Chương 5: Vâng, theo ý hắn

Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị

Chương 5: Vâng, theo ý hắn

Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh mặt trời mạnh mẽ rọi qua khung cửa sổ rộng mở, chiếu thẳng vào căn phòng, khiến ánh sáng chói chang.
Yến Linh Chiêu bị ánh sáng chói mắt lờ mờ tỉnh giấc, ý thức vẫn còn nửa tỉnh nửa mê. Hắn theo phản xạ đưa tay lên che mắt khỏi ánh nắng chói chang, bàn tay tạo thành một khoảng tối nhỏ trước mặt.
Dừng lại một lát, não bộ dần lấy lại sự tỉnh táo. Yến Linh Chiêu quơ tay mò mẫm tìm điện thoại bên gối, nheo mắt nhìn đồng hồ:
14:35
Đã là buổi chiều.
Mà tính ra đến sáng hắn mới ngủ, giờ này tỉnh giấc cũng là chuyện thường tình.
Hắn ngáp một cái, cảm thấy đầu óc vẫn còn chút mơ màng, bỏ điện thoại xuống, Yến Linh Chiêu kéo chăn che kín đầu, định ngủ thêm một chút. Nhưng hiện tại đang đúng vào thời điểm nóng nực nhất trong năm, chẳng bao lâu hắn cảm thấy cả người dính dính nhớp nháp, mồ hôi không ngừng vã ra. Cùng lúc không khí trong chăn càng thêm loãng, hô hấp dần trở nên khó khăn.
Yến Linh Chiêu không chịu nổi hất tung chăn ra, cơn buồn ngủ cũng hoàn toàn tan biến.
Hắn nằm ngây người nhìn chằm chằm trần nhà, sau đó rời khỏi giường, lê dép vào phòng tắm.
**
Dòng nước từ vòi hoa sen đổ xuống mang theo cảm giác mát lạnh sảng khoái.
Yến Linh Chiêu xem giờ, tiện tay liếc nhìn nhiệt kế bên cạnh. Hôm nay 30 độ C, chẳng trách mặt trời chói chang, nhiệt độ không khí lại cao đến thế. Nhớ hôm qua mới hai mươi độ, nay lập tức tăng vọt lên mười mấy độ, biết vậy đã bật điều hòa và kéo rèm sớm hơn rồi.
Dòng nước uốn lượn theo bờ vai Yến Linh Chiêu chảy xuống, khẽ phác họa đường cong sống lưng vừa mềm mại vừa ẩn chứa sức mạnh, vì vốn dĩ hiếm khi ra ngoài, làn da hắn trắng đến mức gần như có thể nhìn thấy mạch máu xanh bên dưới, từng giọt nước men theo lồng ngực trượt xuống bụng phẳng, dừng lại vài giây nơi cơ bụng săn chắc, rồi tiếp tục chảy qua đôi chân thon dài, men xuống sàn và biến mất vào miệng cống.
…..
Yến Linh Chiêu tắt vòi hoa sen, dòng nước đột nhiên ngừng chảy. Ra khỏi phòng tắm, hắn với tay lấy chiếc khăn bông khô quấn quanh eo. Tóc ướt không ngừng nhỏ giọt thấm vào khăn, tạo thành một vệt ẩm ướt sẫm màu.
“Tít tít”
Yến Linh Chiêu ấn nút trên chiếc điều khiển điều hòa, nó lập tức nhận lệnh, phát ra hai tiếng “tít tít”. Ngay sau đó động cơ máy hoạt động, đưa luồng khí lạnh mát mẻ lan tỏa, nhanh chóng làm mát khắp căn phòng.
Bật điều hòa xong, hắn trần truồng nửa thân trên đi đến bên cửa sổ. Làn hơi nóng thoáng chốc ập thẳng vào mặt, Yến Linh Chiêu nhanh tay đóng cửa sổ lại, luồng hơi nóng lập tức bị chặn lại. Dưới sự vận hành liên tục của điều hòa, nhiệt độ trong phòng nhanh chóng hạ xuống, cái oi bức cũng theo đó tan biến, nhường chỗ cho một làn mát mẻ dễ chịu, vừa vặn khiến lòng người thư thái.
Yến Linh Chiêu ngồi trên ghế nghịch điện thoại. Chơi một lúc thì cơn đói ập đến. Hắn nhìn ra ánh nắng chói mắt ngoài cửa sổ, nghĩ đến thời tiết khắc nghiệt bên ngoài thật sự không muốn ra ngoài chút nào, thôi thì đặt cơm hộp vậy. Mở ứng dụng lên xem có gì không, ngón tay hắn lướt trên màn hình, kéo lên xuống qua vài cửa hàng.
Nhưng lướt một lượt đến cuối, Yến Linh Chiêu vẫn không biết mình muốn ăn gì. Gặp chuyện khó quyết, thôi thì chọn lẩu cay vậy.
Phần ăn cho một người, bấm đặt đơn, xác nhận thanh toán.
Nửa tiếng sau tiếng gõ cửa vang lên. Yến Linh Chiêu đứng dậy đi mở cửa.
Ngoài cửa là anh shipper mặc đồng phục công ty Ngôi Sao. Trên khuôn mặt anh shipper nở nụ cười tươi tắn, dù giọng nói có chút mệt mỏi nhưng vẫn nhiệt tình: “Xin chào! Đồ ăn của ngài đến rồi!” Vừa nói, anh vừa lấy túi đồ ăn đưa cho Yến Linh Chiêu.
Yến Linh Chiêu nhìn anh shipper đầu đầy mồ hôi, từng giọt mồ hôi như hạt đậu lăn từ trên trán xuống. Làn da phơi nắng sạm đen, tiếng thở dồn dập có thể nghe thấy rõ ràng, không khó để nhận ra anh ta đang rất mệt.
Nhưng dù thế trên môi anh chàng vẫn luôn nở nụ cười, nỗ lực phục vụ bằng một thái độ tốt.
Người lao động vĩ đại.
Yến Linh Chiêu nhận túi đồ, nói: “Chờ một chút, để tôi lấy cho anh ly nước.”
Anh shipper ngẩn người ra, vốn định từ chối, nhưng lời chưa kịp nói ra thì Yến Linh Chiêu đã xoay người đi vào trong phòng. Sau đó nhanh chóng mang ra một ly nước, anh shipper trong mắt hiện lên một tia xúc động, yết hầu như bị thứ gì đó chặn ngang, nghẹn ngào nói câu “Cảm ơn.”
Anh ta không khỏi nghĩ đến một đơn hàng khác, quả thực là một cơn ác mộng ----
Rõ ràng vị khách kia địa chỉ của mình cũng không biết rõ, dựa theo hướng dẫn tìm đại khái được vị trí nhưng lại chẳng để số nhà, chỉ có thể gọi cho khách dò hỏi, thế mà đầu dây bên kia vẫn luôn không bắt máy.
Đứng dưới nắng chang chang sốt ruột chờ tới tận mười mấy phút, cuối cùng cũng kết nối được với khách hàng, lúc này anh ta đã mệt đến đổ mồ hôi ướt nhẹp, đơn hàng tiếp theo cũng vì thế mà bị ảnh hưởng, giọng nói khó tránh khỏi có chút nôn nóng.
Khách hàng cảm thấy thái độ anh không tốt, không ôn hòa, không chỉ thóa mạ anh một trận, cuối cùng còn đánh giá anh kém.
Anh shipper trong lòng tràn đầy ấm ức lại vô cùng tức giận, bất đắc dĩ vì kế sinh nhai đành phải lặng lẽ chịu đựng, cũng chẳng còn cách nào khác.
Có lẽ hôm nay vận may cũng không tồi, sau đơn đó liền gặp được vị khách tốt bụng này.
Sự tương phản quá lớn khiến anh trong lòng ngũ vị tạp trần, đôi mắt có chút cay cay. Anh nhận từ tay Yến Linh Chiêu ly nước uống một hơi cạn sạch, lớn tiếng nói: “Chúc ngài ngon miệng!” Sau đó xoay người xuống lầu.
Anh còn hai đơn nữa, thời gian cấp bách. Vừa bước hai bước xuống cầu thang, phía sau vang lên tiếng Yến Linh Chiêu: “Chú ý an toàn, trời nóng dễ ra mồ hôi, mồ hôi rơi vào mắt sẽ ảnh hưởng đến tầm nhìn.”
Anh shipper “Vâng” một tiếng, lại nói lời cảm ơn, ba bốn bước nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt Yến Linh Chiêu.
Hắn đóng cửa rồi trở lại phòng khách.
**
Anh shipper bỏ chiếc ly nước vào thùng rác, lái xe điện ra khỏi tiểu khu.
Mặt trời chói chang treo trên cao, mặt đất như một cái lồng hấp, không khí bị nung nóng đến mức vặn vẹo. Mồ hôi trên trán không ngừng vã ra, anh một lòng lên đường cũng không để ý, để mặc chúng tùy ý lăn xuống.
Khi đến một đoạn ngã tư đường, một giọt mồ hôi trùng hợp rơi vào mắt anh. Trong phút chốc một cơn đau nhói tìm đến, tầm mắt anh trở nên mơ hồ không rõ ràng. Theo bản năng anh liên tục nháy mắt cho bớt cay, chính trong vài giây thất thần này anh ta không kịp nhìn đường phía trước.
Một chiếc xe vượt đèn đỏ lao vọt tới.
Cho đến khi anh shipper lấy lại được thị giác, nhận thấy nguy hiểm đang đến thì đã không kịp nữa rồi.
Tiếng phanh xe “kétttttt” rít lên, chớp mắt thấy hai xe đã sắp va chạm vào nhau.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, anh cảm giác có một nguồn lực từ bên cạnh đẩy sang, khiến cả người anh ngã xuống. Anh lăn trên đất vài vòng mới dừng lại, kinh hồn bạt vía nhìn chiếc xe điện bị đâm nát phía trước, toàn thân toát mồ hôi lạnh. Anh biết nếu không bị quăng ngã thì kết cục của anh với chiếc xe điện đó, phân nửa là sẽ giống nhau.
Chủ chiếc xe vẻ mặt hoảng hốt bước xuống xe, sợ hãi cùng áy náy chạy đến bên anh shipper, nói năng lộn xộn: “Thật sự xin lỗi! Tôi… Tôi không cố ý, anh không sao chứ? Bị thương chỗ nào rồi?”
Anh shipper lúc này đang sợ hãi vô cùng, trái tim đập mạnh không ngừng, không nói nên lời. Xung quanh mọi người xúm lại, có người giúp gọi báo tai nạn, có người quan tâm hỏi han tình hình anh shipper, người thì giơ điện thoại chụp hình quay phim,…
Khoảnh khắc mọi người đều bận rộn, cách đó không xa bên lề đường, một cô bé mặc váy đỏ lẳng lặng chăm chú nhìn qua bên này. Cô bé đeo trên cổ một chiếc vòng màu đỏ tinh tế, làn da tái nhợt không chút huyết sắc.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, làn váy khẽ phấp phới, nhưng lại chẳng mang theo một tia sinh khí nào. Lúc này có một người đi qua, thân ảnh cô bé tức khắc giống như một làn khói nhẹ, dần dần mơ hồ, tại chỗ tan biến vào hư không.
Quỷ dị như thế nhưng lại chẳng khiến bất cứ ai xung quanh chú ý.
Cô bé trở về tiểu khu cũ.
Bức tường loang lổ, mặt đường đầy ổ gà, tất cả đều phơi bày những dấu vết thời gian của tiểu khu cũ này. Ven đường, trên một chiếc ghế nhuốm màu thời gian, có một ông lão gầy gò ngồi đó.
Ông lão tóc bạc hoa râm, gương mặt hằn đầy nếp nhăn, thoạt nhìn hiền từ, nhưng nếu nhìn lâu lại khiến người ta dâng lên một nỗi sợ hãi khó gọi tên. Bên cạnh ông đặt một cây gậy chống.
Cô bé đến trước mặt ông lão, ông lão ngẩng đầu, trong ánh mắt kinh ngạc: “Ngươi đi ra ngoài một chuyến mà lại không có người chết sao?”
Lão ngửi được mùi sinh khí, không phải là mùi tử khí.
Cô bé dừng chân cạnh lão già đang dò hỏi, thân mình chưa động mà cái đầu giống như robot, xoay 90 độ đối mặt với lão.
Nàng nhìn thẳng mặt, môi chẳng mảy may động đậy nhưng trong không khí lại vang lên giọng nói non nớt: “Vâng, theo ý hắn.”
**
Yến Linh Chiêu xuống lầu vứt rác. Bởi vì ban ngày trời quá nóng, hắn định chờ đến khi chạng vạng mới ra khỏi cửa.
Ánh chiều tà mờ ảo chiếu trên đường vào tiểu khu, dàn đồng ca ve sầu hết đợt này đến đợt khác vang lên không ngừng.
Trên đường trở về phòng, Yến Linh Chiêu gặp dì lao công.
Dì cầm chổi quét dọn đường, nhìn thấy Yến Linh Chiêu, trên gương mặt tươi cười nhiệt tình tiến về phía trước chào hỏi: “Tiểu Yến! Đã lâu không thấy con nha, thật là khó gặp.”
Dì tính cách cởi mở lại hay nói, Yến Linh Chiêu thường thấy bà thân thiện trò chuyện cùng các hộ gia đình khác trong tiểu khu, nhưng đa phần đối tượng trò chuyện đều là những người phụ nữ cùng lứa tuổi với bà.
Hắn không biết phản ứng thế nào với kiểu người đặc biệt nhiệt tình lại còn thích nói chuyện phiếm như vậy, nhưng xuất phát từ phép lịch sự cơ bản, hắn gượng gạo trả lời: “Chào dì.”
Nhớ đến lần trước nói chuyện phiếm với bà, Yến Linh Chiêu thấy hơi đau đầu.
Lúc ấy dì cười hỏi hắn có bạn gái hay chưa, Yến Linh Chiêu thành thật trả lời là chưa có. Bà vừa nghe thế tức khắc hứng khởi, vỗ ngực nói phải giới thiệu cho hắn một đối tượng. Yến Linh Chiêu vội vàng lấy cớ mình có việc, nhanh chân “tẩu thoát” khỏi hiện trường.
Đúng là, có lẽ dì nói khó thấy mặt hắn là do hắn cố ý tránh bà ấy…
Nhưng ngàn vạn lần đừng nhắc lại chuyện giới thiệu đối tượng cho hắn.
Ngoài dự kiến của hắn, dì thật sự không nói đến chuyện tình cảm, mà là nói đến một sự kiện khác.
“Dạo gần đây mấy tòa nhà này không biết sao mà cứ có một mùi hôi lạ lùng lắm. Ta đã dọn dẹp kỹ lưỡng cả trên lầu lẫn dưới lầu, vậy mà vẫn chẳng thấy chỗ nào dơ bẩn. Chắc là mùi bay ra từ nhà nào đó. Con có biết là từ nhà ai không?”