Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị
Chương 101: Pháp Quốc – Phiên Ngoại 1
Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Màn đêm buông xuống, nhà hàng xoay trên tầng thượng khách sạn sáng rực ánh đèn.
Khi Yến Linh Chiêu bước vào, tám bóng người quen thuộc đã ngồi quây quần bên bàn tròn. Ánh mắt hắn lướt qua từng người, rồi dừng lại trên một người — người đàn ông kia không khác gì vị “đội trưởng Lý” mà hắn đã thấy trong bản tin truyền hình khi vừa tỉnh lại.
“Lý Tiểu Hổ?” Yến Linh Chiêu gọi, giọng không quá chắc chắn.
Người bị gọi tên ngượng ngùng gãi đầu. Động tác còn chút trẻ con ấy khiến người ta thấp thoáng thấy bóng dáng cậu ta năm xưa.
“Là em.”
Giọng Yến Linh Chiêu phức tạp: “Cậu thay đổi nhiều quá.”
Lý Tiểu Hổ cười hì hì: “Lớn rồi mà, hiểu chuyện hơn, nên muốn làm chút việc có ích cho xã hội…”
Nghe câu này, Yến Linh Chiêu cảm thấy thực sự đầy hơi thở “nhân loại”.
Yến Linh Chiêu có chút vui mừng.
— Hồi nhỏ có nghịch ngợm thật, nhưng lớn lên biết sửa đổi thì tốt rồi.
Sau đó, hắn chậm rãi nhìn quanh mọi người. Ngoài Lý Tiểu Hổ và Vương Lanh Canh vì trưởng thành mà thay đổi dung mạo, sáu quỷ còn lại vẫn giữ nguyên dáng vẻ trăm năm trước. Trong thoáng chốc, dòng sông thời gian dường như quay ngược lại, trở về ngày cũ.
Khi bữa tiệc tan, đám quỷ không nỡ rời đi, vây quanh hắn.
Yến Linh Chiêu bất đắc dĩ nói: “Đâu phải sinh ly tử biệt. Bây giờ liên lạc tiện lợi như vậy, muốn gặp lúc nào cũng được, đâu đến mức từ nay mỗi người một ngả.”
Nghe vậy, chúng quỷ cũng thấy có lý.
Rời khách sạn, Yến Linh Chiêu kiên quyết từ chối đề nghị đưa hắn về nhà, rồi quay người đi tìm Muffies.
Tổng bộ Thánh Tông Truyền Thông.
Trước kia Muffies rộng rãi thuê cả tòa nhà, nhưng nhân viên chỉ có vài chục người, một tầng đã đủ dùng, thậm chí còn thừa chỗ trống. Nhưng giờ đây đã khác, hơn hai mươi tầng đều kín chỗ. Muffies cũng đã mở rộng lĩnh vực từ sản xuất phim ảnh sang xe năng lượng mới, đồ gia dụng thông minh, thậm chí cả thực phẩm… Trở thành một đế quốc thương mại với mức nộp thuế hàng năm lọt top mười toàn cầu.
Điều đáng nói là, sau khi Yến Linh Chiêu mất tích, công ty từng bị quốc gia điều tra đặc biệt — không chỉ vì mỗi tác phẩm đều gây nên hiện tượng, mà còn vì bên trong chứa đựng yếu tố tôn giáo đặc thù.
Nhưng sau một lần hội đàm bí mật với Muffies, cuộc điều tra đột ngột dừng lại, công ty còn được hưởng nhiều chính sách hỗ trợ.
8 giờ 13 phút tối.
Muffies đứng trước cửa sổ sát đất toàn cảnh, đầu ngón tay chạm nhẹ vào bản đồ kinh doanh thực tế ảo lơ lửng giữa không trung. Từ khi Thần Minh ngủ say, gã đã dồn toàn bộ nhiệt huyết vào sự nghiệp mới này — suy cho cùng cũng là truyền bá vinh quang của Thần Minh, nói cho cùng vẫn là một việc.
“Phải để danh hiệu của Thần Minh xuất hiện ở mọi ngóc ngách thế giới…” Gã khẽ lẩm bẩm.
Đột nhiên, gã cảm nhận được điều gì đó, lập tức quay người, rồi kích động kêu lên: “Chủ nhân! Ngài tỉnh rồi sao?!”
Thực ra cũng không hẳn.
Tuy theo một nghĩa nào đó thì đúng, nhưng hiện giờ Yến Linh Chiêu không trọn vẹn. Một nửa hắn đang ngủ say, nửa còn lại bước đi giữa nhân gian.
Sau khi nhớ lại tất cả, Yến Linh Chiêu đã nói hết sự thật cho Muffies.
Nghe xong lời này, Muffies lập tức tỏ ý muốn đi theo hộ vệ nhưng đương nhiên bị từ chối. Trong nháy mắt, gã như quả cà tím bị sương đánh héo rũ. Người đàn ông cao gần hai mét co vai cúi đầu, vẻ mặt ủy khuất khiến người ta không khỏi mềm lòng.
Yến Linh Chiêu khẽ thở dài, do dự một chút rồi giơ tay xoa lên đỉnh đầu gã: “Đâu phải không thể gặp lại. Muốn gặp ta, ngươi có thể liên lạc bất cứ lúc nào. Với lại…”
Ánh mắt hắn lướt qua những mô hình thủ công mang hình tượng “Thần Minh bản tôn” của mình đặt trên kệ trưng bày trong văn phòng, khóe môi hắn khẽ giật, “Ngươi đừng tuyên truyền danh hiệu của ta nữa.”
“Thế sao được!” Muffies kích động phản đối, rồi thao thao bất tuyệt giải thích vì sao không thể.
Nghe đến một nửa, Yến Linh Chiêu thật sự không chịu nổi nữa, lấy cớ mình còn có việc rồi rời đi trước.
Vừa mới bước ra khỏi tòa cao ốc, một con quạ đen liền nhẹ nhàng đáp xuống vai hắn, đôi mắt đỏ như hồng ngọc vô tội chớp chớp.
“Phân thân của ta không phải dạng người. Với lại không cần chăm sóc cũng không rụng lông, cứ xem như nuôi thú cưng đi, xin ngài đấy.” Giọng Muffies vang lên từ miệng quạ đen.
Yến Linh Chiêu: “……”
Gió đêm thổi qua, con quạ lặng lẽ vùi đầu vào cổ áo hắn. Yến Linh Chiêu nhìn ánh đèn neon lấp lánh phía xa, cuối cùng ngầm chấp nhận lời thỉnh cầu của Muffies.
Sông Seine.
Một quán cà phê.
Yến Linh Chiêu đang dùng muỗng bạc khuấy cà phê trong ly. Ánh nắng tháng Tư xuyên qua kẽ lá cây ngô đồng, rơi xuống mặt bàn trước mặt hắn thành những vệt sáng loang lổ. Con quạ trên vai đột nhiên dựng lông, đôi mắt đỏ như hồng ngọc chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Thưa ngài, món của ngài đây.” Người phục vụ đặt khay xuống, ánh mắt không nhịn được liếc về phía con quạ. Ở đất nước họ, mang thú cưng vào nhà hàng từ lâu không còn hiếm thấy, nhưng một con quạ thông minh như vậy lại rất hiếm gặp. Hơn nữa, người nuôi quạ vốn đã ít, hai thứ kết hợp lại càng hiếm có khó tìm, cũng không trách người phục vụ tò mò như thế.
Yến Linh Chiêu khẽ gật đầu.
Cùng lúc đó, cách 3 km, phía trên Viện bảo tàng Louvre, không khí đột nhiên vặn vẹo bất thường.
Yến Linh Chiêu cảm giác được, hắn buông muỗng bạc xuống, mặt cà phê trong ly nổi lên gợn sóng nhỏ — không phải do gió, mà là chấn động rất nhẹ từ mặt đất truyền đến.
Giây tiếp theo, Yến Linh Chiêu biến mất khỏi quán cà phê.
Bên kia, đại lộ Saint-Germain.
Trên bầu trời nứt ra một khe hở màu tím đen như vết rạch bị bàn tay vô hình xé toạc. Tiếp đó, năm sinh vật khổng lồ giống dơi chen chúc chui vào.
Tay phải Yến Linh Chiêu giơ lên, một khối ánh sáng trắng nhu hòa ngưng tụ trong lòng bàn tay.
Quảng trường trước Viện bảo tàng Louvre đã trở nên hỗn loạn, du khách hoảng loạn tản ra bốn phía, robot thông minh liên tục phát thông báo sơ tán.
Sinh vật ngoài hành tinh xâm lược đầu tiên đáp xuống, móng vuốt sắc bén dễ dàng xé toạc mái một chiếc xe tham quan lơ lửng.
Yến Linh Chiêu đứng dưới tháp bia quảng trường, khối sáng trong tay tự động kéo dài thành hình một cây trường cung. Không cần mũi tên, hắn chỉ làm động tác giương cung, ánh sáng trắng liền tự động ngưng tụ thành mũi tên. Buông tay trong nháy mắt, mũi tên ánh sáng xé gió phát ra tiếng vù vù trong trẻo, chính xác xuyên thủng đầu sinh vật xâm lược.
“Nhìn bên kia mau!” Một thiếu nữ Pháp đội mũ beret là người đầu tiên phát hiện hắn, lập tức chuyển ống kính điện thoại về phía gương mặt phương Đông trẻ tuổi kia.
Sinh vật ngoài hành tinh thứ hai và thứ ba đồng thời lao tới. Ánh sáng trắng trong tay Yến Linh Chiêu lần này hóa thành hai thanh kiếm mảnh. Cổ tay hắn khẽ rung, kiếm quang như tên rời dây cung bắn vọt đi, đóng chặt hai con quái vật lên kim tự tháp kính của Viện bảo tàng Louvre. Bị xuyên thủng, chúng phát ra tiếng rít chói tai, thân thể tan chảy như sáp rồi bốc hơi.
Hai con còn lại dường như nhận ra mối đe dọa. Chúng lượn vòng trên cao, không khí quanh chúng vặn vẹo dao động, hơn mười quả cầu năng lượng tím đen hình thành xung quanh.
Lần này, Yến Linh Chiêu tạo hình ánh sáng trắng thành một chiếc ô. Hắn khẽ xoay cán ô, chiếc ô ánh sáng liền bay vọt lên không trung, mở rộng đột ngột ở độ cao 30 mét, tạo thành tấm chắn trong suốt đường kính trăm mét. Các quả cầu năng lượng va vào tấm chắn, tạo thành từng vòng gợn sóng, nhưng không thể xuyên thủng.
“Lạy Chúa tôi…” Một lão quý ông đánh rơi cây gậy chống xuống đất.
Ánh sáng trong tay lại biến hóa, lần này thành hình một chiếc roi dài. Cổ tay Yến Linh Chiêu rung lên, roi ánh sáng như linh xà vọt lên trời, quấn lấy màng cánh của một sinh vật xâm lược. Theo động tác kéo mạnh xuống, con quái vật bị quật thẳng xuống mặt đất, nền đá lát nứt toác thành hình mạng nhện.
Con cuối cùng quay người định trốn trở lại khe nứt, Yến Linh Chiêu tiến lên một bước — thân ảnh hắn đột ngột xuất hiện giữa không trung cách mặt đất trăm mét, vừa vặn chặn giữa quái vật và khe hở. Ánh sáng trong tay lúc này ngưng tụ thành một thanh trường kiếm, chém xuống.
Không có kiếm quang hoa lệ, cũng không có tiếng nổ kinh thiên động địa. Sinh vật ngoài hành tinh chỉ đột nhiên lặng im, rồi bắt đầu từ phần đầu, cơ thể từng tấc một hóa thành tro bụi. Khe nứt cũng co rút dữ dội trong cùng khoảnh khắc đó, cuối cùng biến mất không còn tung tích.
Yến Linh Chiêu chậm rãi hạ xuống mặt đất, ánh sáng trắng trong lòng bàn tay như nước chảy thu về cơ thể.
Quảng trường lặng ngắt như tờ, hàng trăm đôi mắt chăm chú nhìn người thanh niên mặc áo gió đen giản dị kia. Không biết ai là người vỗ tay trước, ngay sau đó tiếng vỗ tay như thủy triều cuốn khắp quảng trường.
“Xuất sắc quá!”
“Là dị năng kiểu mới sao? Lần đầu tiên thấy loại năng lực này, ngầu thật!”
Yến Linh Chiêu phớt lờ những phản ứng xung quanh, chỉ cúi đầu kiểm tra cổ tay áo gió — vừa rồi trong lúc chiến đấu vô tình dính một giọt dịch của kẻ xâm lược, ăn mòn thành một lỗ thủng nhỏ. Đầu ngón tay hắn nổi lên ánh sáng nhạt, khẽ lướt qua chỗ hư hại, vải lập tức khôi phục như mới.
“Thưa ngài! Xin đợi một chút!” Một người trông như phóng viên chen qua đám đông, “Có thể cho tôi phỏng vấn ngài không?”
Yến Linh Chiêu không trả lời, chỉ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Con quạ đen tao nhã hạ xuống trở lại vai hắn, sau đó, dưới ánh nhìn kinh ngạc của mọi người, một người một chim dần dần trở nên trong suốt, cuối cùng biến mất.
……
Lá cây ngô đồng bên bờ sông Seine xào xạc rung động, như thể hỗn loạn vừa rồi chưa từng xảy ra.
Yến Linh Chiêu lại xuất hiện trong quán cà phê. Hắn kéo ghế ngồi xuống, dáng vẻ thong dong như thể vừa rồi chỉ ra bờ sông tản bộ một lát. Ly latte trên bàn vẫn còn chút hơi ấm, lớp bọt sữa trên miệng ly hơi xẹp xuống nhưng hương thơm vẫn còn nguyên.
Hắn nâng ly cà phê lên, nhấp một ngụm nhẹ, chân mày giãn ra.
“Thưa ngài, ngài… vừa rồi…” Người phục vụ đứng bên cạnh, tay siết chặt máy gọi món, mắt mở to tròn. Anh ta không biết Yến Linh Chiêu vừa làm gì, nhưng tận mắt thấy hắn biến mất giữa không trung rồi lại xuất hiện.
“Ngài là dị năng giả sao?!” Người phục vụ kích động hỏi.
Yến Linh Chiêu không đáp, chỉ lạnh nhạt liếc anh ta một cái.
Người phục vụ lập tức im bặt, nuốt nước bọt, giơ tay làm động tác kéo khóa miệng.
Các bàn khách xung quanh cũng lần lượt nhìn sang với ánh mắt kinh ngạc hoặc hưng phấn. Có người lén giơ vòng tay lên định quay phim, nhưng phát hiện hình ảnh người thanh niên trong màn hình mờ ảo, như bị phủ bởi một lớp sương vô hình.
Yến Linh Chiêu im lặng, đầu ngón tay khẽ gõ lên miệng ly, một tia sáng trắng cực nhỏ lóe lên, tất cả các thiết bị đang hướng về phía hắn trong nháy mắt đều mất tín hiệu.
Con quạ trên vai nghiêng đầu, trong đôi mắt đỏ như hồng ngọc lóe lên ý cười giễu cợt.
“Đừng nhiều chuyện.” Yến Linh Chiêu bình thản nói.
Con quạ lẩm bẩm một tiếng như oán trách, nhưng cũng không làm gì thêm.
Phía xa, tiếng còi cảnh sát dần vang lên gần hơn. Vài chiếc xe cảnh sát lơ lửng đáp xuống quảng trường trước Viện bảo tàng Louvre. Bản tin thực tế ảo lấp lánh giữa không trung, người dẫn chương trình kích động tường thuật: “Dị năng giả phương Đông! Năng lực chưa từng thấy…!”
Yến Linh Chiêu làm như không nghe thấy, lặng lẽ uống cạn ngụm cà phê cuối cùng, đặt ly xuống, đầu ngón tay khẽ đẩy, chiếc ghế không tiếng động trượt lùi lại.
Sau đó, hắn đứng lên.
“Đi thôi.” Hắn lặng lẽ nói với con quạ trên vai, “Trạm tiếp theo, Manchester.”
Con quạ vỗ cánh một cái, hóa thành làn khói đen tan biến.
Yến Linh Chiêu bước ra khỏi quán cà phê trong ánh nhìn của mọi người, rất nhanh hòa vào dòng người trên phố, như giọt nước hòa vào biển lớn, không còn tìm thấy nữa.
Anh – Pháp trăm năm oan gia, đã đến Pháp rồi, đương nhiên không thể quên Đại Anh.
Sau đó Đức – Ý!