Chương 10: Hàng Xóm Hóa Quái Vật

Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị

Chương 10: Hàng Xóm Hóa Quái Vật

Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đùng!”
Tiếng nổ lớn chói tai, ánh lửa bùng lên cao ngút.
Những cư dân xung quanh đang say giấc nồng bỗng giật mình tỉnh giấc, nhưng đa số chỉ mơ màng lẩm bẩm vài câu càu nhàu rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu. Có người dụi mắt ngái ngủ, bước đến bên cửa sổ xem xét tình hình. Lại có người, ngay khi nghe thấy tiếng động, đã vội vàng lấy điện thoại ra quay phim.
Trong số đó, có một người ở ngay đối diện với nơi xảy ra vụ nổ lớn, với góc quay hoàn hảo: phía trước, cách đó không xa, một quả cầu lửa đang bùng cháy dữ dội.
Qua màn hình điện thoại, có thể thấy rõ ràng sâu bên trong biển lửa là một chiếc ô tô, trên nóc dường như có một thiết bị gì đó.
Người chủ chiếc điện thoại càng thêm tò mò, vội vàng phóng to hình ảnh.
Mặc dù thân xe đã bị lửa thiêu rụi, biến dạng thành một khối cháy đen, nhưng chùm đèn cảnh báo trên nóc xe đã xác nhận thân phận của chiếc xe này.
Người quay phim buột miệng thốt lên “Trời đất ơi!”, giọng nói tràn đầy kinh hãi.
Không lâu sau, tiếng còi xe cảnh sát hú vang chói tai từ xa vọng đến, xe cứu thương, xe cứu hỏa cũng lập tức theo sau.
Trừ những người ngủ quá say không nghe thấy gì, đại đa số còn lại hoặc đứng bên cửa sổ ngó nghiêng, hoặc trực tiếp xuống nhà, chạy đến hiện trường vây quanh xem.
Nhất thời, dòng người xô đẩy, chen chúc nhau vô cùng náo nhiệt.
**
Trong căn phòng tối tăm, ánh sáng xanh nhợt nhạt từ màn hình chiếu lên khuôn mặt Yến Linh Chiêu.
Hắn co hai chân ngồi trên ghế, thân mình hơi cuộn tròn lại, ánh mắt mơ màng chìm sâu vào dòng suy nghĩ, cái mà người ta vẫn gọi là “ngẩn người”.
--- Yến Linh Chiêu đang sắp xếp câu chữ để viết tiếp chương truyện kế tiếp.
Hơn mười phút trước, việc hắn giao tên trộm cho cảnh sát đã kích thích dòng cảm hứng trong não hắn. Giờ đây, trong đầu hắn tràn ngập những ý tưởng mới lạ, phải nhanh chóng ghi chép lại.
Sau một hồi lâu, Yến Linh Chiêu cuối cùng cũng đặt tay lên bàn phím:
[  Thủy Điện Duy Tu Quỷ
Nhân dạng: Kẻ mặc một bộ đồng phục bảo dưỡng điện nước đã cũ nát, toàn thân toát lên hình tượng một gã đàn ông trung niên. Khuôn mặt hơi có phần dữ tợn, trong miệng là hàm răng sắc nhọn tựa răng cá mập; mà trên mỗi chiếc răng đều bám một lớp cao răng dày đặc, khiến người ta chỉ cần liếc qua đã thấy ghê sợ. Lúc nói chuyện thì lắp bắp (thiết lập này chủ yếu để tăng thêm bầu không khí kinh dị trong câu chuyện).]
Viết đến đây, Yến Linh Chiêu chợt dừng tay, một lần nữa chìm sâu vào suy tư.
Mãi một lúc lâu sau, hắn mới sắp xếp xong mớ suy nghĩ hỗn độn của mình, tiếp tục gõ nhanh trên bàn phím:
[ Thủy Điện Duy Tu Quỷ sẽ không lập tức ra tay với mục tiêu. Hắn sẽ cho đối phương thời gian bảy ngày. Trong bảy ngày đó, mỗi đêm vào đúng hai giờ sáng, hắn đều sẽ xuất hiện ngoài cửa sổ kẻ bị hắn bám lấy, dùng công cụ trong tay gõ nhịp lên ống dẫn (với điều kiện nơi ở của mục tiêu phải có ống dẫn; nếu không có, hắn sẽ không chọn người đó làm mục tiêu). ]
Đặt một dấu ngoặc cuối, Yến Linh Chiêu bối rối nhìn chằm chằm đoạn văn trên màn hình.
Bộ kỹ năng này có vẻ hơi đơn giản chăng?
Ừm… Xem xét thì mấy truyện trước hắn đều cho nhân vật bỏ mạng, không ai còn sống sót. Lần này khác một chút, nhẹ nhàng hơn một tí cũng tốt.
Thật sự không ổn, đến lúc đó muốn sửa cũng không kịp, phần đầu <Hẻm mưa> còn chưa có kết thúc, không nên vội vàng viết tiếp một truyện khác.
Yến Linh Chiêu nhấp chuột, đóng hồ sơ quản lý truyện. Sau đó đứng dậy đánh răng rửa mặt rồi mới vào phòng ngủ, đánh một giấc trên giường.
Một đêm không mộng mị.
Giữa trưa hôm sau, ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa sổ, từng tia nắng buông trên đệm.
Yến Linh Chiêu dần tỉnh giấc, hắn chỉ cần ngủ 7-8 tiếng là đủ, tự nhiên tỉnh dậy thôi.
Vươn vai một cách lười nhác, Yến Linh Chiêu xuống giường, xỏ dép lê vào phòng vệ sinh, vặn vòi nước lạnh vốc một ngụm tạt lên mặt.
Nước mát lạnh nhẹ nhàng xua tan cơn buồn ngủ còn sót lại.
Tỉnh táo hoàn toàn, Yến Linh Chiêu mới cầm điện thoại đi vào phòng khách, thả lỏng người nằm dài trên sofa lướt xem video.
Ngón tay liên tục lướt, những video ngắn hiện lên trước mắt. Bỗng nhiên, một dòng chú thích về video đăng 6 tiếng trước khiến hắn chú ý.
--- Bình luận phía dưới video rất nhiều, cực kỳ xôn xao.
Mắt hắn lướt qua địa chỉ IP, thấy cùng thành phố với mình.
Yến Linh Chiêu có chút tò mò, vì vậy không lướt qua mà dừng lại xem.
Trong đoạn video, màn đêm đen đặc bị xé toạc bởi cột lửa cao chừng mười mét, tạo nên một cú va đập mạnh mẽ vào thị giác. Ngay sau đó, người quay video kéo gần khung hình lại — ở trung tâm ngọn lửa ấy, thế nhưng lại chính là một chiếc xe cảnh sát.
Người chủ video hiển nhiên rất kinh ngạc, không kiềm chế được thốt lên: “Trời đất ơi!”
[ “Xe cảnh sát nổ lớn? Chuyện này là gì đây, xin đừng nói là… “ ] Người chủ video nói nhỏ, câu nói không trọn vẹn.
Video chợt dừng lại một chút, rõ ràng là đã được biên tập chỉnh sửa lại, bởi vì cắt xong nối tiếp cảnh khác.
Hình ảnh mới xuất hiện xe cứu hỏa, xe cứu thương, ngoài ra còn có một số xe cảnh sát có mặt tại hiện trường.
Người chủ video không thể kìm nén được sự tò mò, xoay người vội vàng xuống lầu. Video lần nữa tạm dừng, sau đó lại được biên tập chỉnh sửa lại.
Hình ảnh vừa chuyển, anh ta đã đến hiện trường vụ án. Nhưng anh ta cũng không thể đến giữa trung tâm vụ việc, không phải vì anh ta không muốn đến gần mà là hiện trường đã bị giăng dây cảnh giới, ai không phận sự không được phép vào.
Anh ta đang đối thoại với người bên cạnh.
[ “Anh biết có chuyện gì xảy ra không?” – người chủ video hỏi.
“Không biết nữa, tôi cũng vừa mới đến không lâu.”
“Aiya, vốn dĩ đang ngủ ngon lành, đột nhiên có một tiếng nổ mạnh làm tôi bừng tỉnh.”
“Tôi đỡ hơn, lúc ấy đang chơi game, đang đến đoạn giao tranh kịch liệt thì đột nhiên nghe một tiếng vang lớn….” ]
Video đến đây kết thúc.
Bảo sao lại hot đến vậy.
Yến Linh Chiêu mở phần bình luận, thấy bên dưới toàn người tự xưng là “đương sự”.
[ “Trời mẹ, làm tôi sợ chết khiếp, cứ tưởng lại xảy ra vụ nổ nhà máy hóa chất nào đó cơ chứ!” ]
Bình luận này có rất nhiều lượt phản hồi bên dưới, Yến Linh Chiêu cũng xem thử.
[ “Đừng so sánh với vụ nổ nhà máy hóa chất năm đó, nếu là nhà máy hóa chất nổ mạnh như thế, khéo giờ các vị ngồi đây thì mười người cũng chín người bay màu.”
[“Không đến mức đó, các nhà máy hóa chất đều ở ngoại ô.”]
[“Không phải chúng ta đang nói đến chuyện sức nổ mạnh sao? So với chuyện nhà máy đặt ở ngoại ô thì liên quan gì chứ?”]
[“Haha, đúng là có vài người chỉ số thông minh thật sự khiến người ta lo lắng. Câu nói “có những người kỳ thực trí tuệ có vấn đề, chỉ là vẫn đủ khả năng tự lo cho cuộc sống nên bị coi như bình thường”, nói thế là còn đề cao đấy (cười ngây ngô).”]
Đoạn sau đều là cãi nhau với mấy người tag qua tag lại, chẳng có gì hay ho, Yến Linh Chiêu lướt lên, tiếp tục xem phần bình luận bên dưới.
[“Có khi nào trên xe gắn thiết bị gì nguy hiểm không nhỉ, bằng không đang bình thường sao lại nổ lớn như thế được.”]
[“Tôi đoán là xe bị sự cố, dây điện cũ rồi chạm chập linh tinh nên phát nổ thôi.”]
Bên dưới có người trả lời: [“Người anh em ơi, đây là xe cảnh sát đấy! Còn chập mạch xuống cấp gì nữa, nếu thật sự là như vậy thì chắc có người phải ăn đậu phộng rồi.” 👍7568]
[“Tất cả yên lặng nghe tôi nói! Chồng của dì tôi có anh em họ làm trong ngành, nghe nói chiếc xe cảnh sát đó lúc ấy đang thi hành nhiệm vụ truy bắt, mà đối tượng bị truy đuổi lại nắm giữ chứng cứ vô cùng quan trọng. Kẻ tình nghi chó cùng rứt giậu, dùng bom nổ tung xe cảnh sát. Không rõ thật giả nha.”] Bình luận này cực kỳ “gây bão”, số lượt thích tăng vọt không ngừng, phản hồi phía dưới cũng vô cùng nhiều.
[“Wow nếu thật sự như vậy thì quá là kịch tính rồi, cảm giác như phim điện ảnh vậy.”]
[“Thế thân ơi đừng có diễn nữa, ông đoán mò bịa đặt liên quan đến nhân viên chính phủ thì phải ngồi tù mấy năm đó nha (cười ngây ngô)”]
[“Mẹ ơi, đây chẳng phải kịch bản phim nào đó sao! Đừng nói là tôi hoa mắt chứ, nghi phạm kia có phải tên Lưu Văn không? (cười ngây ngô)”]
Yến Linh Chiêu: “...”
Đang lúc Yến Linh Chiêu chuẩn bị thoát ra, điện thoại đột nhiên hiện lên thông báo, là tin tức địa phương bước đầu thông cáo về chiếc xe cảnh sát phát nổ.
Hắn bấm mở, chỉ thấy thông báo ngắn gọn: trước mắt đã loại trừ yếu tố khủng bố tấn công, nguyên nhân vụ nổ cụ thể vẫn đang trong quá trình điều tra thêm.
**
Bác sĩ ngồi đối diện bệnh nhân.
Thanh niên trước mắt là người đã tới nửa tháng trước, ông đã cho hắn một tháng thuốc trị liệu, nhưng giờ mới được nửa tháng cậu ta đã trở lại, nói rằng bệnh tình của mình đã trở nên nghiêm trọng rồi.
“Cậu có thể nói cụ thể hơn không?” Bác sĩ chăm chú nhìn Yến Linh Chiêu, giọng nói ôn hòa.
Yến Linh Chiêu gật đầu, đáp: “Đương nhiên rồi.”
Sau đó, hắn chìm vào trầm tư như đang sắp xếp mớ suy nghĩ trong đầu để có thể biểu đạt bằng lời nói. Một lát trầm mặc trôi qua, hắn chậm rãi mở miệng thuật lại sự việc xảy ra mấy ngày trước.
“Hàng xóm tôi... Chồng cô ta là một tên cuồng bạo, cách vài bữa lại đánh đập cô ta. Mỗi lần cách vách truyền đến tiếng khóc la, tôi đều cảm thấy khó chịu. Tôi thật sự không nhịn được, đã giúp đỡ cô ta nhiều lần, có khi còn gọi điện báo cảnh sát. Nhưng tất cả hình như cũng chẳng có tác dụng gì.” Nói đến đây, Yến Linh Chiêu chán chường rũ mắt.
“Chủ yếu là hàng xóm của tôi, chính cô ta cũng không biết tự cố gắng. Mỗi lần chồng cô ta la hét, sau đó lại nói ngon nói ngọt vài lời, cô ta sẽ dễ dàng tha thứ cho đối phương.”
Bác sĩ lẳng lặng lắng nghe, thần sắc dần nghiêm túc, trong lòng thầm nghĩ: Chẳng lẽ hành vi bạo lực đối với Yến Linh Chiêu đã tạo thành kích thích mãnh liệt, dẫn đến bệnh tình nặng thêm?
Bác sĩ cũng không chen ngang câu chuyện của Yến Linh Chiêu, Yến Linh Chiêu ngừng vài giây rồi tiếp tục nói:
“Không lâu trước đây, hàng xóm của tôi đã thông suốt, hạ quyết tâm muốn ly hôn. Nhưng cũng chính là từ lúc này, tôi lại một lần nữa phát bệnh, trong mắt tôi hình dáng cô ta bắt đầu thay đổi, biến thành một con quái vật đáng sợ…”
“Chồng cô ta cũng thay đổi, bọn họ đều biến thành quái vật.”
-----------
【📢 Lời tác giả 】
Nhắc nhở nhỏ: Không phải con quỷ nào cũng là do nam chính viết ra rồi mới xuất hiện đâu nha~