Ta Là Bạch Nguyệt Quang Yểu Mệnh Của Tể Tướng
Chương 5: Di Xuân Lâu
Ta Là Bạch Nguyệt Quang Yểu Mệnh Của Tể Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi khẽ thở dài.
Đang định từ chối thì vừa ngẩng đầu lên, chợt thấy phụ thân tôi đang bước vào một tòa hoa lâu.
Dạo này mải lo chăm sóc Tạ Lâm An, tôi lại quên mất rằng chính phụ thân mình mới là người có tiền thật sự.
"Không cần, tỷ về trước đi, em đã có cách rồi."
Tôi vỗ nhẹ tay trấn an nàng, rồi một mình rảo bước về phía hoa lâu.
Di Xuân Lâu là thanh lâu nổi tiếng trong kinh thành.
Hoa khôi nơi đây ca hát rất hay, tôi cũng từng tới nghe vài lần.
Không ngờ phụ thân tôi cũng mê mẩn chỗ này.
"Cô nương này chắc đi nhầm chỗ rồi chăng?"
Vừa bước vào, mụ tú bà đã vội vàng ra đón.
Tôi liếc mắt một vòng, chẳng buồn khách sáo, cứ thế xông thẳng lên lầu hai.
Giữa tiếng can ngăn lộn xộn, tôi đá tung cánh cửa một gian phòng riêng.
Người bên trong chưa kịp đứng dậy đã bị hù cho ngã ngồi phịch xuống đất.
"Thiếu gia, chính là cô nương hôm trước khen ngài đó."
Thính Phong – tùy tùng của phụ thân tôi – vừa đỡ ông dậy vừa khẽ nhắc.
"Nhị công tử, vị cô nương này nói nhất quyết phải gặp ngài..."
Mụ tú bà phía sau lưng tôi cười gượng gạo.
Phụ thân tôi liếc tôi, rồi lại nhìn về phía mụ tú bà.
Thính Phong phẩy tay, ra hiệu cho mọi người lui ra.
Tôi thản nhiên bước vào, ngồi xuống đối diện ông.
Ông nâng chén trà trước mặt, lạnh lùng hỏi:
"Vị cô nương này, chúng ta có quen biết nhau chăng?"
Tôi lắc đầu.
"Vậy cô tìm ta có việc gì?"
Ông nhấp một ngụm trà.
Tôi chống cằm bằng một tay, tay kia đưa ra trước mặt ông, giọng điệu quen thuộc:
"Cho con mượn ít tiền."
"Phụt..."
Một ngụm trà phun thẳng vào người tôi.
"Đây là bộ y phục con mới mua hôm nay, phụ thân phải đền, hai mươi lượng bạc."
Tôi buông lời bừa bãi.
Phụ thân tôi tùy tiện lau mép bằng tay áo, đập mạnh xuống bàn rồi đứng bật dậy.
Ông chỉ tay vào tôi, quát:
"Ngươi... ngươi... ngươi tưởng bổn thiếu gia dễ bị lừa lắm sao?"
Tôi chống cằm, chớp mắt vài cái, ngây thơ vô số.
"Thiếu gia, nàng thực sự từng khen ngài."
Thính Phong đứng phía sau ông, khẽ nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nàng là người duy nhất trên đời này khen ngài."
Phụ thân tôi trừng mắt nhìn Thính Phong, giận dữ:
"Ngươi không nhìn ra à? Nàng đến để vòi tiền! Hôm trước chắc cũng vậy thôi!"
Thính Phong quay sang nhìn tôi:
"Thật không?"
Cả chủ lẫn tớ cùng đổ dồn ánh mắt về phía tôi.
Trong đôi mắt trong trẻo ấy ánh lên một tia hy vọng nhỏ nhoi, không thể phớt lờ.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Hoàn toàn chẳng giống hình ảnh phụ thân oai phong lẫm liệt, chiến công hiển hách mà tôi biết.
Ngược lại, trông như một thiếu niên ngốc nghếch, non nớt.
Tôi mỉm cười, lắc đầu.
"Lời khen là thật."
Hai đôi mắt lập tức sáng bừng.
"Tiền thì... cũng thật sự muốn."
Ánh mắt cả hai lập tức tối sầm.
"Ta biết ngay mà."
Phụ thân tôi hừ mũi một tiếng, mặt mày sầm lại:
"Thính Phong, ném ra ngoài."
"Khoan đã."
Tôi đưa tay chặn lại khi Thính Phong bước tới.
Hắn thật sự dừng bước.
Tôi nhìn thẳng vào phụ thân, hết sức chân thành:
"Tiền này con không thể không lấy, nhưng con có thể bói cho ngài một quẻ."
"Thì ra là tên bịp bợm."
Phụ thân tôi lộ vẻ khinh miệt, liếc Thính Phong:
"Thính Phong, ném ra ngoài."
"Dừng lại."
Tôi ra lệnh khi hắn vừa tiến thêm vài bước.
"Chẳng lẽ ngài không tò mò về tương lai của mình sao? Con đoán mệnh rất chuẩn."
Tôi lại nhìn ông.
Ông nhặt một hạt lạc trên bàn, bỏ vào miệng nhai:
"Tương lai của bổn thiếu gia? Cần gì đoán? Tam thê tứ thiếp, trêu mèo chọc chó, phú quý an nhàn."
"Không, không, không."
Tôi chống tay xuống bàn, nghiêng người về phía ông:
"Tương lai ngài công huân hiển hách, được người người kính ngưỡng, chính là Vĩnh Xương Hầu."
Ông sững người.
Rồi cả gương mặt đỏ bừng lên.
Tôi khoanh tay, đắc ý nhìn ông – người vừa rối loạn tay chân, vừa không dám tin vào tai mình.
"Không thể nào."