Chương 6: Tôi Nhất Định Phải Chạy Trốn Thật Xa

Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị

Chương 6: Tôi Nhất Định Phải Chạy Trốn Thật Xa

Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Yến Linh Chiêu khựng lại, hỏi: “Có sao?”
Hắn không ngửi thấy mùi hôi thối nào cả.
Dì lao công vốn chỉ thuận miệng nói vậy, cũng chẳng mong Yến Linh Chiêu đáp lời. Thấy vẻ mặt “chẳng biết gì” của hắn, dì lại càng chắc mẩm suy nghĩ của mình.
Dì biết rõ tình hình của hắn: Tiểu tử này thường xuyên ru rú trong nhà, hiếm khi ra ngoài, nghe nói là tác giả tự do gì đó.
Bây giờ mấy cái nghề đó hình như rất hái ra tiền – nếu là người lớn tuổi có tư tưởng truyền thống, có lẽ sẽ cảm thấy đây không phải là một nghề nghiệp đàng hoàng. Nhưng dì lao công tính tình phóng khoáng, thường ngày trò chuyện với mọi người trong tiểu khu, hiểu biết rộng rãi, bởi vậy đối với những nghề nghiệp mới nổi này bà cũng biết đôi chút.
Huống hồ Yến Linh Chiêu lại có ngoại hình ưa nhìn, dáng người cao ráo, lúc nào cũng sạch sẽ, gọn gàng. Có thể thấy nếp sống của hắn cũng không tệ. Bà càng nhìn càng thích.
“Thôi không nói chuyện này nữa. Tiểu Yến, dì có một người bạn có con gái vừa mới tốt nghiệp đại học, nhỏ hơn con vài tuổi…”
Kiểu gì rồi cũng đến lúc này.
Yến Linh Chiêu kiên nhẫn nghe vài câu, nhưng cuối cùng vẫn không chịu nổi, đành giả vờ có việc gấp cần đi.
Dì lao công nghe vậy, chưa kịp nói chuyện thỏa thuê thì hắn đã đi mất.
Yến Linh Chiêu dừng lại giữa đường, cách cửa phòng mình ba bậc thang. Nguyên nhân là hắn nhìn thấy một người đàn ông đứng đờ đẫn trước cửa căn hộ đối diện, trong tay cầm một chiếc túi ni lông màu đỏ căng phồng, rõ ràng bên trong chứa chất lỏng, nhưng cụ thể là gì thì không thể biết được, có lẽ là nước.
Yến Linh Chiêu vừa định rời mắt, chiếc túi động đậy nhẹ một chút.
Giống như bên trong có vật gì còn sống đang cựa quậy, giãy giụa. Xem ra chắc là đồ biển.
Yến Linh Chiêu ngẩng mắt lên – Quả nhiên! Hắn đã nói rồi mà, tên đàn ông kia sao có thể dễ dàng bỏ cuộc như vậy.
Thực ra cũng chẳng phải chuyện tình cảm rắc rối khó gỡ gì, đơn thuần là vì khu chung cư này tuy đã cũ kỹ, xuống cấp, nhưng lại có vị trí đắc địa: nằm ngay gần trung tâm thành phố lớn, đại khái là giữa vành đai thứ hai và thứ ba. Phải biết rằng ở đây là một đô thị phồn hoa, càng vào sâu nội thành thì đất đai càng quý giá.
Cho nên Yến Linh Chiêu có chút khó hiểu: Vị trí tốt như vậy, xung quanh đây toàn là các tòa nhà cao ốc hiện đại, san sát nối tiếp nhau. Thế mà khu chung cư này lại lạc lõng giữa chúng, như một vết nhơ đột ngột xuất hiện trên một bức tranh tuyệt đẹp.
Mà dựa trên quy hoạch đô thị tổng thể, thông thường không thể nào bỏ sót một nơi như vậy được. Nhưng thực tế khu chung cư này lại như bị lãng quên, không ai ngó ngàng.
Dẹp bỏ những suy nghĩ miên man, Yến Linh Chiêu bình thản cất tiếng: “Điền Yến Uyển gọi anh tới à?” – Điền Yến Uyển là tên của cô hàng xóm.
Tên đàn ông không nói một lời.
Quả nhiên là không mời mà đến.
Yến Linh Chiêu đi đến bậc thang cuối cùng, vươn tay đè lên vai gã, hơi dùng lực xoay người gã lại.
… Hửm?
Đập vào mắt hắn là một khuôn mặt bẹt, sưng phù, không có ngũ quan rõ ràng, lớp da trắng bệch như sáp khiến người ta rợn tóc gáy.
Gã có bệnh sao?
Ngay lúc Yến Linh Chiêu xuất thần, giữa trán gã đàn ông nứt ra một khe hở, từ đó lộ ra một con mắt. Con mắt ấy xoay tròn một vòng, dường như đang điều chỉnh tiêu cự, rồi nhìn chằm chằm hắn.
Một cảnh tượng cực kỳ kinh dị.
May mà Yến Linh Chiêu đã quen với việc “gặp quỷ”. Hắn nắm chặt lấy vai gã đàn ông không buông, giọng điệu vẫn bình thản như cũ, nhưng nếu lắng nghe kỹ sẽ nhận ra hơi thở của hắn có chút hỗn loạn và lạnh lẽo: “Các người đã ly hôn rồi, nếu là người biết điều, hiểu lễ nghĩa, sẽ không ở đây làm những chuyện dây dưa.”
Hắn biết mình phải về phòng uống thuốc thôi, nhưng việc đã đến nước này, vẫn là nên giải quyết trước đã rồi tính sau, chờ một chút chắc không có vấn đề gì đâu.
Tên đàn ông vẫn im lặng. Yến Linh Chiêu không nghĩ đó là vì gã không có miệng.
Dù thế giới trong mắt hắn có hoang đường kỳ dị đến đâu, nói cho cùng thì đó cũng chỉ là ảo giác. Hắn nhìn thấy gã không có miệng, không có nghĩa là trong thực tế gã cũng thật sự không có miệng.
Hắn đã từng nói chuyện với gã rồi.
Tên đàn ông bỏ qua lực cản trên vai, tiến sát về phía Yến Linh Chiêu. Làn da trắng bệch chảy ra thứ chất nhầy tanh tưởi, rơi vãi ra ngoài, dính lên người Yến Linh Chiêu.
Yến Linh Chiêu giật mình thon thót, một cảm giác ghê tởm mãnh liệt trào lên trong lòng. Dù biết những gì trước mắt đều là giả, hắn vẫn thấy ghê tởm, bản năng muốn vươn tay kéo thứ đó ra.
“A!” Tên đàn ông phát ra một tiếng kêu thảm thiết, cái túi trong tay rơi xuống đất.
“Bẹp” một tiếng, túi vỡ toang, toàn bộ thứ bên trong chảy ra.
Một thứ chất lỏng đỏ sẫm đặc sệt nhanh chóng tràn ra, tỏa ra mùi tanh nồng xộc thẳng lên mũi. Cùng với chất lỏng đó là một đống nội tạng hỗn tạp, nằm vặn vẹo chồng chất trên nền đất... Cảnh tượng này có thể nói là “đầy đủ cả sắc lẫn vị”, thậm chí còn có phần quá mức dữ dội.
Dạ dày hắn co thắt dữ dội, cảm giác buồn nôn dâng lên tận cổ họng, hắn cố gắng hết sức đè nén nó xuống.
Lúc này, cửa nhà hàng xóm “kẽo kẹt” từ từ mở ra. Cô gái bên trong ló đầu ra, thấy cảnh tượng đó, giật mình sững sờ, rồi bảo gã đàn ông vào nhà.
Gã cúi đầu co rúm người lại, ngoan ngoãn đi vào nhà, khuất khỏi tầm mắt Yến Linh Chiêu.
Yến Linh Chiêu mặt lạnh tanh, cảm thấy vô cùng thất vọng – không phải là tức giận, mà là thất vọng tột cùng.
Tên đàn ông đó đã nhiều lần đánh đập vợ cũ, không lâu trước đây cô ta từng nói muốn ly hôn với gã. Yến Linh Chiêu còn tưởng cô gái ngốc nghếch này đã được giải thoát nên mừng thầm. Ai ngờ bây giờ cô ta lại đứng ra bênh vực gã, khiến hắn thành kẻ lắm chuyện.
Cô hàng xóm nhận ra vẻ mặt bất mãn của Yến Linh Chiêu, vội vàng giải thích: “Tôi gọi hắn đến dọn đồ, hắn vẫn còn một ít đồ chưa mang đi. Mà này, anh không sao chứ...” Cô gái để ý thấy vẻ mặt khó coi của Yến Linh Chiêu, giọng nói bất giác nhỏ dần, dè dặt hỏi.
Hắn lắc lắc đầu, vẻ mặt lạnh nhạt, “Không có gì.”
**
Sau khi uống thuốc, Yến Linh Chiêu uể oải nằm vật ra giường.
Đầu óc choáng váng nhưng không tài nào ngủ được.
Hắn lướt điện thoại một lúc, cảm thấy cơn buồn ngủ như thủy triều từng đợt từng đợt ập đến, nhấn chìm ý thức hắn. Yến Linh Chiêu ngáp một cái, ngón tay buông lỏng, điện thoại rơi xuống bên gối. Hắn khép mắt, dần chìm vào giấc mộng.
Ngoài cửa sổ trời đột nhiên chuyển màu. Ánh chiều tà dần lùi vào bóng tối, màn đêm như một tấm màn lụa đen trải xuống.
Không biết qua bao lâu, ánh trăng treo cao trên bầu trời, ánh sáng bạc lạnh lẽo xuyên qua ô cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt Yến Linh Chiêu. Chàng trai da trắng mịn màng, ngũ quan tinh xảo, sống mũi thẳng tắp, đôi môi mỏng toát lên vẻ lạnh nhạt, tựa như khí chất khinh bạc trời sinh. Dưới ánh trăng u tịch, vẻ cô độc của hắn càng thêm rõ nét.
Một phút một giây trôi qua.
Chỉ trong một cái nháy mắt đấy, khuôn mặt Yến Linh Chiêu bừng lên một tầng hồng quang mờ ảo, nhưng ánh sáng này nhanh chóng tắt lịm, như thể chỉ là ảo ảnh.
Đêm khuya tĩnh mịch.
Chiếc đồng hồ trong phòng khách quay đều đều, phát ra những tiếng “tích tắc” đơn điệu.
Đột nhiên, một tràng “Cộc cộc” trầm đục từ ngoài cửa sổ vọng vào. Âm thanh nặng nề nhưng có tiết tấu, như thể có người đang dùng sức gõ trong bóng đêm.
Yến Linh Chiêu mơ màng trong giấc ngủ, dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, hàng lông mày hắn nhíu lại, đôi mắt hé mở một khe nhỏ, ánh nhìn còn chút mơ hồ hướng ra ngoài cửa sổ.
--- Không nhìn thấy gì cả.
Hắn thò tay kéo chăn lên trùm đầu, cố gắng ngăn lại tiếng động bên ngoài. Âm thanh “Cộc cộc” phiền phức cũng nhỏ đi đôi chút, miễn cưỡng có thể chấp nhận được.
Ý thức Yến Linh Chiêu một lần nữa chìm sâu vào bóng tối, hơi thở trở nên đều đặn.
“Rầm! Rầm!”
Một bàn tay gầy guộc, trắng bệch như giấy, xương cốt lộ rõ, siết chặt thanh sắt loang lổ rỉ sét, máy móc gõ lên ống nước bên hông tòa nhà.
Mỗi nhát gõ lại vang lên nặng nề. Đôi mắt trống rỗng kia ghim chặt vào khung cửa sổ nhà Yến Linh Chiêu, tựa như đã khóa chặt con mồi.
Dưới lầu.
Cô bé váy đỏ và ông lão hiền từ ngồi hai bên ghế đá. Giữa họ là một chiếc bàn đá có khắc bàn cờ – loại thường thấy trong các khu chung cư.
Rõ ràng cả hai đều chẳng có hứng thú chơi cờ.
Ông lão trên mặt luôn nở nụ cười nhạt, khóe miệng chưa nhếch lên đã tạo ra một cảm giác quái dị khó hiểu. Lão chống gậy, lưng còng xuống, ngước nhìn sinh vật đang leo bên ngoài lầu 4, trong ánh mắt không giấu nổi ác ý và sự sung sướng. “Nhìn bọn chúng, ta nhớ ta đã từng…”
Người già thường thích hoài niệm chuyện xưa.
Cô bé trầm mặc im lặng.
Ông lão thở dài, hiếm khi không còn lặp đi lặp lại những chuyện cũ rích. Lão dừng lại một lát, ngẩng đầu nhìn lên khoảng trời bị những tòa cao ốc chia cắt thành từng mảnh nhỏ. Trong giọng nói đầy tang thương và hối hận, lão khẽ thốt:
“Nếu thời gian có thể chảy ngược, nếu có thể cho ta thêm một cơ hội, ta nhất định sẽ chạy trốn thật xa ——”
**
1 giờ sáng, khi hầu hết mọi người đã chìm vào giấc ngủ say, vậy mà vẫn có vài tòa nhà văn phòng còn sáng đèn.
Mạnh Phương Lễ xoa xoa đôi mắt cay xè nhìn vào màn hình máy tính, cuối cùng cũng hoàn thành xong phương án, hắn thở phào nhẹ nhõm.
Làm việc ở thành phố lớn cực khổ như trâu ngựa, tăng ca như thế cũng là chuyện thường tình. Thành phố càng lớn, cạnh tranh càng khốc liệt, muốn trụ lại được thì phải là kẻ tàn nhẫn, hoặc là kẻ may mắn có của cải làm chỗ dựa.
Mạnh Phương Lễ hiển nhiên không thuộc vế sau, nếu không thì đã chẳng phải tăng ca đến tận giờ này.
Thu dọn đồ đạc, hắn mệt mỏi lê bước rời công ty.
Bầu trời đêm sáng sủa, ánh sao lấp lánh. Trên đường phố, xe cộ vẫn lướt qua, nhưng thưa thớt hơn nhiều so với ban ngày tấp nập.
Những quán ăn đêm tỏa ra hương vị mê hoặc, không ít người vẫn đang ăn uống trò chuyện vui vẻ, âm thanh rộn ràng truyền đi xa trong màn đêm tĩnh mịch.
Cảnh tượng náo nhiệt khiến tinh thần Mạnh Phương Lễ đang căng thẳng bỗng chốc thả lỏng đôi chút.
Rẽ vào con hẻm nhỏ quen thuộc, Mạnh Phương Lễ vừa bước vào đã cảm thấy một mùi ẩm ướt, đồng thời một cơn lạnh lẽo khiến hắn không tự chủ mà rùng mình.
Tháng này đã là giữa hè rồi, buổi tối nhiệt độ tuy có giảm xuống một chút nhưng cũng không đến mức khiến người ta phải thấy lạnh.
… Chẳng lẽ trời muốn mưa?
Mạnh Phương Lễ giật mình ngẩng đầu nhìn lên trời.
Rõ ràng trước khi ra khỏi cửa hắn đã xem dự báo thời tiết rồi, nhớ là hôm nay trời sẽ không mưa. Trên trời cũng trong vắt, làm gì có dấu hiệu sắp mưa nào đâu, nhưng hơi lạnh này càng lúc càng dữ dội.
Trong lúc Mạnh Phương Lễ đang đầy nghi hoặc, những hạt mưa không hề báo trước đã rào rào đổ xuống. Hắn tránh không kịp, vài giọt mưa thấm ướt vai áo.
Tự nhiên lại mưa.
Mạnh Phương Lễ oán thán một câu xui xẻo, cục khí tượng cũng không đáng tin. Cúi đầu, hắn chợt thấy một cô gái đứng phía trước cách mình không xa.
Trực giác hắn vang lên hồi chuông cảnh báo, Mạnh Phương Lễ vô cớ cảm thấy hoảng loạn sợ hãi. Sau đó, hắn thực hiện hành động chính xác nhất: Xoay người bỏ chạy.
Nhưng mà, con đường hắn từng đi qua không biết từ lúc nào đã bị bóng tối nuốt chửng, không nhìn thấy điểm cuối.
Sáng sớm hôm sau.
Một người làm vệ sinh như thường lệ vào hẻm nhỏ quét dọn, phát hiện một thi thể nằm trên mặt đất thảm khốc không dám nhìn, sợ đến mức ngồi bệt xuống.
Người cứng đờ, hắn run rẩy móc điện thoại ra báo cảnh sát.
Không lâu sau, cảnh sát có mặt tại hiện trường, nhanh chóng giăng dây phong tỏa khu vực để điều tra.
Nhưng tốp cảnh sát này ở hiện trường không bao lâu, một nhóm người khác đã đến thay thế.