Chương 3: Đêm Khuya Gõ Cửa

Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị

Chương 3: Đêm Khuya Gõ Cửa

Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ở hành lang, Yến Linh Chiêu đụng phải một cô gái đang đi ra.
Cô nàng mang một chiếc khẩu trang to, chắc hẳn là muốn che vết thương trên khuôn mặt. Nhưng đôi mắt sưng húp cùng với khóe mắt rõ ràng có vệt rách, khẩu trang cũng không che hết được, đúng là giấu đầu lòi đuôi.
“Tiểu… Tiểu Yến.” Ánh mắt cô lộ ra một tia xấu hổ cùng hoảng loạn, nhẹ giọng chào hỏi, giọng nói mang theo một chút run rẩy.
Yến Linh Chiêu nhàn nhạt “ừ” một tiếng, ánh mắt tùy ý quét qua người cô gái, hỏi: “Đi đâu vậy?”
Cô như bị chọc trúng nỗi lòng, cúi đầu, đôi tay bất giác nắm chặt gấu áo, ngón tay dùng sức đến trắng bệch.
Cô ngập ngừng, giọng nói nhỏ yếu ớt như tiếng muỗi kêu: “Về nhà mẹ một chuyến. Đúng rồi, tôi nghĩ kỹ rồi… Tôi quyết định ly hôn.” Nói xong, cô thật cẩn thận hướng ánh mắt về phía Yến Linh Chiêu, dường như đang chờ đợi một câu đáp lại.
Yến Linh Chiêu nghe vậy chăm chú nhìn cô gái vài giây, ánh mắt bình tĩnh như nước, gật đầu, giọng điệu không chút gợn sóng: “Cũng được.”
Giọng nói rơi xuống, hành lang nhất thời trầm mặc.
Cô gái thấy Yến Linh Chiêu không có ý nói gì thêm, cúi chào, sau đó bước chân vội vàng đi xuống lầu.
Yến Linh Chiêu bước về phía cuối cầu thang vào nhà. Chuyển thức ăn sang tay trái, tay phải chuẩn bị tìm chìa khóa mở cửa.
Đầu ngón tay vừa mới chạm vào chợt cảm thấy lạnh buốt như băng, phảng phất một thứ mùi gì đó lặng yên mạnh mẽ xông vào mũi Yến Linh Chiêu.
Có chút gay mũi, mang theo một mùi tanh kỳ quái.
Yến Linh Chiêu quay đầu nhìn về phía căn phòng đối diện. Cánh cửa chống trộm ấy vẫn đóng chặt, không có gì khác thường cả.
Hắn cúi đầu suy nghĩ, có thể là nhà đó làm thịt gà.
Yến Linh Chiêu không bận tâm nữa, tra chìa khóa vào ổ mở cửa.
Ngọn lửa vui vẻ nhảy múa trong bếp lò, hơi nóng trong nồi từ từ bốc lên. Khi nguyên liệu được cho vào, 'xèo' một tiếng vang giòn, khói dầu tỏa ra, mùi thơm quyến rũ lập tức lan khắp không gian.
Cơm nước xong, hắn dọn bàn, rửa chén đũa sạch sẽ. Đang định rời khỏi phòng bếp, ánh mắt Yến Linh Chiêu vô tình lướt qua một góc của thùng gạo. Chỉ một thoáng ấy, ký ức về một chuyện cũ bỗng ùa về.
Hắn quay người bước đến chỗ thùng gạo, lấy một nắm rồi đi ra ban công. Hắn rải đều gạo sống lên bệ cửa sổ. Chẳng bao lâu sau, tiếng chim ríu rít vang lên, vài con chim sẻ tròn trịa bị mùi thơm hấp dẫn bay đến, đậu lên bệ và bắt đầu mổ gạo.
Chúng nhỏ xinh đáng yêu cực kỳ, Yến Linh Chiêu không kìm được đưa ngón trỏ, nhẹ nhàng, cẩn thận chạm vào vuốt ve chú chim nhỏ.
… Lông xù xù.
Chim sẻ vốn dĩ có bản năng cảnh giác, thường thì khi con người chưa đến gần chúng đã lập tức cảnh giác mà vỗ cánh bay đi ngay.
Sở dĩ Yến Linh Chiêu có thể gần gũi với yêu tinh nhỏ này là bởi vì trước đó hắn từng cho chúng ăn một thời gian. Có điều, Yến Linh Chiêu cũng không cho ăn mỗi ngày, đại khái hai ba ngày mới cho một lần. Nhờ vậy, chim sẻ nhỏ cũng không né tránh khi được hắn vuốt ve, Yến Linh Chiêu khẽ nhếch môi, hắn nhẹ nhàng vuốt vài cái trên lớp lông mềm mượt của nó.
Trong lòng cảm thấy thư thái.
Vừa định thu tay về, Yến Linh Chiêu bỗng phát hiện có một vệt đỏ nổi bật trên bộ lông gần miệng con chim sẻ.
Không phải là bị thương đấy chứ.
Yến Linh Chiêu bước đến cẩn thận xem thử. Nhưng hành động đột nhiên lại gần của hắn đã làm giật mình chú chim nhỏ - như là hắn chỉ mới chớp mắt một cái chú chim nhỏ liền vỗ cánh phành phạch mà bay đi.
Rốt cuộc, đối với chú chim sẻ nhỏ bằng nắm tay mà nói, cái thân hình cao lớn 1 mét 8 của hắn chẳng khác nào một con quái vật khổng lồ cả.
Yến Linh Chiêu cũng tự nhận thấy hành động có phần đường đột của mình, nhưng đáng tiếc đã quá muộn rồi.
Hừm.
Thu tay về, Yến Linh Chiêu xoay người trở lại phòng khách, nằm dài người trên ghế sofa. Sau đó duỗi tay lấy chiếc điều khiển trên bàn, định tìm một bộ phim kinh dị, hắn hy vọng có thể tìm thấy chút cảm hứng từ đó để phá vỡ tình cảnh bế tắc hiện tại.
Yến Linh Chiêu xem qua danh sách xếp hạng, tùy ý chọn một bộ phim có thứ hạng khá cao rồi bấm phát. Màn hình quen thuộc hiện ra trước mắt. Yến Linh Chiêu đặt lại chiếc điều khiển, chỉnh một tư thế thoải mái, chăm chú xem phim.
Mở đầu phim, vừa đến cảnh bạo lực. Hình ảnh nữ chính bị nam chính đánh đến vỡ đầu chảy máu, mà nguyên nhân của trận đòn này là do nam chính nghi ngờ nữ chính có người đàn ông khác bên ngoài. Nhưng thực ra nữ chính chỉ nói chuyện công việc bình thường với đồng nghiệp vài câu mà thôi. Đối với những nghi ngờ vô cớ và bạo lực, nữ chính cảm thấy vô cùng bất lực, cuối cùng quyết định bỏ việc, mục đích là để xoa dịu gã đàn ông đang tức giận kia.
Bạn thân của nữ chính biết chuyện, đau khổ khuyên cô đừng từ chức một cách cảm tính như vậy, nhưng nữ chính vẫn mặc kệ, không nghe lời khuyên.
Sự thật đã chứng minh, sau khi nữ chính từ chức, cuộc sống của cô không hề tốt đẹp hơn như mong đợi. Ngược lại, vì mất đi nguồn thu nhập ổn định, cô rơi vào hoàn cảnh khó khăn, túng thiếu. Nam chính không những không thay đổi mà còn tệ hơn. Hắn thường xuyên đánh đập nữ chính tàn nhẫn hơn trước, đẩy cô ngày càng lún sâu vào tuyệt vọng.
Đến đỉnh điểm cốt truyện, cuộc sống của nữ chính ngày càng trở nên khốn khó. Mất việc, cô không chỉ phải gánh chịu áp lực tiền bạc, mà còn phải đối mặt với sự hành hạ không ngừng từ nam chính. Chỉ cần không vừa ý, gã liền ra tay đánh đập, đấm đá cô tàn nhẫn. Trong nhà, không khí luôn u ám, bao trùm bởi tiếng khóc đau đớn và lời van xin của nữ chính.
Vì bị kẻ không phải người kia tra tấn hành hạ, thân thể lẫn tinh thần nữ chính ngày càng suy sụp. Cuối cùng vào một đêm mưa gió bão bùng, nam chính lại lần nữa mất kiểm soát mà ra tay độc ác với nữ chính.
Nữ chính không thể phản kháng, cô ngã trên nền nhà lạnh căm, tuyệt vọng, đau khổ, lòng ôm hận mà chết.
Nam chính ban đầu còn lo lắng đề phòng, sợ người khác phát hiện, ăn không ngon ngủ không yên, sống trong mơ hồ.
May cho gã nữ chính đã mất cha mẹ từ sớm, cũng chẳng có họ hàng thân thích, bạn bè lại càng không có mấy người, duy nhất chỉ có một mối quan hệ khá tốt nhưng từ sau khi nữ chính nghỉ việc cũng dần xa cách.
Bởi vậy, việc nữ chính biến mất không ai chú ý tới.
Thời gian trôi qua, nam chính dần dần quên mất quá khứ sợ hãi kinh khủng, gã còn được thăng chức tăng lương, mỗi ngày trôi qua thật dễ dàng.
Nhưng, dần dần, những chuyện kỳ lạ bắt đầu xuất hiện.
Ban đêm, nam chính lúc nào cũng thoáng nghe tiếng khóc, lúc thì thê thảm, lúc thì ai oán, mỗi khi chìm vào giấc ngủ gã đều mơ thấy nữ chính mặt đầy máu, bộ dạng dữ tợn oán hận khiến gã sợ đến mức bừng tỉnh, mồ hôi lạnh túa ra khắp người.
Một đêm nọ, nam chính đi chơi về nhà, vừa mở cửa, gã đã thấy trên tường phòng khách xuất hiện một dòng chữ máu: “Ngươi không thoát được đâu.” Nét chữ xiêu vẹo, chảy xuống khiến người ta sởn gai ốc.
Nam chính hoảng sợ vô cùng, muốn thoát khỏi nơi đáng sợ này nhưng phát hiện cửa đã bị khóa, không cách nào mở ra được.
Đột nhiên một cơn gió thổi qua, ánh đèn bắt đầu chập chờn không ngừng.
Hình ảnh nữ chính chậm rãi xuất hiện, hai mắt nàng chảy dài máu lệ, tóc rối bù xù, trong tay cầm con dao phay, từng bước từng bước lại gần nam chính…
Lưỡi dao sắc bén cắt vào không khí, phát ra tiếng “Xoẹt.”
Một dao, lại một dao, máu đỏ tươi bắn ra, dính lên tường nhà, mặt sàn, trên khuôn mặt quái dị của cô ta cũng bắn đầy máu be bét.
Tiếng gã đàn ông kêu thảm thiết trong phòng, người gã co rút không ngừng run rẩy, giơ tay chống đỡ từng đợt tấn công của nữ quỷ nhưng chỉ như đang múa may quay cuồng trong không khí.
Cuối cùng không biết sau bao nhiêu nhát chém, cơ thể gã run rẩy vài cái, tiếng nức nở như nghẹn lại trong cổ họng, sau đó gã bất động. Trên khuôn mặt, đôi mắt mở trừng, nỗi kinh hoàng như tràn ra khỏi đôi mắt.
Không lâu sau, tiếng còi xe cảnh sát vang lên chói tai xé toang bầu không khí.
Trong căn phòng ngập mùi máu tanh.
Pháp y đeo khẩu trang, găng tay, ngồi xổm xuống cẩn thận quan sát thi thể. Đầu tiên là nhìn sơ qua từ trên xuống dưới, sau đó bật đèn pin soi vào mắt.
Thông thường trong những tình huống như thế này, đồng tử trong mắt sẽ lưu giữ lại hình ảnh trước khi nạn nhân tắt thở. Dưới ánh đèn sáng rực, pháp y cẩn thận kiểm tra đồng tử. Trong mắt gã chỉ dừng lại hình ảnh nơi gã đã nhìn thấy lúc chết. Ngoài chi tiết đó ra, không có gì đặc biệt khác.
Khung hình dần tối sầm lại, trên màn hình cuộn lên danh sách đội ngũ sản xuất.
Nhưng người hay xem phim đều sẽ biết, thường cuối cùng còn có một “quả trứng nhỏ” bí ẩn được giấu ở phần cuối nữa.
Quả nhiên màn hình đen lại, vài giây sau lại sáng lên.
Đêm mưa, đường phố vắng bóng người.
Cơn mưa rào “lộp độp” rơi trên mặt đất, bắn lên từng đóa bọt nước trắng xóa.
Một cô gái bước từng bước mơ hồ lang thang trên phố. Tóc xõa ướt nước mưa dầm dề dán lên khuôn mặt, ánh mắt trống rỗng tĩnh mịch, miệng thỉnh thoảng rên rỉ những tiếng nỉ non mơ hồ.
Cách đó không xa, một người đàn ông ôm tập tài liệu đang vội vàng chạy về phía cô gái. Hắn mặc bộ vest chỉnh tề, nhìn qua đã biết là nhân viên văn phòng.
Đột nhiên, hắn dừng chân, bởi vì hắn nhìn thấy phía trước có người chắn đường.
Một nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng, hắn nhíu mày, ánh mắt lộ ra một tia bất an. Do dự vài giây, thôi thì cũng hết đường rồi, hắn quyết định căng thẳng bước nhanh về phía trước.
Dù sao thì một cô gái chân yếu tay mềm thì làm gì được mình?
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, trong tay cô gái không biết từ khi nào đã cầm con dao phay. Cùng lúc đó đôi môi bầm tím nứt ra, khóe miệng rách dài đến tận mang tai, lộ ra hàm răng ốm yếu, kẽ răng thấm máu, nhìn như mới hút máu tươi.
Tròng mắt ả đột nhiên nhìn về phía người đàn ông kia, rồi lập tức trượt sâu vào trong hốc mắt, trong phút chốc, nơi hốc mắt chỉ còn lại một khoảng trắng dã khiến người ta rợn tóc gáy, quỷ dị đến tột cùng.
“Hì hì hì há há há!” Ả phát ra một tràng cười bén nhọn.
Ngay sau đó, ả làm một động tác vặn vẹo kỳ dị, giơ cao con dao phay, trên cánh tay nổi đầy những gân xanh, cả người ả run lên vì hưng phấn, ả lao tới, đâm liên tiếp vào người đàn ông kia.
Người đàn ông hét lên thảm thiết, sau đó phim hạ màn.
À…
Nói thế nào nhỉ.
Nửa đoạn trước hình như có gì đó quen quen.
Đúng lúc Yến Linh Chiêu đang nghĩ hay là kéo dài thêm vài ngày nữa — dù sao hắn viết cũng là truyện đơn nguyên, phần trước đã kết thúc trọn vẹn, bây giờ tương đương với việc mở ra một câu chuyện hoàn toàn mới. Cho nên, dù có tạm thời ngừng đăng một thời gian thì cũng là điều hợp tình hợp lý.
Đêm, đột nhiên vang lên tiếng đập cửa.
“Cộc cộc cộc”
Yến Linh Chiêu đang lướt điện thoại, ngẩng đầu nhìn, đành phải lề mề đi mở cửa, nhưng trước hết phải nhìn ra ngoài xem sao, thấy trước cửa là cô gái nhà đối diện.
Hắn mở cửa ra, một luồng hơi ẩm ướt phả vào mặt.
Theo phản xạ hắn nhìn ra cửa sổ, đêm nay trời không mưa mà.
Cùng lắm thì hình như hai hôm trước trời có mưa to.
… Có lẽ cô gái này mới tắm rồi mới qua đây, trên người có hơi nước cũng là chuyện bình thường.
Không nghĩ nhiều, Yến Linh Chiêu thu lại ánh mắt, nhìn về phía cô hàng xóm: “Có chuyện gì sao?”
Trên mặt cô lộ ra nụ cười dịu dàng, nhẹ giọng: “Tôi vẫn muốn tìm cơ hội cảm ơn anh đã giúp đỡ, không biết… Bây giờ anh có rảnh không? Tôi muốn mời anh một bữa cơm.”
Yến Linh Chiêu nhìn điện thoại.
2 giờ sáng.