80. Chương 80: Huyết Nguyệt Thế Dương – Trăng Máu Thay Thế Mặt Trời

Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị

Chương 80: Huyết Nguyệt Thế Dương – Trăng Máu Thay Thế Mặt Trời

Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Yến Linh Chiêu lặng thinh không nói. Chu Đức Hoành cũng giữ im lặng.
Không khí như đông đặc lại, nặng nề đến nghẹt thở.
Khoảng chừng một phút sau, Yến Linh Chiêu buông thõng hai tay, từ từ siết chặt thành nắm đấm. Hắn quay lưng về phía Chu Đức Hoành, giọng nói trầm thấp:
“Vậy chúng ta cứ đứng nhìn như thế này sao? Trơ mắt nhìn họ lao vào chỗ chết ư?”
Trong mắt Chu Đức Hoành thoáng lóe lên tia đau xót.
Làm sao ông có thể không muốn cứu chứ? Nhìn những binh lính hy sinh thảm khốc, tim ông như bị dao cứa. Nhưng hiện thực quá tàn khốc, ông bất lực. Những gì có thể làm, ông đã làm hết rồi – kênh chỉ huy sớm đã ra lệnh rút lui, nhưng những binh sĩ kia không còn đường để thoát.
Còn việc phái thêm người tiếp viện ư? Chỉ tổ tăng thêm thương vong mà thôi.
Ba con quỷ dị cấp S đã vượt xa ngưỡng sức mạnh tiêu chuẩn, tuyệt đối không thể dùng chiến thuật biển người để chiến thắng.
Tuy nói nhân loại không phải hoàn toàn không có đối sách, oanh tạc bằng tên lửa có thể ép chúng rút lui. Nhưng vấn đề là địa điểm không phù hợp. Ba con quỷ dị này đang ở trong nội thành đông dân cư, khi quần chúng còn chưa sơ tán xong, ai dám ra lệnh khai hỏa? Dù không xét đến tổn thất kinh tế, cũng phải đảm bảo dân thường an toàn rút lui trước đã.
Mà lệnh sơ tán cũng đã được truyền đạt từ sớm. Lúc này, công tác sơ tán đang được khẩn trương tiến hành.
Những binh sĩ đang đổ máu chiến đấu kia thì không còn lựa chọn nào khác, họ không thể lui, cũng không thể rút.
Nghe thì tàn nhẫn, nhưng chiến tranh vốn dĩ là như vậy. Nó chưa bao giờ là một câu chuyện cổ tích, không có thắng lợi nào mà không phải đổ máu.
Đạo lý này chẳng lẽ Yến Linh Chiêu không hiểu sao?
Hắn đương nhiên hiểu. Chỉ là hắn rốt cuộc không phải Chu Đức Hoành, không cần đứng ở góc độ toàn cục để cân nhắc thiệt hơn – trách nhiệm mà Chu Đức Hoành gánh vác khiến ông không thể hành động theo cảm xúc nhất thời, nếu không sẽ là vô trách nhiệm với nhiều người hơn nữa.
Yến Linh Chiêu thì khác, hắn không mang trên mình trách nhiệm lớn như vậy. Chính xác mà nói, hắn không biết bản thân cũng đang gánh vác một trọng trách rất lớn. Hơn nữa, hắn còn trẻ, còn sức, vì thế rất nhiều chuyện hắn dám nghĩ, cũng dám làm.
Ví dụ như ngay lúc này đây.
Chu Đức Hoành nói: “...Đợi quần chúng sơ tán xong, tên lửa sẽ được phóng.”
Yến Linh Chiêu ngẩng mắt, nghiêng đầu nhìn về phía sau: “Vậy còn những binh sĩ đang liều chết chiến đấu kia thì sao?”
Chu Đức Hoành im lặng.
“Tôi hiểu sự khó xử của ông, cũng hiểu những tính toán của ông.” Yến Linh Chiêu bình tĩnh nói, “Cho nên, cũng mong ông hiểu cho tôi, ít nhất, đừng cản tôi.”
Nói xong, hắn không chút do dự, sải bước về phía cửa cầu thang, bóng dáng rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt Chu Đức Hoành.
Chu Đức Hoành biết lẽ ra mình nên ngăn Yến Linh Chiêu lại. Giá trị của Yến Linh Chiêu không thể đong đếm được. Cho dù phải hy sinh những người khác, cũng không thể để Yến Linh Chiêu xảy ra chuyện.
Nhưng những lời vừa rồi của Yến Linh Chiêu cuối cùng vẫn khiến ông dao động.
Thật ra, chủ yếu là trong lòng Chu Đức Hoành còn tồn tại một tia hy vọng – Nguyệt Thần hẳn là sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Hơn nữa, Yến Linh Chiêu còn có quỷ dị trợ giúp, ông có muốn ngăn cũng không ngăn nổi.
Tổng hợp mọi điều trên, cuối cùng Chu Đức Hoành vẫn không ra tay ngăn cản.
......
Yến Linh Chiêu đi ngược dòng người đang hoảng loạn tháo chạy, tiến về phía trước.
Trên đường phố hỗn loạn, quân nhân vừa đến chi viện đã khản giọng duy trì trật tự:
“Rút về phía này! Đừng xô đẩy! Giữ trật tự!”
Một quân nhân đột nhiên chú ý tới một bóng người khác thường, lập tức lớn tiếng quát: “Dừng lại!”
“Đứng lại! Cậu muốn đi đâu? Phía trước nguy hiểm! Mau quay lại!”
Bóng người cao gầy kia phớt lờ lời cảnh cáo của anh ta, vẫn tiếp tục ngược dòng tiến lên.
Quân nhân cau mày, đang định tiến tới ngăn cản. Đúng lúc này, một đám thị dân hấp tấp chen ngang giữa hai người. Đợi đám đông tản ra, bóng người đi ngược chiều kia đã biến mất không thấy tăm hơi.
“Kỳ lạ...” Quân nhân bực bội nhìn quanh bốn phía, nhưng lại không tìm thấy tung tích.
Tai nghe truyền đến tiếng đồng đội hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Quân nhân do dự một lát, hạ giọng nói:
“Không có gì... Có thể là tôi hoa mắt, vừa rồi hình như thấy có người đi về hướng khu vực cấm.”
“Lúc này đừng phân tâm, tập trung sơ tán quần chúng.” Đồng đội đáp.
“Rõ.”
**
Yến Linh Chiêu mượn năng lực quỷ dị khiến thân thể mình “hư hóa”, tránh bị những nhân viên chính phủ có lòng tốt ngăn lại.
Càng tiến sâu vào trong, người đi đường xung quanh càng lúc càng thưa thớt. Hắn cũng đã thấy tuyến phong tỏa, chứng tỏ chiến trường ở ngay phía trước không xa.
Cúi người chui qua tuyến cảnh giới tạm thời thiết lập, hắn lại đi thêm khoảng mấy chục mét.
Yến Linh Chiêu dừng bước.
— Chỉ thấy trước mắt khắp nơi đều là vết máu ghê người cùng tứ chi vỡ nát. Ba con quỷ dị kia đang đứng ngay trước cổng khu dân cư.
Trong đó, kẻ gây chú ý nhất chính là con quỷ béo mặc trang phục đầu bếp.
Trên thân thể mập mạp của hắn, tạp dề dính đầy máu bẩn. Từng tầng mỡ thịt theo động tác nhấm nuốt không ngừng rung lên. Lúc này, hắn đang cầm một đoạn cánh tay con người ăn uống ngon lành, hàm răng sắc bén dễ dàng xé toạc từng mảng thịt lớn. Khi nhai, phát ra tiếng “răng rắc” khiến người ta dựng tóc gáy.
Ánh mắt Yến Linh Chiêu lập tức trầm xuống, môi mỏng mím thành một đường thẳng căng cứng, hai tay buông thõng bên người không tự giác siết chặt. Sự phẫn nộ của hắn rõ ràng đến mức không thể che giấu được, nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh gần như lạnh nhạt. Chỉ có trong đôi mắt nâu nhạt kia, cơn giận bị đè nén đến cực hạn đang cuồn cuộn dâng trào.
......
Thanh niên đứng bên vũng máu, ánh mắt lạnh băng quét qua mặt đất đầy hài cốt, cuối cùng khóa chặt lên người tên đầu bếp béo.
Gã đầu bếp béo dường như có cảm giác, cái đầu đầy dầu mỡ chậm rãi xoay lại. Trong đôi mắt đục ngầu của gã phản chiếu thân ảnh cao gầy của thanh niên. Gã há to miệng đầy máu, thịt vụn lẫn nước bọt phun tung tóe ra ngoài:
“Lại tới một kẻ tìm chết.”
Viên quản lý và gã cảnh sát cũng nhìn thấy thanh niên. Người trước thì quyển sách trên tay tự động lật trang không cần gió, giấy sách xào xạc vang lên; người sau thì ánh đỏ lóe lên trong đôi mắt híp lại, khóe môi cong thành một đường cong nguy hiểm.
Cùng lúc đó, tám bóng quỷ quái dị không tiếng động xuất hiện bên cạnh thanh niên –
Cô bé ôm lấy đầu mình, ông lão chống gậy cười ha hả, người phụ nữ cầm dao phay trong tay, cùng người đàn ông được phân tách từ thân thể người phụ nữ với gương mặt như lớp sáp tan chảy rồi đông lại; ông chú bảo vệ mặc đồng phục xanh biển, da dẻ hiện màu trắng tím quỷ dị; thằng bé toàn thân ướt sũng, nước không ngừng nhỏ xuống; bà lão mặt mày hiền từ...
Còn có người trẻ tuổi cầm điện thoại.
Anh ta giơ điện thoại về phía ba con quỷ dị, nhấn nút chụp.
“Răng rắc.”
Chụp xong một tấm ảnh.
Trong nháy mắt, nụ cười của gã cảnh sát đông cứng trên mặt, động tác nhai nuốt của tên đầu bếp béo đột ngột dừng lại. Còn viên quản lý thì khẽ phát ra một tiếng như đang suy nghĩ:
“Ừm?”
Quỷ cầm điện thoại xoay người về phía Yến Linh Chiêu, lắc lắc màn hình điện thoại. Trên đó rõ ràng là ảnh chụp chung của ba con quỷ dị.
“Đây là năng lực mới tôi vừa khai phá, có thể chuyển hình thức nguyền rủa thành hạ chú thông qua ảnh chụp.” Nói đến đây, hắn dừng lại một chút, hơi ngại ngùng xoa xoa ngón tay, “Cái đó... ngài hiểu mà, tôi thích hợp làm phụ trợ.”
Ngay sau đó, hắn lại nhỏ giọng bổ sung thêm một câu:
“Ngài sao cứ toàn chọc phải mấy đối thủ khó chơi thế. Nói trước nha, chiêu này của tôi có hiệu quả áp chế rất hạn chế với bọn chúng, cũng không cầm cự được lâu đâu.”
**
Lá khô trong cơn gió thu hiu quạnh cuộn xoáy, rơi xuống chiến trường nhuốm máu.
Bát quỷ đứng thành một hàng, cùng ba con quỷ dị cấp S tạo thành thế giằng co.
Vương Lanh Canh lặng lẽ đứng ở một bên, nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu trong lòng.
Giây tiếp theo, tên đầu bếp béo đột nhiên cảm thấy cổ lạnh buốt, kèm theo một tiếng vật nặng rơi xuống đất trầm đục. Gã theo bản năng đưa tay sờ vị trí đầu mình, chạm phải một khoảng trống rỗng. Sau đó cúi đầu nhìn xuống, thấy cái đầu của mình đã rơi ngay dưới chân. Gã nhặt đầu lên gắn lại lên cổ, sau đó nhìn về phía cô bé, gầm lên: “Ngươi dám động vào đầu ta, ta sẽ chặt đầu ngươi đem đi hầm canh!”
Vương Lanh Canh không nói gì, chỉ siết chặt cái đầu trong lòng hơn một chút.
Lão Hà chống gậy bước lên một bước, “vùng yên tĩnh” vô hình mở ra, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ chiến trường.
Nụ cười của tên cảnh sát mắt híp lần đầu tiên hoàn toàn đông cứng, nhưng rất nhanh lại khôi phục bình thường. Hồng quang trong mắt điên cuồng lóe lên.
“Năng lực này của ngươi rất thích hợp để ngủ đó, không có tí âm thanh nào.”
Điền Yến Uyển phối hợp ăn ý với người chồng phân tách từ cơ thể mình. Dao phay trong tay nàng hóa thành tia chớp bạc, mỗi một nhát chém dưới ánh nắng thu phản chiếu ra hàn quang chói mắt. Người đàn ông thì dùng thân thể làm lá chắn, đứng chắn trước mặt nàng, đỡ lấy toàn bộ công kích. Dù bị đánh đến vỡ nát cũng không lùi nửa bước.
Nhưng viên quản lý lại chỉ ung dung lật trang sách, liền hóa giải toàn bộ thế công sắc bén của Điền Yến Uyển.
Bụng ông chú bảo vệ nứt ra một cái hố đen sì. Lực hút khủng khiếp kéo lá rụng đầy đất cùng tên đầu bếp béo đang lao tới khóa chặt Vương Lanh Canh về phía đó, nhưng rất nhanh đã bị đối phương dùng sức tránh thoát.
“Có chút thú vị.” Tên đầu bếp béo liếm môi, trên gương mặt đầy dầu mỡ lộ ra nụ cười dữ tợn, “Nhưng còn kém xa lắm!”
Bọt nước Lý Tiểu Hổ triệu hồi vừa chạm vào tên cảnh sát đã bị bốc hơi thành một làn sương mù. Bà cụ Lý vừa định thi triển năng lực, liền thấy cuốn sách trong tay viên quản lý tự động lật đến một trang nào đó. Ngay sau đó, bà cụ Lý không thể động đậy.
“Đám quỷ dị cấp thấp các ngươi.” Thanh âm âm trầm của viên quản lý như vang lên từ bốn phương tám hướng, “Vì sao phải sa đọa như vậy, đi giúp đỡ loài người?”
Quỷ Điện Thoại trốn ở phía sau cùng, điên cuồng bấm màn trập. Mỗi một tiếng “răng rắc” đều khiến ba con quỷ dị cấp S xuất hiện đình trệ ngắn ngủi, nhưng loại quấy nhiễu này càng lúc càng yếu, thời gian duy trì cũng càng lúc càng ngắn.
Yến Linh Chiêu nắm bắt từng khe hở chớp nhoáng để phát động công kích. Nắm đấm mang theo kình phong sắc bén nện thẳng vào mặt tên đầu bếp béo, lại bị cái bụng phì nộn của đối phương nhẹ nhàng chặn lại. Lực phản công khiến cả cánh tay hắn tê dại, các khớp xương rỉ máu.
“Vô dụng thôi, nhóc con.” Tên đầu bếp béo cười gằn, một quyền đánh bay Yến Linh Chiêu, đập gãy một cây ngô đồng to bằng miệng chén ven đường. Lá vàng khô rơi như mưa, phủ lên thân thể đầy thương tích của hắn.
Vương Lanh Canh định lao tới giúp đỡ thì bị gã cảnh sát tốc biến đến trước mặt bóp chặt cổ nhấc lên.
“Tiểu gia hỏa đáng yêu.” Tên cảnh sát híp mắt cười, ngón tay dùng lực, Vương Lanh Canh lập tức hóa thành sương đen tiêu tán trong gió thu.
Lão Hà thấy vậy, sắc mặt trầm xuống, “vùng yên tĩnh” bùng nổ toàn lực. Nhưng viên quản lý chỉ khẽ phất tay, cây gậy của ông liền bị chém làm hai.
Ngay sau đó, thân thể lão Hà như cành khô vỡ vụn, cũng biến thành sương đen tan biến.
Điền Yến Uyển chém dao phay vào vai tên đầu bếp béo, nhưng thân dao vừa cắm vào đã bị kẹt cứng không nhúc nhích. Tên đầu bếp béo vươn tay định bắt nàng. Điền Yến Uyển khống chế người đàn ông chắn trước mặt mình, thay nàng chịu lấy, rồi người đàn ông bị tên đầu bếp béo xé đôi nhẹ như xé giấy.
Điền Yến Uyển cũng không thoát được, bị viên quản lý triệu hồi “lưỡi đao gió” cắt thành từng mảnh. “Đùng” một tiếng, nàng hóa thành một đoàn sương đen, gió nhẹ thổi qua liền tan biến.
Vương bảo vệ tiếp theo cũng bị tên đầu bếp béo nuốt trọn. Trước khi nuốt, tên đầu bếp béo còn nói: “Xem miệng ngươi lớn hay miệng ta lớn.”
Nuốt xong Vương bảo vệ, tên đầu bếp béo vỗ vỗ cái bụng to của mình: “Xem ra vẫn là miệng ta lớn.”
Màn nước Lý Tiểu Hổ triệu hồi bị bốc hơi gần như sạch sẽ, bản thân nó cũng bị nướng thành một khối xác khô.
Bát quỷ chỉ còn lại hai.
Viên quản lý nhìn về phía bà Lý bị giam giữ ở một bên, thờ ơ lật trang sách. Giây tiếp theo, bà Lý giống như nét bút chì bị cục tẩy xóa sạch, lặng lẽ biến mất trong không khí, không để lại dù chỉ một dấu vết.
Quỷ Điện Thoại mồ hôi đầm đìa, liều mạng đẩy Yến Linh Chiêu đang nửa hôn mê, mồ hôi trên trán rơi như hạt đậu: “Lão đại! Đại ca! Boss! Ông chủ! Xin ngài, mau tỉnh lại đi! Không tỉnh nữa là tụi ta chết ở đây đó!”
Ba con quỷ đồng loạt nhìn về phía họ, ánh mắt lạnh lẽo đè ép tới.
Quỷ Điện Thoại lập tức cảm thấy uy áp nghẹt thở, đến giọng nói cũng run rẩy: “Cái kia... ta có thể xin... không chết được không...”
Âm cuối của hắn đột ngột dừng lại cùng một tiếng “răng rắc” giòn vang – màn hình điện thoại vỡ nát. Ngay sau đó, thân ảnh hắn như hình ảnh mất tín hiệu chớp lóe vài lần, cuối cùng hóa thành một sợi khói đen tan biến trong gió.
Từ đó, bát quỷ toàn diệt.
Lúc này, Yến Linh Chiêu rốt cuộc cũng tỉnh lại. Hắn khó nhọc chống dậy thân thể đầy thương tích. Máu tươi không ngừng trào ra từ khóe miệng, nhỏ giọt xuống mặt đất phủ kín lá ngô đồng, loang ra từng đóa huyết hoa chói mắt trên những phiến lá vàng khô.
Tai hắn ù đi, như thể có hàng vạn con ong mật vỗ cánh trong sọ, cách ly mọi âm thanh bên ngoài. Tầm mắt mờ mịt, thế giới trước mắt như phủ một lớp kính mờ, tất cả cảnh vật đều méo mó biến dạng.
Hắn dùng sức lắc đầu, muốn xua đi sự hỗn độn này, nhưng chỉ đổi lấy một khoảnh khắc tỉnh táo, rồi lại bị choáng váng bao phủ.
Trong tầm nhìn mơ hồ, hắn thấy ba thân ảnh quỷ dị đang tiến về phía mình.
Yến Linh Chiêu thử kêu gọi bát quỷ, nhưng chỉ nhận được một mảnh tĩnh lặng. Sự im lặng ấy đã nói lên tất cả, tim hắn chìm xuống đáy vực.
Thật là... tệ đến cực điểm.
Hắn cắn chặt răng, ép bản thân đứng dậy.
Ba con quỷ không lập tức ra tay, bọn chúng cần người sống làm “chìa khóa” để tiến vào tiểu khu – nhân loại trước đó đã dùng hết, hoặc bị ném vào tiểu khu rồi trốn bên trong không ra, hoặc bị bọn chúng tra tấn đến chết khi thử những phương pháp khác.
Mà người chết thì mất giá trị.
Nỗ lực đứng lên thất bại. Yến Linh Chiêu đành phải quỳ xuống, nhưng tầm nhìn lại rõ hơn một chút.
Hắn thấy trong ba con quỷ dị, kẻ cao gầy tóc dài đi về phía mình, rồi túm cổ áo nhấc bổng cả người hắn lên.
Cơn đau xuyên tim trong nháy mắt quét khắp toàn thân, Yến Linh Chiêu không kìm được rên lên một tiếng, nghi ngờ xương cốt mình đã gãy hơn phân nửa.
Con quỷ tóc dài kéo hắn về phía cổng tiểu khu, hai con còn lại theo sát phía sau.
Khi Yến Linh Chiêu bị đưa tới trước cổng tiểu khu, ánh mắt hắn chạm phải những binh sĩ may mắn còn sống bên trong.
— Vẫn còn người sống. Phát hiện này khiến tâm trạng nặng nề của Yến Linh Chiêu thoáng dịu đi đôi chút.
Con người khi cận kề cái chết thường sẽ nhớ lại rất nhiều thứ. Suy nghĩ của Yến Linh Chiêu không tự chủ trôi về quá khứ, lại nhớ tới lời khuyên can của Chu Đức Hoành.
Hắn không nghe lời khuyên, khăng khăng tới đây, giờ không chỉ hại đến chính mình mà còn liên lụy cả bát quỷ.
Chỉ có thể nói không hổ là quỷ dị siêu cấp S, thực lực vượt xa tưởng tượng. Chỉ một kích đã khiến hắn mất năng lực hành động, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với Quỷ mẫu trước kia.
Ý thức dần tan rã, bên tai mơ hồ truyền đến tiếng ba con quỷ dị trò chuyện.
Nghe không rõ nội dung.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi hoàn toàn rơi vào bóng tối, Yến Linh Chiêu cảm giác được một mảng hồng quang rải xuống từ trên không...
Ba con quỷ đột nhiên ngừng nói chuyện, đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời – một vầng trăng tròn màu máu không biết từ lúc nào đã thay thế vị trí của mặt trời, bao phủ toàn bộ thế giới trong sắc đỏ tươi của nó.
----
【📢 Lời của tác giả 】
Vốn tưởng chương này có thể viết xong, nhưng vẫn thiếu một chút T_T