Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị
Chương 2: Mua Đồ Ăn
Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau một hồi giằng co, cuối cùng gã đàn ông cũng nghiến răng mở cửa. Yến Linh Chiêu nhấc chân bước nhanh vào phòng. Gã cao hơn Yến Linh Chiêu một cái đầu, thể trạng cũng cường tráng hơn hắn, thế nhưng lại bị Yến Linh Chiêu dễ dàng phá cửa xông vào, không hề có chút sức kháng cự.
Không phải tự dưng gã đàn ông kia không dám mở cửa — trong lòng hắn vẫn còn sợ Yến Linh Chiêu. Đừng nhìn bề ngoài hắn cao gầy, đơn bạc, thật ra hắn ra tay rất tàn nhẫn. Lần trước Yến Linh Chiêu cứu giúp cô gái kia, gã có động tay động chân với hắn, kết quả thì khỏi phải nói.
Trong phòng hỗn loạn, mảnh thủy tinh vương vãi khắp sàn phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, chiếc khung ảnh rơi vỡ nằm nghiêng một bên, bức ảnh đôi nam nữ tươi cười bên trong giờ đột nhiên trở nên thật châm biếm…
Người phụ nữ cuộn tròn trong góc phòng khách. Toàn thân run rẩy như một con thú nhỏ bị thương đang hoảng sợ.
Yến Linh Chiêu bước tới, rũ mắt nhìn xuống, nhìn khuôn mặt bầm dập của cô gái, giọng điệu bình thản cất lời: “Đi thôi, tôi đưa cô đi bệnh viện.”
Cô gái mím chặt môi, chậm rãi ngẩng đầu. Vốn định nhìn về phía Yến Linh Chiêu, nhưng trong lúc lơ đãng, ánh mắt cô lại lướt qua gã chồng vũ phu đang phẫn uất, thấy gã tức đến đỏ cả mắt.
Gã đàn ông hung tợn nhìn chằm chằm cô gái, trong đáy mắt tràn đầy ý uy hiếp.
Cô gái rùng mình như có luồng điện chạy qua người, trong nháy mắt cảm thấy một nỗi sợ hãi tuyệt vọng dâng trào. Do dự một lát, cuối cùng cô vẫn từ chối ý tốt của Yến Linh Chiêu, giọng nói mang theo một chút run rẩy: “Không, không cần.”
Yến Linh Chiêu bình tĩnh nhìn cô gái, im lặng hai giây, không nói thêm lời nào. Hắn ngồi xổm xuống, nhét con dao phay vào tay cô.
Cô gái ngẩn ra, kinh ngạc nhìn Yến Linh Chiêu.
Yến Linh Chiêu vẫn vậy, không nói một lời. Hắn chỉ dùng đôi mắt hắc bạch phân minh bình tĩnh, chăm chú nhìn cô gái vài giây, sau đó đứng dậy đi ra cửa.
Gã đàn ông từng bị Yến Linh Chiêu đánh đau, giờ thấy hắn tiến lại gần liền theo bản năng vội vàng lùi lại hai bước.
Thật ra khoảng cách giữa hai người đã đủ rộng, gã không cần phải làm như thế, nhưng sâu thẳm trong nội tâm, gã rất sợ Yến Linh Chiêu, hành vi này chỉ là một phản xạ có điều kiện mà thôi.
Yến Linh Chiêu trở về nhà mình, đóng cửa phòng.
Dường như cùng lúc đó, phía đối diện cũng vang lên tiếng “Rầm” thật lớn. Loáng thoáng còn có thể nghe thấy tiếng hai người họ cãi vã.
“Nói! Có phải cô lại ra ngoài ve vãn đàn ông, tên tiểu tử kia cũng là một trong những tình nhân của cô đúng không!” Gã đàn ông phẫn nộ lớn tiếng, xuyên qua vách tường mỏng truyền đến bên tai Yến Linh Chiêu.
“Tôi không có, anh đừng có mà nói xằng nói bậy bôi nhọ người khác! A – “ cô gái khóc thét lên chói tai.
Yến Linh Chiêu giơ tay lên, đập mạnh vào cánh cửa.
Căn chung cư cũ này cách âm cực kém, ngày thường dù chỉ là tiếng ho khan nhỏ thôi cũng có thể nghe rõ ràng, huống chi là tiếng đập cửa mạnh như vậy.
Quả nhiên, phía đối diện lập tức im lặng, hành lang lại trở về vẻ im ắng, nhưng kiểu im ắng này lại khiến bầu không khí trở nên tràn ngập áp lực.
Yến Linh Chiêu lấy điện thoại di động ra xem giờ --- đã là 5 giờ chiều.
Có lẽ ban nãy bị nhà đối diện cãi lộn làm cho nhức đầu, lúc này hắn cảm thấy như bị cơn mệt mỏi ập đến, cả người đau nhức.
Hắn lê từng bước nặng nề đến chỗ máy lọc nước, rót một ly nước ấm, lấy thuốc bác sĩ kê từ trong túi, uống một hơi rồi thả mình nằm dài xuống ghế sofa.
Thuốc phát huy tác dụng rất nhanh, không bao lâu Yến Linh Chiêu đã nhắm mắt lại, nặng nề chìm vào giấc ngủ.
Trong căn phòng yên tĩnh tuyệt đối, chỉ có chiếc đồng hồ treo trên tường “tích tắc” điểm giờ.
Kim phút cứ trôi đi, kim giờ cũng bất tri bất giác mà di chuyển hết vòng này đến vòng khác.
Không biết đã qua bao lâu, sắc trời dần ngả màu ảm đạm, bóng chiều như một tấm màn sân khấu lớn, bao trùm lấy thành phố.
Khi Yến Linh Chiêu tỉnh lại, trong phòng đã chìm vào một màn tối đen. Cũng may ánh trăng như dải lụa mỏng thả trôi vào phòng, ít nhiều xua tan đi một chút bóng tối, không đến mức khiến người ta duỗi tay không thấy gì.
Hắn ngước mắt nhìn qua ô cửa sổ, bầu trời vẫn phủ một màu thăm thẳm. Ánh trăng dịu dàng tỏa ra thứ ánh sáng bàng bạc thuần khiết và yên bình.
Nhưng chỉ dựa vào chừng đó, Yến Linh Chiêu không cách nào xác định được bản thân mình có đang phát bệnh hay không. Cùng lắm thì nghĩ đến chuyện mình mới uống thuốc, hẳn là… ổn rồi?
Yến Linh Chiêu mắc chứng hoang tưởng (bác sĩ đã chẩn đoán như vậy), mỗi khi hắn phát bệnh, nếu là ban ngày, mặt trời sẽ trở nên kỳ quái, bầu trời cũng sẽ méo mó, vặn vẹo biến sắc, trưng ra bộ dạng quỷ dị.
Nhưng nếu là ban đêm, ánh trăng và bầu trời sẽ không xuất hiện bất kỳ thay đổi dị thường nào cả.
Có lẽ đối với con người cũng là như thế.
Hay như cặp vợ chồng đối diện kia, Yến Linh Chiêu luôn thấy họ ở hình hài bình thường.
Những thứ biến dị đối với hắn, đầu tiên có Vương Lanh Canh dưới lầu, sau đó là mấy người hàng xóm, tính ra thì số lượng không nhiều.
Yến Linh Chiêu cũng không rõ nguyên nhân, kiểu biến dị này có khi là ngẫu nhiên phát tác.
Buổi chiều ngủ hơi nhiều nên nhất thời hắn chưa thể chợp mắt lại được. Dù sao hắn cũng chẳng cần đi làm, thời gian tự do, cũng chẳng cần lo lắng nếu ngày mai không đến.
Huống hồ, vào buổi tối tư duy hắn lại càng sinh động, viết tiểu thuyết càng trôi chảy.
--- Yến Linh Chiêu là một nhà văn, không phải văn học chính thống, hắn chỉ là một tác giả nhỏ chuyên viết truyện mạng mà thôi.
Hắn tự pha một ly cà phê hòa tan, hương cà phê nồng đậm, nóng hổi tỏa ra trong không khí. Sau đó, Yến Linh Chiêu ngồi xuống bàn máy tính, nhấp chuột mở giao diện hồ sơ tác giả, chuẩn bị toàn tâm toàn ý bước vào công việc viết lách.
Thời gian yên lặng trôi theo tiếng bàn phím lạch cạch, chớp mắt đã qua hai tiếng đồng hồ.
Yến Linh Chiêu ngừng tay, nhìn lên màn hình máy tính, thấy số lượng từ là: 1837.
“…”
Hắn viết lách không hiệu quả.
Dạo gần đây Yến Linh Chiêu chẳng có chút cảm hứng gì.
Nguồn cảm hứng của hắn chủ yếu đến từ cái thế giới quan quỷ dị khi hắn phát bệnh. Nhưng ở thế giới đó, những thứ biến dị chỉ có con bé Vương Lanh Canh dưới lầu với một vài người hàng xóm… Hắn đã viết hết rồi, thật sự không còn tư liệu mới để khai thác, cho nên sự nghiệp sáng tác của hắn cũng lâm vào bế tắc.
Yến Linh Chiêu ngây người nhìn chằm chằm màn hình, đột nhiên, hắn nghĩ đến điều gì đó, nhấp chuột mở phần bình luận. Hắn muốn xem liệu có bình luận nào có thể cho mình cảm hứng không.
[Người đọc 1: Ôi trời ơi đại lão không có gì mới sao, đã ba ngày rồi! Đến cả team con lừa cũng không dám nghỉ ngơi như vậy! (khóc lớn) ]
[Người đọc 2: Đã lâu lắm rồi mới đọc được một truyện kinh dị thuần túy như thế này – không xen bi kịch hay ác ý gì cả. Tác giả ơi, mau ra chương mới nhé, mình rất thích!]
[Người đọc 3: Dưới ngòi bút của lão sư, mọi thứ đều kinh dị vậy sao… Không thể ngủ nổi QAQ]
[Người đọc 4: Chính vì đáng sợ như thế mà tôi không thể dừng đọc được! Ra thêm chương đi! (móc ra cái chén nhỏ) ]
[Người đọc 5: Tôi tới rồi đây! Góc thảo luận chuyên sâu về "váy đỏ": mở bát nào!!! ]
[#Góc thảo luận về “váy đỏ”#]
1L: rt
2L: Tôi tuyên bố váy đỏ là đỉnh cao thần thoại!
3L: Tôi thấy không bằng Tuổi già cô đơn (hài)
4L: Trời ơi Tuổi già đến rồi, chạy mau! (hóng chuyện)
5L: Ở đây chỉ nói về “váy đỏ” thôi, mắt có mù cũng phải thấy sơ sơ chứ (rút dao)
Đã lược bỏ đoạn tranh cãi –
45L: Bớt diễn đi mấy bà, muốn gây chiến thì nói thẳng ra. Suốt ngày vẫn mấy nick quen đó = =
46L: Nghe tôi, chặn một phát là thấy cuộc đời thanh sạch liền đó trời
47L: Vào chủ đề chính đi, tôi trước. Tôi cho rằng váy đỏ thực sự vốn không ác đâu, bà của váy đỏ cũng phải có 80% trách nhiệm.
48L: Kinh thiên động địa trời ơi
49L: Đâu thể nói hoàn toàn do bà lão được, em trai váy đỏ cũng rất nguy hiểm mà, tóm lại là ai cũng có khả năng, nhưng chỉ có thể có một
50L: Haha, đúng vậy, không trách bà lão đâu, ngày thường cái gì tốt cũng giấu cho thằng em, con chị thì quần áo chỉ có độc vài bộ. Nuôi thằng em thành ra đứa ngang ngược, đã dặn bao nhiêu lần không được chơi nước mà vẫn cứ lao đi. Cuối cùng rơi xuống hồ, chị gái nó vì cứu nó mới phải nhảy xuống, chứ không thì đã chẳng chết đuối. Khi bà nó chọn cứu thằng em trước thì cô chị đã chìm rồi. Rõ ràng nếu cứu chị trước thì thằng em cũng chẳng chết được.
51L: Chị gái cũng không phải chết đuối đâu.
52L: Đúng vậy, người chị đâu phải chết đuối ngay lúc đó, mà là bị sặc nước nghiêm trọng, tổn thương phổi nặng đến mức không thể cứu được. Cuối cùng cô ấy phát bệnh rồi nghẹn thở mà chết! Lúc chị gái phát bệnh, thằng em cũng có mặt ở đó, vậy mà nó chỉ lo chơi! Phải nói thật, chính người bà và thằng em cùng nhau hại chết chị ấy! Trong đó, trách nhiệm lớn nhất thuộc về thằng em kìa!
53L: Thằng nhỏ mới có bảy tuổi, là một đứa nhóc bảy tuổi chưa hiểu chuyện…
54L: Cười chết, ai mà không từ nhỏ lớn lên? Tôi lại không biết là bảy tuổi vẫn chưa hiểu chuyện đấy?
55L: Ây dà, biết là ông bực bội, nhưng chẳng lẽ váy đỏ là người tốt sao? Ả sau này giết nhiều người như thế cũng chẳng vô tội đâu.
56L: Lầu trên thật buồn cười, váy đỏ còn sống đã giết người chắc? Cô ấy giết người sau khi chết! Quỷ làm gì có tình cảm, chỉ cần xâm phạm vào địa bàn của cô ấy, ai cũng giết.
57L: Sống hay chết đều không phải một người hay sao?
58L: Phải biết rằng: Tác giả thiết lập, sau khi chết, con người sẽ hóa thành quỷ – không còn cảm xúc. Và quỷ luôn mang trong mình sát ý mãnh liệt đối với con người.
59L: Trời ơi, tự nhiên có thể cãi nhau vì cái này luôn á? Không hiểu mấy người tranh luận vì điểm gì.
60L: Thể hiện cái gì… Lúc đầu tao cứ tưởng vào đây để bàn về cốt truyện Váy đỏ, ai ngờ vào thấy đang cãi nhau xem Váy đỏ là người tốt hay xấu (người già, tàu điện, di động)
…
Mấy thứ này cũng không thể cho hắn cảm hứng được.
Yến Linh Chiêu tắt web, nằm ngửa ra sau ngả người lên ghế, cả người cảm thấy cực kỳ thư giãn.
Chậc, thôi nghỉ ngơi hai ngày vậy.
Nhìn trần nhà hồi lâu, Yến Linh Chiêu cầm điện thoại xem một đoạn video ngắn.
Bất tri bất giác chân trời đã hừng đông. Lúc này Yến Linh Chiêu mới lưu luyến buông điện thoại, lên giường đi ngủ.
Khi tỉnh dậy lần nữa, ánh mặt trời đã xuyên qua cửa sổ, phủ kín một góc phòng.
Nhìn đồng hồ, đã 12 giờ rưỡi.
Yến Linh Chiêu xoa xoa đôi mắt nhập nhèm ngái ngủ, chậm rãi đứng dậy, rửa mặt đánh răng, thay quần áo rồi ra khỏi nhà đi mua đồ ăn.
Trưa nay hay là làm món trứng xào cà chua, thịt xào ớt,… Ừm, lại nấu canh cải trắng đậu hũ nữa.
Trong đầu âm thầm tính toán thực đơn, Yến Linh Chiêu bắt đầu đi chợ gần nhà.
Rất nhanh hắn đã ra đến chợ.
Theo lối cũ, hắn đến khu bán rau trước, mua hết các loại rau củ quả.
… Trứng gà trong tủ lạnh vẫn còn, nhưng thịt thì vừa hết.
Yến Linh Chiêu chuyển hướng bước chân về phía quầy bán thịt. Cái chợ này bán thức ăn được quy hoạch thật tốt, khu rau dưa và thịt thà cách biệt nhau.
Yến Linh Chiêu tùy tiện lật một miếng thịt. Trên quầy hàng, ánh đèn chiếu vào miếng thịt tươi ngon thượng hạng, trông thật hấp dẫn.
Hắn đảo mắt qua chỗ thịt một vòng, chỉ vào miếng thịt thăn có hoa văn rõ ràng nói: “Ông chủ, lấy cho tôi nửa cân.”
Ông chủ có thân hình cực kỳ cao lớn, chắc phải cao đến 2 mét, dáng người cường tráng như núi, cái bụng tròn vo nhô về phía trước.
Nghe thấy Yến Linh Chiêu gọi, ông chủ sang sảng cười: “Được rồi.” Vừa dứt lời, ông chỉ thấy giơ tay chém xuống, động tác thành thạo tinh chuẩn vô cùng, chớp mắt xẻ ra miếng thịt nửa cân.
Lấy thịt gói cẩn thận vào túi nilon, đặt lên cân chính xác không lệch một chút nào, ông mỉm cười đưa cho Yến Linh Chiêu.
Yến Linh Chiêu thanh toán tiền xong, đón lấy túi nilon xoay người chuẩn bị rời khỏi chợ.
Đúng lúc này, hắn cảm nhận thấy có một ánh mắt khác thường dừng lại trên người mình. Quay đầu nhìn lại, đó là một cô bé với vẻ mặt hoảng sợ đang nhìn chằm chằm hắn.
Yến Linh Chiêu sửng sốt, theo bản năng dừng lại, quay đầu nhìn qua.
Ông chủ cùng hắn nhìn nhau, cười cười. Yến Linh Chiêu gật đầu, xem như đáp lại phép lịch sự, rồi sau đó quay đầu tiếp tục đi về phía trước.
Hắn thật sự không thấy có điểm nào khác lạ.
Ài… Chắc không phải hắn đâu.
Yến Linh Chiêu vốn không phải kiểu người tò mò hay thích xen vào chuyện người khác, nên cũng chẳng buồn tìm hiểu thêm. Chẳng bao lâu sau, hắn đã rời khỏi khu chợ náo nhiệt.
Hắn không hề biết, trong mắt cô bé ấy... hắn chẳng phải người bình thường, mà là một sinh vật to lớn, khủng khiếp, khiến người ta vừa nhìn đã thấy rùng mình.