Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị
Chương 11
Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Sau khi biến thành quái vật, họ có làm gì cậu không?”
Yến Linh Chiêu suy nghĩ một lát, đáp: “Hàng xóm mời tôi ăn cơm, đồ ăn cô ta nấu cũng bị biến đổi. Nhưng mùi vị cũng không tệ, tay nghề rất giỏi.”
Bác sĩ: “….”
“Đúng rồi, chồng cô ta có ra tay với tôi.”
Bác sĩ nghe vậy, vẻ mặt lập tức nghiêm túc: “Cậu có bị thương không?”
Yến Linh Chiêu lắc đầu, chậm rãi nói: “Không, nhưng bộ dạng dị dạng của hắn dọa tôi phát khiếp, theo phản xạ tôi đánh hắn một quyền. Cô hàng xóm nghe thấy có tiếng động nên mở cửa ra, kêu hắn vào phòng.”
Bác sĩ ngỡ ngàng, “Bọn họ không phải ly hôn rồi sao?”
“Cô ta bảo tự mình gọi chồng cũ về lấy đồ – thực sự thì họ đã chia tay hay chưa tôi cũng không thể biết được, tôi chỉ nghe cô ta nói vậy thôi.”
Bác sĩ im lặng.
Có những người bản thân không muốn thay đổi, cho dù người ngoài có giúp đỡ thế nào cũng vô ích. Làm bác sĩ, ông đã từng gặp quá nhiều trường hợp như vậy.
Như vậy…
Xem ra bệnh tình của chàng trai này chắc chắn là do bị hành vi bạo lực kích thích nghiêm trọng.
Bác sĩ quyết định thực hiện liệu pháp thôi miên lần nữa với Yến Linh Chiêu. Lần thôi miên này, trước hết là để tinh thần căng thẳng của hắn được thư giãn, sau đó là để xem bệnh tình của hắn đã trở nặng đến mức nào, nhằm đánh giá lại phương pháp điều trị.
Bác sĩ đứng dậy kéo rèm giảm ánh sáng, làm cho căn phòng trở nên tối vừa phải. Sau đó lấy trong túi ra một chiếc đồng hồ bỏ túi đưa tới trước mặt Yến Linh Chiêu, giọng nói nhẹ nhàng, êm ái cất lên: “Bây giờ, mời cậu nhắm mắt lại, hít sâu, từ từ thả lỏng cơ thể mình. Đi theo thanh âm của tôi, buông bỏ mọi suy nghĩ vẩn vơ.”
Nói đoạn, bác sĩ đung đưa chiếc đồng hồ trong tay, chiếc đồng hồ bỏ túi phát ra tiếng tích tắc đều đặn, trong trẻo. Cùng với tiếng tích tắc đó, Yến Linh Chiêu dần dần thả lỏng cơ thể, ngả lưng vào ghế, ý thức chìm dần vào màn đêm quen thuộc.
….
Tiếng “tích tắc” không biết biến mất từ khi nào.
Mất trọng lượng, hắn cứ thế rơi xuống. Bên tai lại vang lên những tiếng gào khóc tuyệt vọng cùng âm thanh thế giới sụp đổ.
Nhưng có gì đó không đúng, lúc này hắn lại nghe những âm thanh lạ lẫm đang trò chuyện.
“Ta không muốn chết… Vì sao thế giới lại trở nên như vậy….”
“Chúng ta…. Yêu cầu…. Trật tự mới…”
Hả?
Yến Linh Chiêu khẽ giật mình.
Những lần thôi miên trước, hắn đều nghe được những giọng nói vô cùng quen thuộc, lặp đi lặp lại [Ta là ai] [Ngươi là ai].
Nhưng mà lần này, lại xuất hiện những giọng nói khác.
Lẽ nào, nguyên nhân là vì bệnh của hắn nặng hơn?
…..
Yến Linh Chiêu mở choàng mắt, đối diện với ánh mắt quan tâm của bác sĩ.
“Cảm giác thế nào?” Bác sĩ nhẹ giọng hỏi thăm.
Yến Linh Chiêu im lặng vài giây, nói: “Tôi nghe thấy một giọng nói khác.”
Vốn nghĩ Yến Linh Chiêu sẽ nói câu “Không có gì khác biệt lắm so với lần trước”, vị bác sĩ nhất thời không biết nên vui hay buồn.
--- Không có thay đổi, có nghĩa là quá trình điều trị vẫn trì trệ, không có tiến triển.
--- Thật vất vả mới có thay đổi, nhưng lại là thay đổi khi bệnh tình chuyển biến nặng.
…. Quả nhiên vẫn là nên thấy khó chịu đi.
Bác sĩ hít một hơi thật sâu, cố gắng làm cho giọng mình trở nên ôn hòa, dịu dàng hơn: “Những giọng nói đó là gì vậy?”
Yến Linh Chiêu lặp lại những lời nói ấy.
Nghe xong, bác sĩ chìm vào suy tư rất lâu.
Trước đây khi cậu ta bị thôi miên liên tục nhắc về chuyện “Thế giới sụp đổ”, hiện tượng này cho thấy trong tiềm thức của cậu ta đang mất kiểm soát cảm xúc đối với cuộc sống thực tại, cùng với cảm giác thiếu an toàn đạt đến một mức độ nhất định, rất có khả năng là đã phải chịu một áp lực cực lớn mà phải dùng hình ảnh tưởng tượng hóa để thể hiện ra bên ngoài.
Ông cũng đã từng hỏi thăm tình hình đời sống của Yến Linh Chiêu xem có gặp áp lực hay không, hoặc có tác nhân bên ngoài nào gây rắc rối cho hắn không.
Yến Linh Chiêu đều phủ nhận.
Nhưng nếu như Yến Linh Chiêu không có áp lực nào thì tại sao cậu ta lại thường xuyên mơ thấy chuyện thế giới sụp đổ?
Cũng có thể là do Yến Linh Chiêu đang cố ý che giấu sự thật nào đó, hoặc là tình huống của hắn thật sự đặc biệt, dựa trên khả năng của bản thân, ông tạm thời chưa tìm thấy một cách giải thích nào thỏa đáng hơn.
Mà lần thôi miên này lại xuất hiện một “yếu tố mới” – Trật Tự. Tuy rằng không giống với khái niệm “Xây dựng lại thế giới”, nhưng ở một khía cạnh nào đó, quả thực có hàm nghĩa tương tự.
Bác sĩ không ngừng suy tư, liệu đây có phải là một dấu hiệu chuyển biến tốt đối với bệnh tình của cậu ta hay không?
Nhưng, nếu Yến Linh Chiêu thật sự theo hướng chuyển biến tốt, lại luôn uống thuốc đúng hạn, vì sao bệnh tình lại thường xuyên tái phát? Thậm chí những người bình thường trước đây, giờ đây cũng trở nên dị dạng mỗi khi cậu phát bệnh.
Căn bệnh này thật rắc rối và phức tạp, khiến bác sĩ không biết phải làm sao. Sau một hồi suy tư thật lâu, bác sĩ với vẻ mặt áy náy chân thành, thở dài nói với Yến Linh Chiêu: “Thực sự rất xin lỗi, xem qua tình trạng này, có lẽ tôi không có cách nào tiếp tục đưa ra một phương pháp trị liệu hiệu quả cho cậu. Nhưng tôi có một vị sư huynh, trong lĩnh vực này anh ấy có kinh nghiệm phong phú, y thuật tinh xảo, tôi có thể giới thiệu cậu với anh ấy, có thể anh ấy sẽ tìm ra được phương pháp điều trị thích hợp với cậu hơn.”
Yến Linh Chiêu đồng ý.
Bác sĩ liền gọi điện cho vị sư huynh.
Đầu dây bên kia nhấc máy, trước tiên ông hỏi thăm vài câu, sau đó vội vàng đổi chủ đề, kể về bệnh tình phức tạp khó chữa của Yến Linh Chiêu, rằng năng lực của bản thân ông không thể điều trị được, ông nói đại khái về quá trình chữa bệnh của mình, hy vọng vị sư huynh có thể tiếp nhận.
Vị sư huynh bên kia đầu dây kiên nhẫn nghe xong, sau khi suy nghĩ, anh ấy đã đồng ý.
Bác sĩ liên tục nói lời cảm ơn, rồi trò chuyện vài câu đơn giản, sau đó mới ngắt điện thoại. Ông quay người lại, vẻ mặt mang vài phần áy náy nhìn về phía Yến Linh Chiêu: “Sư huynh tôi đang có chuyến công tác thực tế, nhưng may là thứ Tư tuần sau anh ấy vừa vặn có thời gian rảnh... Cậu cứ thêm liên hệ của anh ấy trước, sau đó trao đổi sau nhé.”
Nói đoạn, bác sĩ đưa danh thiếp của vị bác sĩ kia cho Yến Linh Chiêu.
Yến Linh Chiêu mở danh thiếp ấn kết bạn. Không lâu sau, phía bên kia đã đồng ý.
Thấy thế bác sĩ giới thiệu thêm: “Sư huynh tôi họ Phó, rất nổi danh trong ngành. Cậu cứ gọi anh ấy là bác sĩ Phó là được.”
Sở dĩ nói rằng nổi danh, là để Yến Linh Chiêu biết ông không phải kiểu tùy tiện tìm đại một bác sĩ khác chữa trị cho hắn.
Yến Linh Chiêu gật đầu, yên lặng đổi tên ghi chú là “Bác sĩ Phó”.
Vừa vặn có tin nhắn đến: [Thứ tư tuần sau lúc 10 giờ sáng cậu có rảnh không?]
Yến Linh Chiêu trả lời: [Có]
Nhìn thấy hai người thuận lợi trò chuyện qua lại, còn hẹn được thời gian, vị bác sĩ cuối cùng cũng yên tâm.
Hiện giờ trong ngành, sư huynh ông đang có địa vị rất cao, bệnh nhân tìm đến vì danh tiếng nhiều vô số kể, ngày thường hiếm khi tiếp bệnh nhân mới. Lần này có lẽ là vì nể mặt ông nên mới đồng ý tiếp nhận Yến Linh Chiêu,
Nghĩ vậy, trong lòng bác sĩ tức khắc cảm động xen lẫn hổ thẹn, cân nhắc có thời gian sẽ mời sư huynh đến nhà ăn cơm, lý do không ăn ngoài hàng là vì sư huynh ông không thích ăn cơm ở ngoài.
**
«Hẻm mưa »
Chương 1
[ Sau bữa tiệc họp lớp chưa tàn, sáu học sinh mới tốt nghiệp tình cảm sâu nặng, hứng thú dạt dào, cảm thấy vẫn chưa đủ. Thế nên họ quyết định đi karaoke để tiếp tục cuộc vui.
Dù sao hôm sau cũng là cuối tuần, không cần lo đi làm.
Trên đường gần tới quán karaoke, Lý Na vì uống quá nhiều rượu, lúc bấy giờ cảm thấy dạ dày như sông cuộn biển gầm, cực kỳ khó chịu. Cô ra hiệu dừng lại với mọi người, giọng nói yếu ớt: “Tớ… Tớ muốn đi ói một chút.”
Hai nữ sinh bên cạnh, một người bên trái, một người bên phải đỡ Lý Na đi đến đầu hẻm.
Lý Na lập tức ngồi thụp xuống, không kiềm chế được mà bắt đầu nôn ọe.
Còn lại ba nam sinh – Duyên Tân, Trâu Phi và Trần Vũ Lương, đứng cách đó không xa, thản nhiên rít một hơi thuốc, im lặng chờ đợi.
Ban đầu, vẫn còn có thể nghe rõ tiếng hai cô bạn gái nhỏ giọng an ủi Lý Na, xen lẫn tiếng nôn mửa — tất cả trong màn đêm tĩnh lặng đều trở nên đặc biệt chói tai.
Thế nhưng, chẳng biết từ lúc nào, những âm thanh ấy đã hoàn toàn biến mất.
Duyên Tân phản ứng nhanh nhất, theo bản năng quay đầu nhìn về phía đầu hẻm, sau đó vô cùng sửng sốt. Ba người bạn vừa đứng đó giờ đã biến mất không thấy tăm hơi. Hắn vội vàng quay đầu nói với hai người bạn bên cạnh: “Đám Lý Na đi đâu mất rồi?”
“Không thấy à, Lý Na với mấy người ở bên kia đi ói mà?” Trâu Phi không suy nghĩ liền trả lời, vừa nói vừa quay đầu nhìn lại phía hẻm, dường như muốn xác thực lời nói của chính mình.
Khi ánh mắt hắn dừng lại chỗ đầu hẻm vắng tanh, hắn bất chợt ngây người: “Ủa, người… người đâu rồi?”
Trần Vũ Lương: “Không phải bị bọn xấu bắt đi đấy chứ? Vừa mới ở đầu hẻm đây mà, bên trong hẻm tối đen như mực, biết đâu có kẻ nào đó núp sẵn, bắt cóc các cô ấy rồi.”
Trâu Phi ngoài miệng thì ra vẻ bình tĩnh, nhưng trong giọng vẫn lộ chút hoảng loạn: “Sao có thể chứ, chúng ta cách đó đâu có xa. Nếu thật sự xảy ra chuyện gì, các cô ấy chắc chắn sẽ hét lên cầu cứu, chúng ta nhất định phải nghe thấy tiếng mới đúng.”
Trần Vũ Lương lại không nghĩ vậy: “Lỡ như các cô ấy thậm chí còn không có cơ hội kêu cứu thì sao? Không được, chúng ta phải vào xem thử.”
Dù gì cũng là bạn đồng hành, nếu ba cô bạn gái kia thật sự gặp chuyện chẳng lành, bọn họ cũng không thể thoái thác trách nhiệm.
Qua bên đó xem thử, ba người trong lòng bất an, thấp thỏm bước vào con hẻm nhỏ.
Ngay lúc họ vừa bước chân vào hẻm, dường như đã bị một con quái vật hắc ám trực chờ lao tới cắn nuốt, họ biến mất sạch sẽ không dấu vết, chỉ để lại con đường vắng ngắt, dưới ánh trăng thanh lạnh tràn ngập hơi thở quỷ dị… ]
Đêm khuya.
Ở đầu hẻm im ắng, một nhóm sáu người trẻ ăn mặc phong cách thời thượng.
Trong đó có một cô gái nồng nặc mùi rượu, hiển nhiên là đã uống không ít. Lúc này nàng khó chịu ngồi xuống đầu hẻm, úp mặt xuống đất nôn mửa không ngừng.
Hai cô bạn bên cạnh liếc nhìn nhau ngầm hiểu, ngay sau đó cúi người nhẹ giọng an ủi cô gái đang nôn ọe.
Bên cạnh, ba người bạn nam đứng cách đó không xa, từng người móc ra bật lửa. Làn khói mờ ảo lượn lờ dưới ánh đèn đường, họ hít một hơi rồi nhả khói, đứng yên trò chuyện phiếm.
Tuy đang nói chuyện với nhau nhưng ánh mắt họ vẫn thỉnh thoảng liếc về phía các cô bạn, luôn chú ý động tĩnh.
“Tụi mày nói xem cấp trên có đề bạt tao không?”
“Cái này chắc còn phải dựa vào may mắn.”
Ba người mỗi người một câu trò chuyện qua lại, không khí nhẹ nhàng.
Đúng lúc này, một anh bạn đột nhiên ngừng lại, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc: “Ủa? Đám Khương Thi Vân đâu rồi?”
Hai người còn lại nghe vậy giật mình, cùng quay lại nhìn về phía đầu hẻm.
Chỉ thấy nơi đó trống trơn, ba cô bạn ban nãy còn đứng đó giờ đã không thấy đâu.
[Linh Lung]