối, lê bước theo sau người đàn ông kia. Đầu óc cậu vận hành hết tốc lực, cố gắng tìm cách thoát khỏi tình cảnh hiểm nghèo này, nhưng đáng tiếc là giờ đây đến một ngón tay cậu cũng không thể cử động được. Cứ thế, cậu đi theo người đàn ông, băng qua những con phố đông đúc của cảng Lẫm Đông, đến khu vực xung quanh một nhà ga xe lửa đơn sơ.
"Hai vé K15, vé tàu đi thành Cực Quang, cảm ơn." Người đàn ông bước tới quầy bán vé, lịch sự yêu cầu.
Nhân viên bán vé nhìn thấy Trần Linh đứng sau gã ta, nói: "Mua vé thì được, nhưng vào thành phải có tư cách, nếu không sẽ bị cưỡng chế đưa về... Hai người chắc biết chứ?"
"Biết."
Thấy người đàn ông bình tĩnh gật đầu, nhân viên bán vé cũng không nói thêm gì, hai tấm vé tàu được đưa cho người đàn ông.
Gã ta dẫn Trần Linh tới sân ga chờ tàu. Trên sân ga còn có những hành khách khác nhưng họ chỉ liếc nhìn hai người một cái rồi không chú ý nữa. Trần Linh và người đàn ông đều mặc đồ bình thường, trong mắt họ, hai người chỉ là những vị khách bình thường, chẳng có gì khác biệt với những người khác.
Cậu quan sát hành khách xung quanh, đúng lúc định cất tiếng kêu cứu thì người đàn ông phía trước đã cất tiếng nói chậm rãi:
"Khuyên cậu đừng thử cầu cứu... nếu không, tôi không ngại giết sạch đám người ở đây."
Ánh mắt Trần Linh trở nên sắc lạnh.
Quả thật vừa rồi cậu đang định cầu cứu. Dù sao thì thân thể cậu hiện tại không thể cử động, chỉ có thể dựa vào lời nói để tìm đường thoát thân. Nếu Quan Chấp Pháp và Người Chấp Pháp không muốn đối đầu với người đàn ông này, thì chỉ cần có nhiều nhân chứng hơn ở đó, gã ta muốn đưa cậu đi cũng sẽ không dễ dàng như vậy.
Đáng tiếc, giới hạn đạo đức của người đàn ông trước mắt thấp đến mức khiến người ta kinh tởm.
"Người trong thành Cực Quang, ai cũng giống kẻ giết người máu lạnh như anh sao?" Trần Linh lạnh giọng nói.
"Tất nhiên là không." Người đàn ông bình tĩnh đáp, "Nhưng đã chọn làm chó cho người khác... thì phải chuẩn bị tinh thần bốc mùi như chó."
Keng- Keng- Keng-
Trong lúc hai người nói chuyện, một đoàn tàu hơi nước xình xịch lao đến. Tiếng hãm phanh chói tai vang vọng, con quái vật bằng sắt khổng lồ chậm rãi dừng lại trước mặt hai người.
"K15 đi thành Cực Quang, mời lên tàu!" Tiếng gọi của tiếp viên vọng lại.
Người đàn ông phủi bụi trên áo khoác của mình, bước vào toa tàu. Trần Linh lê đôi chân cứng ngắc, lảo đảo theo sau. Chuyến tàu này mỗi ngày chỉ có một chuyến, rất ít người đi nên toa tàu rộng lớn trống rỗng, chẳng còn ai khác ngoài hai người họ. Người đàn ông tùy ý chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, lấy một tờ báo mới nhất từ giá kim loại xuống rồi cúi đầu đọc.
"Ngồi đi." Người đàn ông cất tiếng mà không ngẩng đầu, "Từ đây đến thành Cực Quang mất khoảng bốn tiếng, hãy trân trọng khoảng thời gian cuối cùng của cậu."
Trần Linh cảm thấy như có hai ngọn núi lớn đang đè nặng lên vai mình, ép cậu phải ngồi xuống chiếc ghế đối diện gã ta.
"...Tôi muốn đi vệ sinh."
Trần Linh nghĩ mãi cũng chỉ có thể gượng ép nói ra một câu thoại cũ rích đã xuất hiện nhan nhản trong vô số bộ phim.
"Không, cậu không muốn."
"Tôi muốn."
"Cậu tưởng tôi không thể điều khiển cậu đi vệ sinh à? Chỉ cần cho cậu bước vào nhà vệ sinh, c** q**n, rồi..."
"....Được rồi, tôi không muốn." Trần Linh từ bỏ kế hoạch trốn thoát ngớ ngẩn ấy.
Tiếng còi tàu vang vọng khắp nơi, con quái thú bằng thép khổng lồ dần dần chuyển bánh, âm thanh keng keng trầm đục lại vang lên... Trần Linh cảm thấy cực kỳ bực bội. Với sức lực của mình, cậu gần như không thể thoát khỏi tay kẻ cấp bốn kia, chỉ có thể đợi đến thành Cực Quang rồi tìm cách liên lạc với người của Hoàng Hôn Xã... nhưng cụ thể thì phải làm thế nào?
Đúng lúc Trần Linh đang suy nghĩ, một tiếng súng như sấm nổ vang lên bên ngoài toa tàu!
Đoàng-!!
Ngay sau đó, bánh động cơ dưới đáy đoàn tàu ầm ầm nổ tung. Trần Linh chỉ cảm thấy thân tàu rung mạnh rồi nghiêng hẳn sang một bên. Giá báo bên cạnh người đàn ông lập tức đổ sập, chiếc cốc trà nóng rơi xuống đất vỡ tan, tiếng kêu hoảng hốt của tiếp viên phát ra từ bên ngoài toa tàu, cả đoàn tàu phanh gấp trong sự rung lắc dữ dội!
Sắc mặt người đàn ông biến sắc, gã ta nắm chặt chiếc bàn cố định để giữ vững thân thể, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ... Những tia lửa chói mắt bắn tung tóe trên nền tuyết trắng, một bóng người từ đó chậm rãi bước ra.
"Thưa ngài!" Người phục vụ trên tàu vội vàng chạy tới, "Ngài đang..."
"Câm miệng!"
Đoàng-! Cửa khoang tàu bị người nọ đạp tung! Gió lạnh lẫn những bông tuyết vụn cuốn vào trong toa tàu, một bóng người mặc áo khoác đen bước vào... Tay phải anh ta nắm một khẩu súng, nòng súng đen ngòm vẫn còn bốc khói xanh nhạt.
Nhìn thấy gương mặt quen thuộc này, Trần Linh sững sờ, sau đó con ngươi co rút kịch liệt.
"Người Chấp Pháp khu 3 Trần Linh." Người nọ giẫm lên những mảnh thủy tinh vỡ, giọng nói đều đều, "Mới trở về từ Binh Đạo Cổ Tàng, không nhanh chóng về khu 3 báo cáo... Cậu còn muốn đi đâu nữa?"
"Hàn... Mông?" Đôi mắt Trần Linh tràn đầy vẻ kinh ngạc. Cậu không thể ngờ rằng lại gặp Hàn Mông tại nơi này... Phải biết nơi này là cảng Lẫm Đông, không thuộc khu vực quản lý của Hàn Mông, cách khu 3 tận mấy giờ đi đường!
Lông mày người đàn ông nọ khẽ nhíu lại, gã ta từ từ đứng dậy, đứng đối diện với Hàn Mông từ hai phía toa tàu, tạo thành thế giằng co từ xa.
"Cậu ta đi đâu, e rằng cậu không quản nổi đâu." Người đàn ông khẽ nghiêng đầu, "Cậu là Quan Chấp Pháp khu nào? Người mà Hội trưởng Diêm muốn cậu cũng dám đến cướp à?"
Hàn Mông không nói một lời, chỉ bình tĩnh nâng họng súng vẫn còn vương khói xanh lên, nhắm thẳng vào mi tâm người đàn ông.
"Tôi đưa cấp dưới của tôi trở về... Liên quan đếch gì đến anh?"